“Thanh Thiên Thánh Tôn ta cầm trường thương trong tay, giết cho đại quân Huyết tộc quăng mũ cởi giáp! Thánh Hoàng bách tử chó má gì kia, ở dưới thương của ta, ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi đã hoàn toàn bị tiêu diệt...” 

             Ở trên một gò đất nho nhỏ, Dương Thanh mặt mày hào hứng kể lại chiến tích ‘anh minh thần võ’ của mình. 

             Xung quanh rất nhiều cường giả của Thiên Nhất đều vây quanh người hắn ta, nghe thấy mà cảm xúc dâng trào. 

             Thực lực của Dương Thanh thật sự rất mạnh, gần như toàn bộ đại quân Thiên Nhất không có ai là đối thủ của hắn ta. 

             Cho nên khi nghe hắn nói vậy thấy vô cùng khó tin, nhưng vẫn rất tin tưởng. 

             Đương nhiên, hắn ta ‘gánh lấy’ toàn bộ công lao của Diệp Viễn lên người mình. 

             “Thanh Thiên Thánh Tôn ta vừa hét lớn một tiếng, ai dám tới chiến! Đám cặn bã Huyết tộc kia trực tiếp đóng cửa doanh trại không ra! Ai, không có đối thủ thật cô đơn mà!” 

             Dương Thanh thở dài bùi ngùi, rất có dáng vẻ của cao thủ cô đơn. 

             Hắn ta lâu lắm rồi không có đối thủ, dĩ nhiên đã hình thành nên khí chất của cao thủ. 

             Lúc nào không trở nên đê hèn thì thật sự rất có phong độ đại tướng. 

             “Thanh Thiên Thánh Tôn đúng là không hổ danh Thanh Thiên này, làm vẻ vang danh tiếng của Nhân tộc chúng ta!” 

             “Thật tuyệt! Vui sướng! Không nghĩ tới Thiên Nhất liên minh của chúng ta cũng có lúc đánh cho Huyết tộc không dám ra cửa!” 

             “Thanh Thiên Thánh Tôn uy vũ!” 

             Nhất thời, tiếng ca ngợi không dứt bên tai. 

             Dương Thanh đắm chìm trong sự ca tụng thổi phồng này, không cách nào thoát ra được. 

             Hắn ta đã từng hưởng thụ cảm giác này rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thấy phiền chán. 

             Trái lại, hắn ta vui vẻ chịu đựng. 

             Sau khi Diệp Viễn trở về lập tức bế quan không ra, mấy ngày nay Dương Thanh ở trong quân doanh, mỗi ngày đều khoe khoang bản thân. 

             Những cường giả Chân Hoàng Thiên tự nhiên không rảnh đến mức để ý tới hắn ta. Vì thế mấy ngày nay, danh tiếng của Dương Thanh ngày càng vang dội trong lớp binh lính thuộc tầng chót. 

             Chuyện này, chỉ có cường giả Đế Cảnh biết. 

             Ngay từ đầu, dĩ nhiên mọi người đều không tin. 

             Nhưng Dương Thanh lấy được lệnh bài Thiên Phu Trưởng của Huyết tộc, không thể làm giả thứ này được. 

             Vì vậy tự nhiên càng ngày càng có nhiều người tin tưởng. 

             “Xuy, Dương Thanh, ngươi có thể cần chút mặt mũi hay không? Ta còn nói mấy ngày nay sao không thấy bóng ngươi đâu? Hóa ra ngươi chạy tới đây khoác lác!” 

             Đúng lúc này, một giọng nói không hài hòa truyền đến. 

             Mọi người vừa thấy, thì ra là Tiểu Long Nữ Cảnh Phỉ. 

             Dương Thanh vừa nhìn thấy Cảnh Phỉ, thầm nhủ không ổn. 

             Sao nha đầu này lại tìm tới đây được nhỉ? 

             Những binh lính kia nghe mà cảm xúc dâng trào, đã tin tưởng Dương Thanh từ lâu, lúc này vừa nghe thấy vậy lại không nhịn được. 

