“Vân Sơn lão quỷ, ngươi thực sự là thu được một đệ tử tốt mà!”
“Lão quỷ, lúc này đây, lão tử thực sự phục ngươi rồi! Một trận sảng khoái!”
“Vân Sơn lão quỷ, lúc này đây, tùy ngươi được nước đấy!”
...
Trong vách ngăn Tuyệt Thiên, các Chúa Tể cũng thấy cảm xúc dâng trào.
Đại thắng chưa từng có như vậy, tuyệt nhiên chưa từng được trải nghiệm từ lúc quật khởi tới nay.
Quá sung sướng!
Trăm ngàn tinh binh Huyết tộc, đối với Huyết tộc mà nói, cũng tuyệt đối không phải có cũng được không có cũng được.
Sau trận chiến này, Huyết tộc cũng phải hoãn một chút.
“Ai nói lão tử muốn được nước chứ? Hừ! Tiểu tử này mới đến Thiên Nhất đại lục vài năm, công lao lập được còn lớn hơn so với Chúa Tể Cảnh như lão tử nữa! Không được, lão tử phải đi gõ hắn một cái, miễn cho đuôi hắn vểnh lên trời!”
Vụt!
Một vệt sáng bay ra, phân thân của Vân Sơn Chúa Tể bay thẳng tới Nam Kỳ cự thành.
Một đám Chúa Tể Cảnh, trực tiếp đen mặt.
Ngươi như vậy không được gọi là được nước à?
Nếu không phải đánh không lại ngươi, nhất định phải phải đè lão già ngươi xuống đất cọ xát!
...
“Diệp Viễn? Ngươi nói là, chúng ta thua trong tay một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ? Chờ đã, tên này... sao lại hơi quen quen?”
Trong Huyết Thần Điện, trên mặt của Vương Tọa đại nhân có chút ngạc nhiên.
Hiển nhiên hắn không nghĩ tới, chân tướng lại khiến người ta bất ngờ như vậy.
Vốn dĩ, Nam Kỳ cự thành rốt cục mở ra thông đạo, Vương Tọa đại nhân cao hứng vô cùng.
Ai nghĩ đến, trăm ngàn tinh nhuệ, thế mà lại có đi không về!
Kết quả này, hắn có hơi không tiếp nhận được.
Một trận chiến dịch tất thắng, cuối cùng thế mà lại bại triệt để như vậy.
Mấu chốt là, Huyết tộc căn bản cũng không biết, bọn họ thua ở trên tay kẻ nào.
Phong Tiểu Thiên?
Tuyệt đối không phải!
Phong Tiểu Thiên có năng lực cỡ nào, Huyết tộc rất rõ.
Vì vậy, Huyết Thần Điện đã phát động hệ thống tình báo của Thiên Nhất đại lục, rốt cuộc biết tất cả.
Diệp Viễn!
Tên này, xuất hiện ở trước mặt Vương Tọa đại nhân.
“Vương Tọa đại nhân nhớ đúng rồi, trận chiến Bắc Vọng Thành, chính là bởi tên Diệp Viễn này làm khó dễ, chúng ta mới có thể thất bại trong gang tấc! Huyết Không đại nhân cũng bởi vì hắn, hiện tại trọng thương chưa lành.” Tổng đầu mục tình báo Huyết tộc nói.
Ánh mắt Vương Tọa đại nhân phát lạnh, lộ ra vài phần sát ý!
Hai lần này, đều là đại thắng mang tính chiến lược của Huyết tộc, thế mà lại đều bị hủy ở trong tay một Thánh Hoàng Thiên.
Vô cùng nhục nhã!
Tổng đầu mục biết, Vương Tọa đại nhân động sát ý rồi!
“Đã tìm hiểu tại sao hộ thành đại trận của Nam Kỳ lại đột nhiên khôi phục chưa?” Vương Tọa đại nhân trầm giọng nói.
Tổng đầu mục nói: “Đã hiểu rồi, là Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật của La Thiên Chúa Tể! Có người nói, Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật này cuối cùng đã rơi vào trong tay Mê Thần Cung, thế nên thuộc hạ suy đoán, tiểu tử này rất có thể, chiếm được truyền thừa của Mê Thần Cung!”
Đồng tử của Vương Tọa đại nhân co rụt lại, trong ánh mắt lộ vẻ chấn động.
Truyền thừa của Mê Thần Cung, mấy chữ này phảng phất như có ma lực!
Đại tông môn siêu cấp quét ngang chư thiên năm đó!
Dù cho Vương Tọa hắn cũng cực kỳ động tâm đối với truyền thừa của Mê Thần Cung!
“Mặt khác, Thiên Nhất liên minh đã toàn diện truyền thụ Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật tại một trăm lẻ tám thành! Sau này, chúng ta muốn đả thông thông đạo, sợ rằng... càng thêm khó khăn!” Tổng đầu mục không khỏi thấy hơi đau đầu.
Vốn dĩ, Huyết tộc đã thấy ánh rạng đông đánh vỡ vách ngăn Tuyệt Thiên rồi.
Nào có biết được, bởi vì Diệp Viễn đột nhiên xuất hiện, một đêm trở lại trước giải phóng!
Mẹ nó chứ... chuyện này tìm ai nói rõ lí lẽ đây!
Vương Tọa đại nhân trầm ngâm chốc lát, trầm giọng nói: “Thông tri Ám Dạ, không tiếc bất cứ giá nào, tru sát Diệp Viễn!”
Tổng đầu mục ánh mắt ngưng tụ, khiếp sợ không thôi.
Ám Dạ, chính là Huyết tộc ẩn nấp tại Thiên Nhất đại lục, cũng là do hắn phụ trách liên lạc.
Tình báo của hắn, cũng được truyền tới từ Ám Dạ.
Huyết tộc muốn đi qua vách ngăn Tuyệt Thiên, ẩn núp vào Thiên Nhất đại lục, quá khó khăn!
Thế nên, trong ngầm, ai nấy đều vô cùng trân quý.
Vương Tọa đại nhân lại vì một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, không tiếc bất cứ giá nào!
Nếu như Diệp Viễn ở bên ngoài thì hay, nhưng nếu như vẫn trốn trong Nam Kỳ cự thành, cái giá để giết hắn quá lớn!
Phong Tiểu Thiên, không dễ chọc như vậy!
...
“Cái gì? Ngươi... ngươi muốn ra ngoài vách ngăn Tuyệt Thiên?”
Nghe xong lời Diệp Viễn nói, Vân Sơn Chúa Tể suýt chút nữa cắn đầu lưỡi.
Mẹ nó, ngươi đang nói đùa à?
Lão tử cũng không dám ra ngoài, ngươi muốn ra ngoài?
Diệp Viễn gật đầu, nói: “Mấy nghìn năm rồi, Huyết tộc càng ngày càng mạnh! Nhưng chúng ta, hoàn toàn không biết gì về bọn họ cả. Nếu cứ tiếp tục như vậy, đối với chúng ta vô cùng bất lợi! Nếu như ta đoán không sai, áp lực hiện tại của các người đã rất lớn rồi?”
Đâu chỉ là lớn!
Quả thực là thái sơn áp đỉnh!
Được hai khối đại lục, Huyết tộc chiếm được vô số máu, đây là vốn liếng để bọn chúng trở nên mạnh mẽ!
Trong mấy nghìn năm qua, Huyết tộc ra đời năm Chúa Tể Cảnh!
Thiên Nhất liên minh, không một ai!
Chẳng những không có, mấy nghìn năm qua có tận ba Chúa Tể Cảnh biến mất!
Lúc này nhìn như không tệ, thật ra vách ngăn Tuyệt Thiên đã tràn đầy nguy cơ rồi.
Lại tiếp tục như vậy, Chúa Tể Cảnh của Huyết tộc càng ngày càng nhiều, Chúa Tể của Thiên Nhất có liên thủ cũng không phải đối thủ của Huyết tộc.
Đến lúc đó, mới thật sự là tuyệt vọng!
Vân Sơn Chúa Tể đen mặt lại nói: “Chuyện này liên quan gì đến ngươi! Chuyện bây giờ ngươi phải làm, là chuyên tâm tu luyện, năng cao thực lực! Cho dù ngươi đột phá đến Đế Thích Thiên, đối với Liên minh cũng là trợ giúp thật lớn!”
Tiểu tử này, mới là Thánh Hoàng Thiên đã vô cùng giỏi giang rồi.
Chờ hắn tới Đế Thích Thiên, Vân Sơn quả thực không dám tưởng tượng.
Có lẽ, hắn sẽ là ác mộng của Huyết tộc!
Diệp Viễn lắc đầu nói: “Biết người biết ta, mới có thể biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Chúng ta hoàn toàn không biết gì cả như vậy, rất nguy hiểm! Lẻn vào Huyết tộc, chỉ có ta đi làm thích hợp nhất!”
Vân Sơn Chúa Tể bĩu môi nói: “Khí tức của Huyết tộc vô cùng đặc biệt, ngươi ra vách ngăn Tuyệt Thiên, ngay lập tức sẽ bị nhận ra. Chuyện Nam Kỳ cự thành, chắc chắn Huyết tộc đã biết rồi. Ta nghĩ, bọn họ rất hoan nghênh sau đó ngươi tự chui đầu vào lưới.”
Diệp Viễn cười, bỗng nhiên khí thế trên người biến đổi.
Một luồng khí huyết sát xuất hiện từ trên người hắn.
Hơi thở này, đúng là không khác gì Huyết tộc!
Gặp quỷ!
Nếu như không phải Diệp Viễn còn đang nói chuyện với ông thì khẳng định hiện tại ông sẽ đập chết Diệp Viễn luôn!
Hai mắt Vân Sơn Chúa Tể trợn tròn, không dám tin nói: “Ngươi... ngươi làm như thế nào?”
Khí tức của Huyết tộc, căn bản là không thể mô phỏng được.
Loại khí tức đó, có nguồn gốc từ huyết mạch, nguồn gốc từ mỗi một tế bào.
Mặc dù là Chúa Tể Cảnh, cũng không cách nào trà trộn vào trong Huyết tộc.
Nếu không phải vậy, Liên minh đã sớm phái người lẻn vào Huyết tộc.
Nhưng Diệp Viễn, thế mà lại làm được!
Trong tay Diệp Viễn xuất hiện một viên thiên đan, cười nói: “Cái này gọi là Nghĩ Huyết Đan, chỉ cần ăn nó vào là có thể thay đổi khí tức của mình từ trong ra ngoài, dù cho Huyết tộc cũng khó nhìn ra. Chậc chậc, tinh huyết Huyết tộc, đúng là một thứ tốt!”
Mấy năm nay, Diệp Viễn góp nhặt một ít tinh huyết Huyết tộc, đương nhiên sẽ không từ bỏ chuyện nghiên cứu nó.
Nghĩ Huyết Đan, chính là một trong những thành quả ấy!
Vân Sơn Chúa Tể ngẩn người, chuyện này đúng là chỉ có Diệp Viễn mới làm được!
“Được rồi, ngươi đã quyết định rồi thì ta sẽ không ngăn ngươi nữa. Có điều, Huyết tộc rất khác Thiên Nhất, ngươi cũng phải cẩn thận!” Vân Sơn Chúa Tể trầm giọng nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất