“Thiên Lộc, ngươi sai rồi! Người có thực lực mạnh nhất ở đây không phải Thất Tinh Thiên Tông bọn ta mà là Vạn Yêu Đại Sơn! Ngưu Ma Thánh Tôn, Vạn Yêu Đại Sơn các ngươi lấy năm phần tài phú này! Thấy sao?" Đạo Vân Thánh Tôn nhìn về phía Ngưu Ma Thánh Tôn, vừa cười vừa nói. 

             Ở đây không ai ngu hết. 

             Đạo Vân Thánh Tôn đang dùng năm phần tài phú để thu mua Vạn Yêu Đại Sơn! 

             Lực lượng của nhân tộc hoàn toàn không tính là mạnh, nhưng bọn họ đều là Thánh Hoàng Thiên có uy tín lâu năm. 

             Mà đa số cường giả Thánh Hoàng Thiên của Vạn Yêu Đại Sơn đều mới đột phá chưa bao lâu. 

             Nếu thật sự phát động đại chiến thì song phương đều sẽ tổn thất nghiêm trọng. 

             Điểm này cả hai bên đều rõ trong lòng. 

             Mà sau khi Diệp Viễn đứt đường với Võ Đạo, sự khác biệt giữa đám người Đạo Vân Thánh Tôn và Võ Định Thiên Tông càng lúc càng lớn. 

             Hiển nhiên, những người bọn Đạo Vân không tính cho phi thăng giả đường sống. 

             Còn về những tài phú này, e là họ không định chia cho Võ Định Thiên Tông. 

             “Cái này...” Ngưu Ma Thánh Tôn nhìn Diệp Viễn, không khỏi lộ ra vẻ chần chờ. 

             Không thể không nói, năm phần tài phú rất có sức hấp dẫn. 

             Tài phú mà Lý Trường Sinh tích lũy trong vạn năm đủ để bất kỳ một Thánh Hoàng Thiên nào phải động lòng. 

             Đại Hoàng thấy Ngưu Ma Thánh Tôn do dự, nhịn không được nói: “Ngưu Ma đại nhân! Không có Diệp Sư thì Vạn Yêu Đại Sơn chúng ta có thể có được huy hoàng hiện nay sao? Không có Diệp Sư thì chúng ta có thể ngăn cản bát bộ chiến tướng tự bạo sao? Chẳng lẽ ngay lúc này mà ngươi lại muốn bội bạc?" 

             Ngưu Ma Thánh Tôn nghe xong, càng thêm do dự. 

             Đạo Vân lại cười nói: "Đại Hoàng đạo hữu, lời này của ngươi sai rồi! Diệp Viễn giúp các ngươi luyện chế Thiên Đan để bồi dưỡng ra mấy chục thánh tôn cũng là có lòng riêng! Hắn chỉ vì mượn sức các ngươi để tìm Lý Trường Sinh báo thù thôi. Hiện nay đại thù đã báo xong, các ngươi không còn nợ nhau nữa, sao có thể gọi là bội bạc được chứ?" 

             Lạc Vân Khinh ở một bên đã tức điên rồi, nổi giận nói: “Đạo Vân, ngươi đây là tiểu nhân qua cầu rút ván! Nếu như không có Diệp Viễn ngăn bát bộ chiến tướng tự bạo thay chúng ta thì có đến lượt các ngươi ở đây nói xằng nói bậy sao?" Còn nữa, ngươi quên lúc ở Mê Thần Cung là ai dẫn các ngươi ra ngoài sao!" 

             Chuyện ở Mê Thần Cung cũng không phải bí mật gì, Lạc Vân Khinh sau đó đã nghe nói. 

             Đạo Vân nhưng lại không cho là đúng nói: “Mọi người lợi dụng lẫn nhau mà thôi, hắn cứu bổn tôn, chẳng lẽ không phải vì mượn sức của bổn tôn ư? Hiện nay con đường Võ Đạo của hắn đã đứt gãy, phân những tài phú này cho hắn cũng không có tác dụng gì. Vì thế nên cũng không cần phân chia làm gì cả. Ngưu Ma đạo hữu, ngươi thấy thế nào?” 

             Sau cùng Đạo Vân vẫn đẩy vấn đề này qua cho Ngưu Ma. 

             Bởi vì quyết định của hắn ta rất quan trọng. 

             Vạn Yêu Đại Sơn có ba mươi tám cường giả thánh tôn, Đạo Vân cũng đã nhận ra có không ít người động lòng với phần tài phú này rồi. 

             Ngưu Ma Thánh Tôn đương nhiên cũng dao động, chỉ là hắn ta ngại mặt mũi của Diệp Viễn nên không tiện mở miệng mà thôi. 

             Trên thực tế, vào lúc hắn ta do dự thì cũng đã nói rõ hắn ta đã từ bỏ Diệp Viễn. 

             Một người đã đoạn tuyệt con đường Võ Đạo thì không còn giá trị lợi dụng nữa. 

             “Ngưu Ma đại nhân!” Đại Hoàng phẫn nộ quát. 

             Ngưu Ma Thánh Tôn nhìn thoáng qua Diệp Viễn, phát hiện vẻ mặt của Diệp Viễn rất hờ hững. 

             Dường như hắn là người ngoài cuộc trong cục diện này vậy. 

             Từ đầu đến cuối, Diệp Viễn đều không nói gì thêm. 

             Rất hiển nhiên, chính hắn cũng tự buông bỏ bản thân. 

             Ở đây đều là nhân vật Chí Tôn của Vũ Thanh đại lục, những thiên tài đã gặp nhiều không đếm xuể. 

             Tuyệt thế thiên kiêu bậc này như Diệp Viễn đủ để càn quét hết những ai đương thời. 

             Nhưng con đường Võ Đạo của hắn đã đứt, không nghi ngờ gì đã mang đến đả kích nặng nề cho hắn. 

             Hắn ta cũng biết nếu con đường Võ Đạo của Diệp Viễn không bị đứt ngang thì Đạo Vân đương nhiên không dám gây ra sóng gió gì. 

             Nói cho cùng vẫn là do thực lực quyết định! 

             Những năm này, dưới sự trợ giúp của Diệp Viễn, thực lực của Ngưu Ma Thánh Tôn đột nhiên tăng mạnh, điều này khiến hắn ta thấy được tương lai rộng mở hơn! 

             Có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, mình cũng có thể đạt tới Chân Hoàng Thiên nhỉ? 

             Có được tài phú như vậy, chưa chắc mình đã không có hy vọng! 

             Ngưu Ma Thánh Tôn gật đầu nói: “Ta đồng ý! Có điều Vạn Yêu Đại Sơn bọn ta muốn sáu phần!" 

             Lời này vừa nói ra, Thánh Hoàng Thiên của ngũ đại Thiên Vực đều biến sắc. 

             Một phần đại biểu cho vô số tài phú đấy! 

             Đạo Vân cũng chỉ đành cắn răng, gật đầu nói: "Được! Sáu phần thì sáu phần! Còn lại bốn phần, Thất Tinh Thiên Tông bọn ta muốn một phần rưỡi, những thứ còn lại sẽ chia đều cho tất cả các tông! Các ngươi có ý kiến gì không?" 

             Lời này của Đạo Vân đã tự động loại bỏ Diệp Viễn và Võ Định Thiên Tông. 

             Tất cả các tông mà hắn ta nói đương nhiên không kể cả Võ Định Thiên Tông. 

             Thiên Lộc Thánh Tôn suy nghĩ rồi lắc đầu nói: "Ta không có ý kiến!” 

             Tử Dương Thánh Tôn nói: “Ta cũng không có ý kiến!” 

             Đạo Vân thấy thế thì lại nhìn về phía Diệp Viễn, nói: "Diệp Viễn, ý kiến của ngươi bọn ta cũng đã thương lượng qua! Phi thăng giả chung là phi thăng giả, là những người ngoại lai thì dựa vào đâu mà có chỗ đứng ở ngũ đại Thiên Vực? Có điều bọn ta cũng không phải không biết nhân nghĩa, ngươi lập công lớn trong việc diệt Đan Minh, cho nên những phi thăng giả các ngươi hãy thối lui đến đất Thiên Nam, bọn ta sẽ không làm khó các ngươi." 

             Những lời này của Đạo Vân đương nhiên là đã có sự chuẩn bị. 

             Bọn họ là muốn đuổi tất cả phi thăng giả đến đất Thiên Nam. 

             Những Thánh Hoàng Thiên ở đất Thiên Nam, bao gồm cả Lạc Vân Khinh đều mới đột phá chưa lâu, thực lực kém quá nhiều. 

             Nếu thật sự không chấp nhận thì một khi khai chiến, những lực lượng còn dư lại của Diệp Viễn chỉ sợ là không thể bảo toàn được. 

             Cho nên bọn họ chắc chắn rằng Diệp Viễn chỉ có một con đường là phải đồng ý thôi. 

             Hơn nữa khối tài phú kếch xù này, bọn họ cũng không có ý định phân cho phe của Diệp Viễn. 

             “Các ngươi, khinh người quá đáng! Thật sự cho rằng bọn ta sợ ngươi sao? 

             Lạc Vân Khinh cũng không nhịn được nữa, lập tức rút trường kiếm ra khỏi vỏ! 

             Vẻ mặt Đạo Vân khinh thường, trực tiếp đánh ra một chưởng. 

             Cùng lúc đó, Đại Hoàng cũng không nói lời nào mà đạp một cái về phía Đạo Vân Thánh Tôn. 

             Ầm! 

             Đạo Vân chỉ cảm thấy một sức mạnh to lớn truyền tới, cứ thế bị một cước của Đại Hoàng đạp bay ra ngoài. 

             Một mình hắn, cũng không phải là đối thủ của Đại Hoàng. 

             Hiện nay, ít nhất phải có ba đến năm người liên thủ thì mới là đối thủ của Đại Hoàng được. 

             Đại Hoàng lạnh lùng mà nhìn Đạo Vân, trầm giọng nói: “Các ngươi đều là tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, thật sự cho là bổn tôn ăn chay à? Hôm nay dù có cá chết lưới rách thì bổn tôn cũng phải thu thập các ngươi!" 

             Sau một khắc, uy áp cường đại bộc phát trên người Đại Hoàng khiến cho tất cả mọi người phải biến sắc. 

             Thực lực của Đại Hoàng, mọi người ở đây đều biết rõ. 

             Cho dù là Ngưu Ma Thánh Tôn, hôm nay cũng không phải là đối thủ của Đại Hoàng. 

             Hắn ta vô cùng giận dữ, dẫn theo mấy Thánh Hoàng Thiên cũng là bình thường. 

             Mà đúng lúc này, Diệp Viễn đột nhiên đi lên phía trước, vỗ một cái lên vai Đại Hoàng, cười nói: "Được rồi Đại Hoàng, chúng ta đi thôi! Những tài phú này cùng lắm chỉ là vật ngoài thân, muốn cũng vô dụng. Nhớ kỹ, thực lực mới là vương đạo!” 

             Đại Hoàng biến sắc, trầm giọng nói: “Diệp Sư, ngươi đây là... Có ý gì?" 

             Diệp Viễn cười nói: “Những vật này cứ cho bọn họ đi. Tương lai, bọn họ có đưa đến trước mặt ta thì ta cũng phải suy nghĩ đấy! Bọn họ muốn chúng ta rời khỏi ngũ đại Thiên Vực cũng không có vấn đề gì. Chúng ta trở về Thiên Nam!" 

eyJpdiI6IlQwVWNBZHVGNVJYZ0hpaTBkNDNjU0E9PSIsInZhbHVlIjoiWFJrUjAxQVQ2SVlraE1XN3dseXc3VVFPeVorbDZnYXlPSWdLVWM2ck41blZZYnAyeUFqSXRSbEV2dmpzMnNGSVdDR1h0ek14ZW13XC93QVJCUDV0bUxvZHlRT01FNmp2azBPaklGSFF2ZkV4dUFEdzY2aFwvb2R5b1QxeW1ZZ3FLT0E3WUVWckZQNTNaWFFPWDFWVElSQzYyMVBtVmdzRm9SUk1iZGJEbWNKT3N4TGRGOTNaUHQ3dGw3R21kWFZBek83MVFIaHVsZFVtNGNUMUpZcHU4dWw0T2NKTjBiOVhNNmQwU1VwQVRMQ1pwb0VlTEFLWGF0bGNLVXJTcFVHcWFzbEFUNGR5TDkzQjRKd3FZUGZWbXc0ZU0xVVBCd1lpYXU0dWR3ZTlDOGpcLzVHTGhMVHVRaUlwKzFBcVd5SndCVjNQbDBuUVFYU3NQSWhRRVpHdDNXWDBlWE5jd1lQQW5HS0ZwbEFaYVJNUW9VPSIsIm1hYyI6ImJjYjJlNmU0ZmExMDNhM2Y1NTE4YzI4NmFmNzUwNTQ5NGZlM2VmYjZhNTQ0NWUzODRjNTZmN2VlMGVjMjFmOGUifQ==
eyJpdiI6IkVUQmVOZkNSQ21qZ1lpU05UN2hXVVE9PSIsInZhbHVlIjoiUkh0NWU1UnQrMEI0Y2NadnFVQk5jaUhxRW5vT1MxbUxaNUlabENWM2Z3dFpyWDhSMm9YZGxDMlBVWGJRbEZYREpocmVCak1PRHVZYTZEU0h6ZU1RZUdiR0V3WUxvRDhCdFdKaFZ0QTNzcWx1TXZOQlJrXC9vODFVSU9cL1VSNFJUNVdwRmhkcXVYcjZCbHIzKzd1c0huM2pDdUZwS3g4V3dzekVCbUpub2htSGw3d0hQeW51b2pqdkVIV3piNHdWbmJPYU0xV0hkeFhtdmllbUsxWEVvT21RZFp3WWtRbTFEQkw4cnRybytSNTNHNzNmb3QrdmxocDVJNUtPM0FTSnNaR25WbEdIeHV2OEJmZlNGN29lYktnQ0FUaldvb2Z3TVFUUkhrS2R5R1RyRzdYMVBYWlNMcHdZaEtpaTNnTVo0OWxHUWlRVVdiZkFNWHozVFhIbXlVdEE9PSIsIm1hYyI6ImE0ZDJlYjkxNjQ3NTAwNzgwNTc0M2VkNzIzMTgyYTIwZmM5M2Q3ZjY2MDFiNzZjZTBkMWVhOGRjNDkwZGEwMGIifQ==

             Diệp Viễn vậy mà lại thật sự đồng ý!

Ads
';
Advertisement
x