Lúc này Huyết Nặc đã sợ vãi cả linh hồn, trong lòng run lên!
“Mau! Mau ngăn cản Phong Tiểu Thiên!” Huyết Nặc khàn cả giọng nói.
Vì vậy, lại là ba cường giả Đế Thích Thiên, trực tiếp tiến lên ngăn cản Phong Tiểu Thiên.
Nhưng, ở bên trong đại trận, bọn họ sao có thể là đối thủ của Phong Tiểu Thiên?
Sau mấy hiệp, ba người đã bị Phong Tiểu Thiên chém giết!
Huyết Nặc thừa cơ hội này, chống đỡ đại trận hộ thành, điên cuồng chạy trối chết.
“Đám Huyết tộc cặn bã, xem thương của Thanh gia nhà ngươi đây! Đến đây đi! Đến đây đi! Không phải các ngươi rất trâu sao?”
Trong đại quân, Dương Thanh dùng trường thương giết cho Huyết tộc không hề có sức hoàn thủ.
Dưới Đế Cảnh, không phải kẻ địch của hắn!
Đại Hoàng, Tiểu Thanh, Cảnh Phỉ, cũng đều đang điên cuồng giết địch.
Diệp Viễn cũng gia nhập vào chiến đoàn, thu thập tinh huyết Huyết tộc.
Cơ hội rất tốt như thế, đương nhiên Diệp Viễn sẽ không bỏ qua.
Một trận chiến này, giết tới đất trời tối sầm, máu chảy thành sông!
Huyết Nặc bị đuổi giết mấy lần, nhưng vẫn sống sót ra ngoài.
Có điều cho dù như thế, lần này hắn ta cũng bị tổn thương cực lớn, trong khoảng thời gian ngắn khó mà khôi phục được.
Trăm ngàn Huyết tộc đại quân, không đủ ngàn người chạy trốn ra ngoài!
“Thiên Nhất uy vũ!”
“Thành chủ uy vũ!”
...
Tiếng hét ầm ĩ như sóng lớn chấn động thiên địa.
Đây là một trận đại thắng trước nay chưa từng có, một trận đại thắng tràn đầy niềm vui!
Ngay tại trước đây không lâu, bọn họ vẫn vô cùng tuyệt vọng!
Tình thế xoay chuyển này, thực sự là thoải mái đến linh hồn xuất khiếu!
“Trăm ngàn đại quân, toàn quân bị diệt! Đây chính là trăm ngàn đại quân đấy! Ta đến tận bây giờ vẫn có cảm giác như là đang nằm mơ! Oái, ngươi đánh ta làm gì?”
“Quá sung sướng! Thực sự là quá trâu bò rồi! Phong thành chủ, đúng là thiên thần hạ phàm!”
“Mấy nghìn năm phải không? Một trăm lẻ tám thành, Thiên Nhất liên minh tử thương vô số! Nhưng chưa bao giờ trải qua một trận đại thắng khó được như vậy! Chúng ta... chúng ta thắng!”
...
Càng về sau, rất nhiều người đều khóc ra thành tiếng.
Mỗi một cường giả Thiên Vị, tâm tính đều cực kỳ mạnh mẽ.
Cảnh tượng mấy vạn người thất thanh khóc rống, quả thực không dám tưởng tượng.
Mọi người, đều đưa ánh mắt cuồng nhiệt về phía Phong Tiểu Thiên.
Phong Tiểu Thiên đứng ngạo nghễ trời cao, quan sát chúng sinh, giơ nắm tay lên, giọng hơi run run nói: “Chúng... chúng ta thắng!”
“Thắng!”
“Thắng!”
“Thắng!”
...
Mọi người, vung tay hô to!
Phong Tiểu Thiên làm dấu tay, kích động nói: “Các vị huynh đệ, các ngươi đã hiểu lầm! Sáng tạo ra trận kỳ tích này, không phải là Phong Tiểu Thiên ta, mà là hắn!”
Tay hắn chỉ về phía Diệp Viễn trong đám người.
Thoáng cái, mấy vạn ánh mắt đồng loạt tập trung lên người Diệp Viễn.
Mọi người đều giật mình!
Một... Thánh Hoàng Thiên?
Nói... nói đùa gì vậy!