             “Tiểu nha đầu, ngươi thì biết cái gì! Trong tay Thanh Thiên Thánh Tôn có lệnh bài của Thiên Phu Trưởng Huyết tộc. Thứ này tượng trưng cho thân phận của họ, không giết chết đối phương thì hoàn toàn không thể lấy được!” Một binh lính nghi ngờ nói. 

             Cảnh Phỉ trợn mắt khinh thường, đám người này đều bị lừa gạt trở thành người hâm mộ trung thành của Dương Thanh rồi. 

             Nàng ta đang định mở miệng cãi lại, thì đã thấy trước mắt choáng váng, Dương Thanh đã đi tới trước mặt mình. 

             “Ha ha, nha đầu Cảnh Phỉ, ngươi tới tìm bổn tôn là có việc muốn nhờ hả? Chúng ta đi thôi, đổi chỗ khác nói chuyện!” 

             Dương Thanh vừa che lại miệng của Cảnh Phỉ, muốn kéo nàng ta rời khỏi. 

             Cảnh Phỉ hoàn toàn không phải là đối thủ Dương Thanh, nàng ta bị che miệng nên không thể nói, nhưng điều này thật sự không làm khó được nàng ta. 

             “Thiên Phu Trưởng của Huyết tộc mất mạng, Thánh Hoàng bách tử cũng đã chết, nhưng mà đều là do Diệp Viễn ca ca của ta giết chết! Người này cũng chỉ là kẻ hèn đứng phất cờ hò reo mà thôi!” 

             Một con ốc biển nhỏ nhắn tinh xảo bay ra, âÂm thanh lập tức truyền khắp quân doanh. 

             Tất cả binh lính nghe xong đều đưa mắt nhìn nhau. 

             “Là Diệp Viễn Đại thống lĩnh? Không phải ngài ấy là Thiên Dược Sư à? Sao sức chiến đấu lại mạnh như vậy? 

             “Nha đầu này là muội muội của Diệp Viễn Đại thống lĩnh, tất nhiên ảo tưởng rằng ca ca của mình là anh hùng!” 

             “Ồ, thì ra là thế!” 

             Vẫn không ai tin tưởng! 

             Cảnh Phỉ trở nên nóng nảy, lập tức cất tiếng thông qua Bích Hải Thần Loa: “Dương Thanh, ngươi dám chiếm lấy công lao của Diệp Viễn ca ca ta, ngươi không muốn giải độc Huyết Ô của mình nữa rồi hả?” 

             Dương Thanh vừa nghe thấy vậy, trực tiếp nhảy dựng lên, hào hứng nói: “Tên nhóc đó thật sự đã tìm được cách rồi hả?” 

             Cuối cùng Cảnh Phỉ đã có thể nói, nhìn hắn ta cười chế giễu nói: “Dưới bầu trời này, có chuyện gì mà Diệp Viễn ca ca ta không làm được chứ? Huynh ấy kêu ta tới tìm ngươi chính là đi thử dược!” 

             Dương Thanh vui vẻ nói: “Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi!” 

             Nói xong, hắn ta cũng không bận tâm đến mọi người đang trợn mắt há miệng, lắc mình một cái đã không thấy bóng dáng. 

             Cảnh Phỉ oán hận nhìn đám binh lính, giận họ ngờ nghệch nói: “Đám ngu xuẩn các ngươi lại bị lừa gạt bởi dăm ba câu! Diệp Viễn ca ca ta là nghịch tu, thực lực cường đại tột cùng! Huynh ấy chỉ cần dùng một tay cũng đã có thể treo loại người như Dương Thanh lên mà đánh! Thế mà các ngươi vẫn còn tin vào những lời dối trá của hắn. Hừ!” 

             Nói xong, nàng ta cũng đi mất, chỉ còn lại tất cả mọi người trợn mắt há miệng đầy kinh ngạc. 

             Dương Thanh trúng độc Huyết Ô? 

             Trúng phải độc Huyết Ô còn có thể dũng mãnh như những gì hắn ta đã nói sao? 

             Hóa ra chúng ta đều bị lừa rồi! 

             “Thì ra người làm ra những chuyện này lại là Diệp Viễn Đại thống lĩnh.” 

             “Diệp Viễn Đại thống lĩnh thật sự quá trâu bò! Ngài ấy mới gia nhập đại quân Thiên Nhất mới bao lâu chứ, nhanh như vậy đã lập được ba công trạng lớn!” 

             “Chiến thắng to lớn bậc này thật sự rạng danh Thiên Nhất chúng ta! Quá tuyệt!” 

             “Vừa rồi chẳng phải nha đầu kia nói là có thể giải được độc Huyết Ô sao?” 

             Đột nhiên, toàn trường trở nên im ắng. 

             Dương Thanh vừa bước vào phòng, gần như sắp bị nghẹt thở. 

             Trong phòng, từng luồng khí tức mạnh mẽ vô song khiến hắn ta suýt chút nữa không thể hô hấp. 

             Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người hắn. 

             Chỉ có điều ánh mắt vẫn cảm thấy hơi tò mò. 

             Hình như là... đang xem chuột bạch. 

             “Được rồi, bắt đầu thôi!” Đam Phỉ thản nhiên nói. 

             Nhưng trong giọng nói bình tĩnh này lại lộ ra vẻ chờ mong mãnh liệt. 

             Diệp Viễn khẽ gật đầu, chỉ vào tấm phản trước người, nói với Dương Thanh: “Nằm xuống!” 

             “Ồ... a! Được!” 

             Dương Thanh nằm lên tấm phản, rõ ràng có hơi mất tự nhiên. 

             Căn phòng này quá đáng sợ! 

             Đám người kia chắc chắn đều là cường giả Đế Cảnh! 

             Vừa nằm xuống, mùi máu tanh ập tới. 

             Diệp Viễn ở trước mặt đang bưng một chậu gỗ, trong đó chứa đầy nước. 

             Chính xác mà nói là máu! 

             Đỏ thẫm một mảnh, nhìn qua đã thấy ghê người! 

             Diệp Viễn đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu, chờ Dương Thanh vừa nằm xuống, ánh sao xán lạn, bắt đầu thi triển Toàn Cơ Cửu Diệp châm pháp! 

             Chỉ thấy tay hắn vừa dừng lại, Thần Nguyên châm đã xuyên qua máu. 

             Thế nhưng Thần Nguyên châm lập tức nhuộm thành màu đỏ. 

             Tiếp theo đó, châm pháp như mộng ảo bắt đầu! 

             Châm pháp lần này lại hoàn toàn khác với những gì hắn truyền dạy cho người khác lần trước. 

             Mấy ngày nay, hắn đều tiến hành phân tích, đào sâu nghiên cứu với những giọt tinh huyết này. 

             Những giọt tinh huyết của đám Nguyên Tranh càng có giá trị tham khảo. 

             Tinh huyết của Huyết tộc, thực lực càng mạnh thì càng cường đại và đầy sức sống. 

             Trước kia, Diệp Viễn chỉ đưa ra sơ lược về cách chữa trị độc Huyết Ô, nhưng lần này có được tài liệu tham khảo, hắn nhanh chóng tìm ra biện pháp. 

             Sở dĩ Dương Thanh bị thương nhưng hắn lại không ra tay, thật ra chính là để hắn ta trở thành chuột bạch. 

             Người quen dễ xuống tay hơn. 

             Hơn nữa Diệp Viễn biết, thực lực của Dương Thanh rất mạnh, năng lực chống đỡ độc Huyết Ô cũng mạnh hơn những người khác, tự hiên là đối tượng thí nghiệm cực kỳ tốt. 

             Chậu máu này là nước thuốc Diệp Viễn luyện chế ra từ tinh huyết của Huyết tộc cùng với mấy chục loại thiên dược ngũ phẩm. 

             Lấy nước thuốc này kết hợp với Toàn Cơ Cửu Diệp đã được hắn cải tiến, đã có thể hoàn toàn chữa được độc Huyết Ô tận gốc. 

             Thủ pháp của Diệp Viễn như mộng ảo, ngay cả trong mắt Tả Trần cũng thoáng hiện vẻ kỳ lạ. 

             Hắn ta là Thiên Dược Sư bát phẩm, nhãn lực cao siêu đến mức nào chứ? 

             Hắn ta vừa nhìn qua đã thấy rõ được ưu nhược điểm của thủ pháp này. 

             Lợi hại! 

             Ai! 

             Tả Trần không nhịn được lại thở dài một tiếng trong lòng. 

             Đáng tiếc, là kẻ nghịch tu! 

             Một thiên tài Đan Đạo như vậy, tương lai chắc chắn sẽ đạt tới bát phẩm, thậm chí còn là Thiên Dược Sư cửu phẩm, thật sự quá đáng tiếc! 

eyJpdiI6InhNSnE1a3lSWUVJVTlNWVFyMzhpbnc9PSIsInZhbHVlIjoiVjhcL3JJcTRMUFplRDNkcGd6S1dFSEh3bStsRGRMZDBFbU1RYXljd2t1ZUJlNWxMRlpBS3lnQzVndFZlWlJlQTNodllOY0VvRFZ2VnVNaWE0Y05IdkVEMWpzb1NVMklqMnhzbTZWcDRQN0Y1NDJncmpvWVcrWGlkWjB0em1GVDJ3OHVSNUJxV3piZzBxbFFaRTYwcVBVc1oxN2loWXpDQ211RGtMQzRjNDZPVE1MSWJLWlJ6eUZQeWNvUlBsemdzbUw4NjhKXC9lM3pjdDdFK0RwNXFFSXgyVWZ3M0pTazdUckZ0V3F4YW10U2o5bnBXbmkwdkFlTGVzd2ZvVjFmMG1hV3ZIMkVJb0UyakNvUlBVNU5Qa2FOV3FNOXRBejMxYjB2bFFHZk4wRjlwRlwvVVhRTk5nbVwvMjFVNG1SNVNkSnhMWW4yVUYwN0hGWFZWUlptN1ZjRUdvYUxhXC9MTWVweHdTb3dYbXJCNkl1SmlNdDNFejNqZ3ZvXC94WlZlc2FabGFBIiwibWFjIjoiNmQwYmI1Yjc3NTAwYmUxOTljOGM4M2Q5Njk5YzBhOGZjYTFjNDNmNTEwZWNiMWE0Y2I4NmQ5OTc2Y2E4MTkwMCJ9
eyJpdiI6InpPc3k4WCtXeWNLMWhyYVRna2loU3c9PSIsInZhbHVlIjoiQjFSUzIyazRkRGVRWmE3bkhLellSVXBxbWxIYWhvK29qMUwzTmVvMVJTT3M2dHNFXC9Kb25ZbWFxVGZXSXdsU1RzU1BEVnFvUlkrTDZZVW5JQ2dHXC9vZ2hKMXJrYmJKOUk2MSs5SjVRNDNBZXNCQVQzUEhyNjJVWk5xcjVyWkg2SDZBaHF3bE1RaU13dzc2MTFNK0lZZmd0RVdGN01VbkZQOHhcL2ZUN0ozQXJZMmhpbFhwekdhcGtxV3AzRjM5YTJ3aFwvM09aUXFQRGg4SWZxYkNQSDR4TXVpMVQzaFhrSlJuYlV5bjRFM0JydVdvOFFLUFZDU1JGT204XC9KQUc0NDBGd01LV1pITDhvQ25sVGpXNXptWW1DWUFpeVBhWlNubmtvNmEwZExlUnY2MTdMdXpPSVBkYWhCMHEwWDlUYkQrUUFpMkVXV3JVV3RBdmNoU0dLQktJdmRyQWZOSW0wbklKdFdGT0tpWThJZEQ4VFBZWnRZd0RcL0dcL0FQKzZwNGdyVCIsIm1hYyI6IjVkN2FmMDYwZGY5OGRlOTlkZjhjNmE4OGM5Nzc5Mzk1NDA4ZDQ5Mjk2YWQxN2EyZGNlZjlhZDA4M2I2ODMzYTIifQ==

             Trên mặt Diệp Viễn hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, nói: “Thành công!”

Advertisement
x