“Các ngươi nói, Diệp Viễn vẫn bình tĩnh như vậy có thể nào đã có chuẩn bị ở phía sau hay không?” Đoàn người Diệp Viễn đi rồi, Ngưu Ma Thánh Tôn nhịn không được hỏi.
Thật sự là bên ngoài Diệp Viễn tỏ ra quá mức bình tĩnh.
Cho dù là ai bị đối xử như vậy cũng sẽ tức giận bất bình, nhưng Diệp Viễn không có.
Từ đầu đến cuối, hắn tựa như một người đứng xem.
Nhiều cường giả ở đây đều rất kiêng kị Diệp Viễn.
Không thể không nói, thái độ này của Diệp Viễn làm cho trong lòng bọn họ hơi bồn chồn.
Đạo Vân cười lạnh: “Ngươi chớ quên là Thiên Đạo đã chặt đứt con đường đi tới của hắn, chứ không phải chúng ta! Người bị ông trời vứt bỏ, các ngươi cảm thấy hắn còn có khả năng trở mình sao?”
Mọi người nghe vậy lập tức yên tâm hơn nhiều.
Đúng vậy, trời muốn ngươi vong, ngươi còn có thể lật trời sao?
“Ngươi nói đúng! Cho dù có là thiên tài tuyệt thế hơn nữa cũng không hơn được ông trời! Từ nay về sau, chỉ có Tứ đại Thiên Vực!” Thiên Lục Thánh Tôn nói.
...
Dọc đường đi không ai nói chuyện, sau khi trở lại Võ Định Thiên Tông thì rốt cuộc Lạc Vân Khinh cũng không nhịn được nữa.
“Diệp Viễn, muốn đi thì ngươi đi đi! Ta ở lại đây, cùng bọn họ tử chiến đến cùng! Cho dù tan xương nát thịt, ta cũng sẽ không để bọn họ bước vào Võ Định Thiên Tông một bước!”
Diệp Viễn cười nói: “Một người mới vào Thánh Hoàng Thiên như huynh, nghĩ rằng tan xương nát thịt là có thể ngăn cản bọn họ bước vào Võ Định Thiên Tông sao? Nơi này chỉ là một đống đổ nát không hơn, nhường cho bọn họ thì sao chứ?”
Đại chiến Phương Hưu, Võ Định Thiên Tông là chủ chiến trường.
Nhiều Thánh Hoàng Thiên đại chiến như vậy, cộng thêm tám chiến tướng tự bạo, toàn bộ tông môn sớm đã là một đống đổ nát.
Nhưng Lạc Vân Khinh có cảm tình vô cùng sâu đậm với Võ Định Thiên Tông.
Bây giờ vừa mới diệt Đan Minh, có thể tu sửa lại Võ Định Thiên Tông, lại đột nhiên bị đuổi tới vùng đất Thiên Nam, hắn ta không chấp nhận được.
Vùng đất Thiên Nam chỉ là một nơi chật hẹp nhỏ bé mà thôi.
Luận diện tích cũng chỉ lớn bằng một phần tư Thiên Vực.
Sao Lạc Vân Khinh lại cam tâm cho nổi?
“Diệp Viễn, võ đạo của ngươi bị chặt đứt, chẳng lẽ tâm huyết của ngươi cũng lụi tàn luôn rồi sao? Nếu mấy người chúng ta liên thủ lại, chưa chắc sẽ bại trong tay bọn họ!”
Diệp Viễn nhìn Lạc Vân Khinh thật sâu, nói: “Lạc huynh, cho dù khôi phục lại Võ Định Thiên Tông thì như thế nào? Cho dù Võ Định Thiên Tông thống nhất Vũ Thanh đại lục như Đan Minh thì lại như thế nào? Chỗ này chẳng qua chỉ là một nơi hoang vu mà thôi! Chẳng lẽ tầm mắt của huynh thật sự chỉ giới hạn tại đây?”
“Người của Ngũ Đại Thiên Tông vẫn luôn không hiểu vì sao những thiên tài như Trác Bất Phàm lại đột nhiên biến mất. Hôm nay ta nói cho huynh biết, hắn ta đi sang bờ bên kia rồi! Hắn ta biết nếu còn ở lại Vũ Thanh đại lục chung quy cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi! Huynh, có muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài không?”
Lạc Vân Khinh biến sắc, hoảng sợ nói: “Sao ngươi biết...”
Diệp Viễn lạnh nhạt nói: “Ta ở trên biển cả thấy được kiếm khí hắn ta lưu lại!”
Trong lòng Lạc Vân Khinh chấn động mạnh mẽ, thì ra Trác đại nhân thật sự vượt biển rồi!
“Nhưng... Nhưng Võ Định Thiên Tông...”
Diệp Viễn cắt ngang lời hắn ta, lạnh nhạt nói: “Đạo thống của Võ Định Thiên Tông đương nhiên là phải truyền thừa lại! Đây là dặn dò của tông chủ, cũng là cho dặn dò của Hà lão! Nhưng mà không phải là bây giờ! Tỏ ra anh dũng trong chốc lát, không có ý nghĩa.”
Lạc Vân Khinh kinh ngạc nhìn Diệp Viễn, hoảng sợ nói: “Ngươi... Chuyện này không thể nào! Con đường Võ Đạo của ngươi đã bị Thiên Đạo chặt đứt rồi mà!”
Diệp Viễn cười nói: “Mệnh ta do ta không do trời!”
...
Ngày hôm đó Võ Định Thiên Tông dời tông đến Thiên Nam.
Nói là dời tông nhưng thật cũng không có bao nhiêu người.
Nhưng vì chuyện Diệp Viễn một kiếm trảm Lý Trường Sinh, không ít bộ hạ cũ của Võ Định cũng trở về.
Ngũ Thừa Siêu, Lâm Lan, Ôn Tĩnh Tuyền là những người lúc trước vì trận Bách Độc của Diệp Viễn mà may mắn thoát chết.
Bây giờ nghe nói Diệp Viễn về đương nhiên là trở về tông môn.
Trừ bọn họ ra còn có hơn ba nghìn người cũng trở về Võ Định Thiên Tông.
Nhưng ngặt nỗi tứ tông khác thì không có may mắn như vậy.
Tổng cộng cũng không đến hai trăm người.
Hơn năm trăm người này đã từng là lực lượng cuối cùng Ngũ Quang Thiên Vực.
Nhưng bởi vì liên quan đến chuyện Ngũ Đại Thiên Vực bài xích phi thăng giả, nên có mấy ngàn phi thăng giả theo Ngũ Đại Thiên Tông di chuyển tới vùng đất Thiên Nam.
Sau lần đó, Đại Hoàng cũng hoàn toàn trở mặt với Vạn Yêu Đại Sơn, gia nhập thế lực Thiên Nam.
Vùng đất Thiên Nam hiện giờ bao gồm ba người Lạc Vân Khinh cộng thêm Tứ Đại Thánh Tôn Thiên Nam, thêm hai phi thăng giả Thánh Tôn, cùng với Diệp Viễn và Đại Hoàng, tổng cộng có mười một đại Thánh Hoàng Thiên!
Về số lượng thì đúng thật là không yếu.
Chẳng qua phần lớn những người này đều chỉ là mới đột phá, căn cơ không vững.
Chân chính có thể xưng là chiến lực, thật ra cũng chỉ có một mình Đại Hoàng.
Trên thực tế, những cường giả ở Ngũ Đại Thiên Vực chân chính kiêng kị cũng chính là Đại Hoàng.
Nếu không Ngũ Đại Thiên Tông muốn di chuyển e là không thể làm được.
Nhưng tất cả đều không quan trọng.
Sau khi vào vùng đất Thiên Nam, Diệp Viễn đi tới chỗ bầu trời phía trên biển cả, ngồi lơ lửng trên không trung.
Trên đỉnh đầu Diệp Viễn từ từ triển khai ra một Thái Cực Đồ thật lớn.
Bộ dạng kia giống như là đang lĩnh hội thiên địa.
“Tiểu tử, ngươi thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Bước thêm một bước nữa, chính là thập tử vô sinh!” Di Thiên nói.
Diệp Viễn lạnh nhạt nói: “Đường là do người đi mà có, không phải trời cao ban cho! Cả đời này của ta, bắt đầu từ Tiên Lâm thế giới đã là đi ngược lại với trời! Đại Đạo sụp đổ, ta lấy Đan nghịch Đạo, cướp quyền Thần Đạo! Thông Thiên Giới bị người khác dùng Đại Thần Thông luyện hóa, ta tự nghĩ ra công pháp, hóa Đạo phá trời! Dưới Tam Thập Tam Thiên này, nếu Thiên Đạo không dung ta, ta đây chỉ kiếm lên trời xanh, lấy kiếm vấn đạo!”
Đùng!
Khi Diệp Viễn nói chuyện, Hỗn Độn thế giới ầm ầm nổ tung!
Năng lượng khủng bố dao động, cuốn lên từng trận sóng thần.
Giờ phút này có vô số ánh mắt đang tập trung về biển rộng.
Sắc mặt Lạc Vân Khinh hoảng hốt, kêu lên: “Sức mạnh thế giới thật mạnh! Diệp Viễn tự tay đập vỡ Tiểu Thế giới của mình, hắn... Hắn muốn làm gì đây?”
Tiểu Thế giới là căn cơ của võ giả!
Thế giới vỡ, võ đạo diệt!
Vậy mà Diệp Viễn lại tự phá Tiểu Thế giới!
Hành động này khiến mọi người chấn động rồi.
Đại Hoàng hiểu Đại Đạo sâu sắc, nên cũng đã nhận ra một chút nguy cơ không bình thường.
“Diệp Sư... Là muốn phá rồi tái tạo ư! Nhưng... Thiên Đạo cho phép sao?” Đại Hoàng lẩm bẩm nói.
Hỗn Độn thế giới này là Diệp Viễn đã tốn vô số tâm huyết mới ngưng tụ thành.
Sao hắn lại không tiếc cho được, phải nói là cực kỳ tiếc!
Nhưng giờ phút này hắn phải quyết tâm không được chùn bước!
Thiên tài trên đời, Thiên Đạo không dung!
Trên đời này không chỉ có một mình Diệp Viễn bị Thiên Đạo tước đoạt con đường tu luyện.
Tam Thập Tam Thiên thiên mênh mông rộng lớn, cường giả vô số, thiên tài như mây!
Cũng có thiên tài kinh người không được Thiên Đạo chấp nhận.
Những thiên tài kia đương nhiên không cam lòng đoạn tuyệt võ đạo như vậy.
Vì thế tự bọn họ đã đi ra một con đường… Con đường chống lại ý trời!
Đoạt mệnh với trời, nghịch thiên mà đi!
Hỗn Độn thế giới của Diệp Viễn đã sụp đổ nhưng vẫn chưa mất đi, mà là hội tụ về Thái Cực Đồ.
Thái Cực Đồ chậm rãi chuyển động, vô số năng lượng ở trong đó ngưng tụ.
Một thanh kiếm hư ảo dần dần ngưng tụ thành thật, dựng đứng ở trung tâm Thái Cực Đồ, mũi kiếm chỉ lên trời!
Giống như sắp diệt thế vậy!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất