Không chỉ Diệp Viễn, tất cả cường giả Đế Cảnh ở đây, ngực đều phập phồng bất định, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên! 

             Độc Huyết Ô trên người Dương Thanh đã hoàn toàn tan thành mây khói. 

             Tất cả mọi người biết, điều này có ý nghĩa là gì! 

             Mấy ngàn năm qua cường giả chết dưới độc Huyết Ô nhiều vô số kể! 

             Cho dù là bên phía cường giả Đế Cảnh, cũng có rất nhiều người chết bởi độc Huyết Ô. 

             Nhưng cho dù bọn họ có năng lực thông thiên thì cũng bất lực với việc này, chỉ có thể trơ mắt nhìn người thân, bằng hữu của mình chết đi. 

             Cảm giác vô lực này, khiến người ta phát cuồng. 

             Nhưng bây giờ, rốt cuộc bọn họ cũng thấy được hi vọng! 

             Diệp Viễn giải quyết được độc Huyết Ô, tuyệt đối là có ý nghĩa vượt qua thời đại! 

             Có nghĩa là, bọn họ không cần phải e ngại độc Huyết Ô nữa! 

             Có nghĩa là, hàng ngàn hàng vạn cường giả Thiên Nhất đại lục, có thể có được cuộc sống mới! 

             Điều này cũng có nghĩa, có nhiều cường giả sẽ được sinh ra hơn! 

             Ý nghĩa này, quá to lớn! 

             Rất nhiều thiên tài của các tộc trên Thiên Nhất đại lục vốn có thể bước vào Đế Cảnh. 

             Nhưng bởi vì độc Huyết Ô, bọn họ lại biến mất. 

             Bây giờ có phương pháp này của Diệp Viễn, những thiên tài trúng độc Huyết Ô kia lại có thể trưởng thành. 

             “Quá thần kỳ! Thực sự là quá thần kỳ! Có phương pháp này rồi, còn sợ cái mẹ gì Huyết tộc nữa!” 

             “Ha ha ha... cửa ải khó khăn bao nhiêu Thiên Dược Sư người trước ngã xuống, người sau tiến lên cũng không thể phá giải được suốt mấy ngàn năm nay, thế mà lại bị công phá!” 

             “Lợi hại! Lợi hại! Sau này giao chiến với Huyết tộc, cuối cùng cũng không cần bó tay bó chân nữa!” 

             “Thành! Thực sự thành công rồi! Ha ha ha...” 

             Vi Lương kích động cười ha ha, đang cười nhưng viền mắt dần dần ẩm ướt. 

             “Vi Vân, nếu như đệ còn sống, thì tốt biết bao chứ! Tốt biết bao...” Vi Lương nức nở nói. 

             Đường đường là cường giả Đế Cảnh, thế mà lại khóc, còn khóc giống như một đứa trẻ. 

             Tả Trần đi tới bên cạnh ông ta, vỗ vai khuyên bảo: “Vi Vân dưới suối vàng có biết, cũng sẽ rất vui mừng!” 

             Vi Lương khẽ gật đầu, vẫn không nhịn được, lã chã rơi lệ. 

             Diệp Viễn biết ấn tượng của Vi Lương về mình không tốt, nhưng không ngờ là phản ứng của ông ta lại kịch liệt như vậy. 

             Nhìn ra sự nghi hoặc của Diệp Viễn, Đam Phỉ giải thích nói: “Hai huynh đệ Vi Lương và Vi Vân từng là tuyệt đại song kiêu của Cực Dược Tông, tình cảm giữa hai người sâu đậm. Nhất là Vi Vân, được khen là thiên tài có hi vọng bước vào Chúa Tể Cảnh nhất! Đáng tiếc năm đó, lúc bọn họ còn đang ở cảnh giới Chân Hoàng Thiên, trong một trận đại chiến, Vi Vân vô ý trúng độc Huyết Ô, cuối cùng ngã xuống. Chuyện này, đến nay vẫn là khúc mắc trong lòng Vi Lương.” 

             Thật ra, không chỉ mỗi Vi Lương, cường giả Đế Cảnh ở đây, viền mắt ai nấy đều hơi ướt át. 

             Cường giả Đế Cảnh ở đây, cũng là đi lên từ kẻ yếu. 

             Chiến đấu kịch liệt mấy nghìn năm, bên cạnh ai không có mấy người thân bằng hữu chết đi? 

             Hôm nay, tìm được phương pháp giải quyết độc Huyết Ô, nhưng người thân bằng hữu của bọn họ, cũng không về được nữa. 

             Bọn họ, sao có thể không cảm khái nhiều cho được? 

             “Diệp Viễn, ngươi tìm được phương pháp giải quyết độc Huyết Ô, công lớn vô cùng!” Đam Phỉ vẻ mặt trịnh trọng nói. 

             Diệp Viễn lại lắc đầu: “Tìm được rồi, thế nhưng phương pháp này căn bản là không thể ứng dụng rộng rãi. Để luyện chế một chậu máu Viêm Tinh, đã hao hết một phần ba tinh huyết Huyết tộc. Một chậu máu Viêm Tinh thế này, nhiều nhất chỉ có thể chữa trị độc Huyết Ô cho một ngàn người. Dù hiệu quả tinh huyết của Thánh Hoàng bách tử tốt hơn, nhưng căng lắm thì cũng chỉ có thể trị liệu cho năm ngàn người. Sau đó, thì vô dụng. Để lấy được tinh huyết Huyết tộc, quá khó khăn.” 

             Hiện tại, vấn đề lớn nhất, vẫn là tinh huyết Huyết tộc. 

             Máu Viêm Tinh này là do chính Diệp Viễn phát minh, thuốc dẫn quan trọng nhất chính là tinh huyết Huyết tộc. 

             Lúc này, tuy đã chiếm được một số tinh huyết chất lượng tốt, nhưng vẫn quá ít, căn bản là không đủ dùng. 

             Mà cơ hội như vậy, Huyết tộc sẽ không cho mình nữa. 

             Nói cách khác, sau này nếu có người bị trúng độc tiếp, hắn không còn cách nào để cứu trị. 

             Lúc này, cách thời hạn ba tháng cũng chỉ còn lại nửa tháng. 

             Bên phía Huyết tộc vẫn đang tăng binh, hiện nay nhân số của đại quân đã đột phá hai vạn năm ngàn người. 

             Mà bên nhân tộc, chỉ còn lại có khoảng bốn vạn người. 

             Bốn vạn người này, đã là số lượng cực hạn mà liên minh Thiên Nhất có thể điều động được. 

             Sau khi đường hầm không gian bại lộ, bên phía vách ngăn Tuyệt Thiên, Huyết tộc đã phát động thế tiến công vô cùng hung mãnh. 

             Tại sao chứ? Chính là để không cho tuyến Nam chia binh qua đây. 

             Nếu như vách ngăn Tuyệt Thiên bị công phá, đường hầm không gian có bị phá hay không, ý nghĩa cũng không lớn lắm. 

             Vậy nên, hiện tại chiến sự nơi tuyến Bắc cùng lắm cũng chỉ còn lại có trận chiến cuối cùng mà thôi! 

             Không thành công, thì thành nhân! 

             “Đại chiến lần trước, gần mười ngàn người tử trận, một phần rất lớn trong đó đều vì trúng độc Huyết Ô. Trong đại quân lần này, người trúng độc Huyết Ô cũng chỉ khoảng bốn, năm ngàn người. Vừa lúc, có thể tiến hành trận đại chiến cuối cùng. Không nói đến ý nghĩa của máu Viêm Tinh lớn cỡ nào, chỉ đối với một trận chiến này ngươi cũng đã lập được một đại công! Ngươi tiến vào liên minh mới được hơn tháng, đã lập được bốn kỳ công, nói đi, ngươi muốn phần thưởng gì?” Đam Phỉ nói. 

             Nói đến đây, Đam Phỉ cũng không nhịn được mà cảm thán. 

             Với thời gian hơn một tháng ngắn ngủi, Diệp Viễn đầu tiên là phá tan phòng tuyến của Huyết tộc, dẫn động thiên phạt báo tin, lại là chế tác ra mũi tên nghịch chuyển chiến cuộc, sau đó tru sát Thánh Hoàng bách tử cùng với rất nhiều Thiên Phu Trưởng, cuối cùng chính là sáng chế ra máu Viêm Tinh. 

             Tứ đại kỳ công này, bất luận một cái nào, cũng gần như là nhiệm vụ không thể hoàn thành, nói là tứ đại kỳ tích cũng không quá đáng. 

             Nhưng, cố tình tứ đại kỳ tích này lại đồng loạt xảy ra ở trên người Diệp Viễn. 

             Đam Phỉ chinh chiến nhiều năm, lập vô số đại công. 

             Nhưng so với tứ đại kỳ công của Diệp Viễn vẫn ảm đạm phai mờ không ít. 

             Mà những việc đó, Diệp Viễn chỉ hoàn thành với thời gian hơn một tháng! 

             Ông ta không thể không thừa nhận, nếu như không có Diệp Viễn, lần này, liên minh Thiên Nhất sợ rằng cũng khó có thể giữ được nữa. 

             Toàn bộ Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, e là sẽ thất thủ! 

             Công trạng như vậy, căn bản không phải một vị trí đại thống lĩnh nho nhỏ là có thể thưởng đủ. 

             Thế nhưng lấy cái gì để khen thưởng, đúng là Đam Phỉ không nghĩ ra thật. 

             Vậy nên, ông ta thẳng thắn hỏi chính Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn suy nghĩ một chút, nói: “Ta muốn tiến vào Cực Dược Tông, xem tất cả điển tịch Đan Đạo của tông môn!” 

             Đam Phỉ sửng sốt, nói: “Chỉ như vậy thôi à?” 

             Ông ta cho rằng Diệp Viễn sẽ đề xuất việc gì lớn lắm, lại không nghĩ rằng, hắn lại chỉ có yêu cầu này. 

             Đương nhiên, điển tịch Đan Đạo của Cực Dược Tông không phải ai cũng có thể đi vào. 

             Muốn đi vào trong đó đọc nhiều sách vở, phải có đủ tiền và địa vị. 

             Nhưng chuyện này đối với liên minh Thiên Nhất mà nói thì lại là chuyện rất dễ dàng. 

             Hơn nữa, so với kỳ công mà Diệp Viễn lập được, căn bản không đáng để nhắc tới. 

             Diệp Viễn nghiêm túc gật đầu nói: “Chỉ như vậy! Đương nhiên, ta cũng sẽ không khiến Cực Dược Tông chịu thiệt, trên tay của ta cũng có không ít điển tịch Đan Đạo trân quý, ta sẽ phục chế một phần, đưa cho Cực Dược Tông.” 

             Những lời này, càng làm cho tất cả mọi người ngẩn người. 

eyJpdiI6ImFRYmJQVGNkMWdOM1ZtWFpzNXNrMnc9PSIsInZhbHVlIjoiS2NsZDdQQXlBdFwveGhEcXFsSlBVd1UwRVJ6Sk1nbFFMVDJTa0xvWElZT2xpSEZTbFZXMW00eFpSS3pXQnBcL29lVFh5QTBiVTFoVmR1cUorRjFtXC83eWJ5MWRYNm9uYnNoeFhiazl6ZHZadHNZK0haWklCSDR6aVdEd2d1WHpCd1l6YjRKY3FBcWZPUXkwUm43TlI0KzZHZkE0VHJYelU4Y1I0a2R5VGlwc1phU3FubDBsbVpmM1lGVWJLVElGSFRyWXdjNDRIalphckYyczhJck8wN2VDdXVzMUhrZUZVRFZjbmNZTUtwaDk0VkJjaVlvTXJ1OGhPRFRaeGRpU0F0XC9yTVRmSzZBMUNHMFBWOGo0Q0hFSFplNnE3SklqRit1NEdKRFI5OWNWZkV5XC8yaE1Nc3JmQTI5WFZUNG8rNmRmaFlSQ1VOQjhncWF6bW9Id3BqRUpNcDJZM09YalRBdXRENWxSZkVPRlwvZTltMmtQMmpWcUhiWTVmbzFPZU9PbnVTelNCamJhQlh3Q2g0SGluRWExZnVsbHBnZ3VGTDQxNUcyTXFsSHl0WDhUYVV5SHJuYUlDVUpKdU85QjYwMm1ybUFXWm02WGVWcVwvWDE0dXhDeUd5Y2c2YmRUbjAwangxTXZBTXlxSXhiRnEwPSIsIm1hYyI6Ijc2NjM0ODA0ZjIxNzdkYzVmZTg0ZDA0OTI3NTQ0MTIwMDRkYzUzOTM0N2Y1MjNhM2U5NDEwYmM4ODdlNTI2MDIifQ==
eyJpdiI6IldmM3ZQVEROb3h1M1dDYWU5OEk1dXc9PSIsInZhbHVlIjoiclZEQ3JiOVhqeExkWitFU1RoaGxSYVZ4ZkwzMFM2QlB5Tm4xR0JiREVhcE52WG5sR3VtbDUzSFh4ejdxNjBOZFhcL0s2WVJ2dGgyaFVwb0dvUjBSMWVpeGg0Z1ZpVnpzRGtVblwvXC9VYUhcL1FROExIayszRHFHRDJ0XC96dU1rMU9PTEhBbE5nZWF1TU1FZ256RHAxUFBYd1hxdktvVXBqSUVTdk11c3Z0d3hRMkh6TFwvUFhKS1ZUZ3JEZkEwb3NCc0JEMkNSZHNsV2N5TE1XXC9vVUUycHZOWTR1YjcwM1lpTVVBTzcyYjRtcHQrTndKbllCSTNQaG9WWk55bElsKzdacnhXc3NNd0F0dDFBUzh4R3Yyc1V6NzRNdlFQcEtcL3JGVWR5Z0QrWlFWK292cnp4VXhZbmRxSkY3NXFNQjhkUGY5ViIsIm1hYyI6IjZhZWIwZGFlYTQ0YjY2YTQwYzE4ZTg3ZGI5NWViNGM0MzViMGZiMGQ1NzQ0OWIwZWQzODUxYjc5OWJmYmRjYjQifQ==

             Ai có thể nghĩ tới, Diệp Viễn lại hào phóng như vậy, muốn lấy ra đưa cho Cực Dược Tông!

Advertisement
x