“Ta biết lòng các vị huynh đệ đầy nghi hoặc, nhưng một trận chiến này, Diệp Viễn công cao vô cùng!”
“Đại trận hộ thành, thực sự không thể chữa trị được nữa! Là Diệp Viễn mang Tiểu Nguyên Tu Phục Thuật đã thất truyền đến, mới khiến cho đại trận được chữa trị triệt để!”
“Trình độ Trận Đạo của Diệp Viễn xuất thần nhập hóa! Một mình hắn, hoàn thành hai phần mười lượng công việc!”
“Lúc đại trận gần được chữa trị, cũng là hắn nhắc nhở bản thành chủ, khiến bản thành chủ mới đi khống chế, dụ địch thâm nhập!”
“Thật ra, Diệp Viễn đã nói với ta, hắn không muốn ôm công lao của trận này! Nhưng, Phong Tiểu Thiên ta, không thể chiếm công lao của hắn!”
“Không lừa gạt mọi người, cho dù biết đại trận có thể chữa trị, ta cũng chưa từng nghĩ, có thể có một trận đại thắng kinh thiên như vậy!”
“Thế nhưng, nháy mắt khi đại trận được chữa trị kia, ta đã sợ ngây người! Đại trận hộ thành, thế mà lại trực tiếp khôi phục được bảy phần mười uy lực của thời kì đỉnh cao!”
“Thế nên, trận đại thắng xưa nay chưa từng có này, tất cả đều là nhờ Diệp Viễn ban tặng!”
Phong Tiểu Thiên nói năng hùng hồn, âÂm thanh truyền khắp toàn bộ Nam Kỳ cự thành.
Xôn xao!
Trong nháy mắt, bộc phát ra vô số âÂm thanh.
Các cường giả Thiên Nhất đại quân, đều chấn kinh tới cực điểm.
Một tên Thánh Hoàng Thiên, làm chủ toàn bộ chiến cuộc?
Quá điên cuồng!
Thật khó mà tin được!
Nhưng mà bọn họ biết, Phong Tiểu Thiên không sẽ nói láo!
Chuyện này, đúng trăm phần trăm!
Người này, từ đâu xuất hiện?
Ở trong ấn tượng của bọn họ, chỉ có Chúa Tể Cảnh, chỉ có Đế Thích Thiên bản nguyên, mới có thể làm chủ chiến tranh.
Nhưng ai mà nghĩ tới, một Thánh Hoàng Thiên như con giun con dế, thế mà lại khiến trăm ngàn Huyết tộc bỏ mạng tại Nam Kỳ cự thành?
Trăm ngàn Huyết tộc đấy!
Trước đây, không phải là Nam Kỳ cự thành chưa từng giao chiến với trăm ngàn Huyết tộc đại quân.
Thế nhưng, để đẩy lùi Huyết tộc, Nam Kỳ cự thành bỏ ra cái giá bằng cả mạng sống của hơn trăm ngàn cường giả!
Như vậy vẫn là trong tình huống có hộ thành đại trận.
Vậy mà hôm nay, bọn họ gần như không có thương vong, tiêu diệt trăm ngàn người của đại quân Huyết tộc!
“Diệp đại sư, trâu bò!”
“Diệp đại sư, uy vũ!”
...
Sáu chục ngàn Thiên Nhất đại quân, lại lần nữa vung tay hô to.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Diệp Viễn, tràn đầy cảm kích, tràn đầy chấn động, tràn đầy tự hào!
Trong lúc hốt hoảng, Huyết Nặc nghe thấy được tiếng la trong Nam Kỳ cự thành.
Hắn ta không khỏi sửng sốt, Diệp đại sư, là ai?
Đối mặt một màn này, Diệp Viễn có hơi bất đắc dĩ.
Hắn thực sự không ngờ nổi tiếng như vậy, nào biết được con người Phong Tiểu Thiên lại ngay thẳng như thế.
Bên cạnh, Dương Thanh vô cùng ghen tị nhìn Diệp Viễn.
Danh tiếng, lại bị một mình ngươi đoạt hết!
Các ngươi đều là người mù sao? Không thấy được Thanh Thiên Hoàng Tôn đại sát tứ phương sao?
...
Trên hư không, hai bóng người một đen một trắng đứng ngạo nghễ trời cao.
“Vô Phong, ngươi quá yếu! Nếu như không phải vì ngươi, bọn ta thật đúng là không nhất định có thể phá được Nam Kỳ cự thành! Ha ha ha...” Nam tử áo bào đen nhìn về phía vách ngăn Tuyệt Thiên, cười to không ngớt.
Vô Phong, chính là Chúa Tể Cảnh cách Nam Kỳ cự thành gần nhất!
Sở dĩ Nam Kỳ cự thành trở thành một luyện ngục nhân gian là bởi vì thực lực của hắn ta quá yếu.
Hắn ta yếu, vách ngăn Tuyệt Thiên xung quanh hắn ta sẽ thiếu kiên cố.
Chỗ hổng, tự nhiên cũng lớn nhất.
Chín cự thành lớn, thật ra là do chín Chúa Tể Cảnh yếu nhất thủ hộ.
Mà Vô Phong chính là người yếu nhất trong số chín người đó.
Giống như Vân Sơn Chúa Tể bảo vệ vách ngăn Tuyệt Thiên, cửa thông đạo hắn lưu lại, nhiều nhất cũng chỉ cho một vạn người đi qua!
Cho dù Huyết tộc năng lực thông thiên, cũng khó có thể mở ra lỗ hổng từ chỗ hắn.
Thế nên Huyết tộc gần như dồn tất cả tinh lực lên chín cự thành lớn.
Trong đó, Nam Kỳ cự thành là nhiều nhất!
Nam Kỳ cự thành sắp phá thành, tâm trạng của Vưu Kim đương nhiên tốt, khiêu khích châm chọc Vô Phong một phen.
Huyết tộc công thành, nhất định phải có Chúa Tể Cảnh qua đây kiềm chế.
Bằng không, Vô Phong xuất thủ, có nhiều người hơn nữa cũng chỉ có thể chết.
Có điều, giữa bọn họ đã sớm đạt thành ăn ý, sẽ không chủ động động thủ.
Bởi vì ở trước vách ngăn Tuyệt Thiên, Huyết tộc không chiếm được lợi.
Sắc mặt Vô Phong hết sức khó coi, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
Tình huống của Nam Kỳ cự thành, đương nhiên hắn ta biết rõ.
Hắn ta tự trách!
Nếu như không phải do hắn, Nam Kỳ cự thành sẽ không rơi vào tay giặc.
Thế nhưng, hắn ta thực sự tận lực.
“Nam Kỳ cự thành vừa mở ra, Huyết tộc đại quân bọn ta sẽ có thể liên tục không ngừng tiến nhập vách ngăn Tuyệt Thiên! Đến lúc đó, vách ngăn Tuyệt Thiên sẽ là thùng rỗng kêu to! Máy của những Chúa Tể Cảnh các ngươi, sớm muộn gì cũng là của bọn ta!”
“Vô Phong, có phải bây giờ ngươi rất lo không? Có phải rất tuyệt vọng không? Đúng thế, chính là cái vẻ mặt này! Ha ha ha...”
“Là sự bất lực của ngươi, tự trách đi! Vách ngăn Tuyệt Thiên, chẳng qua là châu chấu đá xe!”
Vưu Kim Chúa Tể tùy ý trào phúng, khoái ý trong lòng hắn ta không gì sánh được.
Chúa Tể Huyết tộc bọn họ, căm thù vách ngăn Tuyệt Thiên đến tận xương tủy.
Bây giờ thấy cục diện này, đương nhiên hắn ta phải vui vẻ.
Bỗng nhiên, trước mặt hắn ta có huyết quang chợt lóe, một bóng mờ xuất hiện.
Người này, chính là Huyết Nặc chạy thoát được!
Đây là Huyết Nặc đến đưa tin!
Vưu Kim Chúa Tể khẽ cười nói: “Huyết Nặc, ngươi làm tốt lắm! Bản tọa chỉ hỏi ngươi, tàn sát sạch sẽ Nam Kỳ cự thành chưa?”
Sắc mặt Huyết Nặc giống như là chết mẹ, phịch một tiếng quỳ xuống, sợ run nói: “Vưu Kim đại nhân, chúng... chúng ta đã thất bại!”
“Cái gì! Ngươi... ngươi nói cái gì? Không thể nào! Đại trận hộ thành đã bị hủy hoại, cho dù đẩy trăm ngàn con heo vào cũng không thể thất bại được mới đúng? Huyết Nặc, ngươi muốn chết!”
Huyết Nặc nói, phảng phất như một cái bạt tai vang dội, tát đến mức khiến Vưu Kim Chúa Tể choáng váng.
Vì vậy, hắn ta giận dữ không thôi.
Chúa Tể giận dữ, thiên địa biến sắc!
Bên kia, Vô Phong Chúa Tể cũng sửng sốt, trong ánh mắt lộ vẻ vẻ kinh ngạc.
Đây, làm sao có thể?
Phong Tiểu Thiên, thế mà lại chặn được?
Thế nhưng, hình như đại quân mới tiến vào vách ngăn Tuyệt Thiên chưa được bao lâu!
Huyết Nặc càng run rẩy hơn, hắn nói rằng: “Chính... chính là đại trận hộ thành xảy ra vấn đề! Đại trận hộ thành căn bản không bị tổn hại, Phong Tiểu Thiên dẫn bọn ta vào trong đại trận, trong nháy mắt mở ra đại trận! Đại trận hộ thành của Nam Kỳ, thoáng cái khôi phục đến sức mạnh lúc thời kỳ đỉnh phong! Trăm ngàn... trăm ngàn đại quân của chúng ta... gần như toàn quân bị diệt!”
Càng nói về sau, giọng của Huyết Nặc càng nhỏ như muỗi.
Nhưng, Vưu Kim Chúa Tể đã nghe hết!
Trăm ngàn đại quân, toàn quân bị diệt!
Ầm!
Bóng mờ trước mắt trực tiếp nổ bùm, tiêu tán vô tung.
Lửa giận của Vưu Kim đã có thể đốt cháy thiên địa!
“Ha ha ha... Vưu Kim! Đúng là ta yếu thật, nhưng Thiên Nhất chúng ta, như có thần trợ! Trăm ngàn đại quân, toàn quân bị diệt! Lúc này đây, ngươi về tộc chắc cũng không ăn nói được gì nhỉ? Xấu hổ, máu của bản tọa, chỉ sợ ngươi không uống được rồi!”
Tiếng cười của Vô Phong, vang vọng vòm trời.
Thực sự thoải mái!
Trăm ngàn đại quân, toàn quân bị diệt!
Thiên Nhất chúng ta, đã từng có được đại thắng kinh khủng như vậy chưa?
Không sai, chính là kinh khủng!
Thắng lợi này, vừa nghe là biết cực kỳ khó khăn!
Quá kinh khủng!
Trăm ngàn Huyết tộc, đó là khái niệm gì?
Vưu Kim càng phẫn nộ, Vô Phong hắn lại càng thoải mái.
Mấy ngày này, hắn ta thực sự là nghẹn khuất vô cùng.
Cảm tạ Nam Kỳ cự thành, cảm tạ Phong Tiểu Thiên!
Chỉ là ngoài trào phúng ra, trong lòng hắn ta cũng vô cùng nghi hoặc.
Phong Tiểu Thiên mạnh cỡ nào, hắn ta biết rõ.
Tiểu tử này có cơ hội tấn chức Chúa Tể, nhưng để nói về Trận Đạo, hắn ta thật sự không có bản lĩnh ấy.
Rốt cuộc là thần thánh phương nào, thế mà lại làm ra đại sự rung trời động đất bực này?
...
“Ha ha ha... Tiểu tử thúi hay lắm! Đại lễ mà ngươi tặng cho vi sư, thực sự là quá vui mừng! Thực sự là quá thoải mái!”
Nhìn chiến báo được đưa tới, Vân Sơn Chúa Tể sảng khoái không thôi.
Dưới Chân Hoàng Thiên, toàn diệt!
Đế Vân Thiên Huyết tộc, chém giết hai nghìn có thừa!
Đế Hạo Thiên Huyết tộc, chém giết bốn trăm có thừa!
Đế Thích Thiên Huyết tộc, chém giết hai mươi tám người!
Chiến báo Nam Kỳ cự thành truyền tới, quả thực kinh thế hãi tục!
Mặc dù ông không biết Nam Kỳ cự thành đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông biết, nhất định là Diệp Viễn làm!
Trừ hắn ra, không người khác!
Nào biết được, lại truyền đến tin tức tốt kinh thiên như thế!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất