“Lần tiến vào bí cảnh này đối với cường giả Thánh Hoàng Thiên có khi cũng hết sức nguy hiểm. Đại Hoàng, ngươi quay về Vạn Yêu Đại Sơn trước đi.” Trầm mặc một lúc, Diệp Viễn đột nhiên nói.
“Diệp đại sư nói gì thế? Nếu Đại Hoàng đã theo Diệp đại sư thì đương nhiên phải bảo vệ cho Diệp đại sư rồi. Bí cảnh có hung hiểm tới đâu đi nữa thì Đại Hoàng cũng đi cùng ngươi!” Đại Hoàng không chút nghĩ ngợi nói.
Lời này của Diệp Viễn cũng không phải là đang thử.
Giữa hắn với Đại Hoàng chẳng phải quan hệ khế ước, Đại Hoàng cũng chẳng phải là tọa kỵ của hắn thật.
Mặc dù Đại Hoàng thật thà, cố chấp, nhưng Đại Hoàng không ngốc.
Nhìn từ chuyện hắn sống chết muốn đi theo Diệp Viễn là có thể đã nhìn ra.
Chuyện hắn ta đã quyết thì chắc chắn sẽ không quay đầu.
Đi với Diệp Viễn, có nguy hiểm, thế nhưng hồi báo càng cao.
Lần này đi rồi, muốn đi theo bên người Diệp Viễn lần nữa, khó đấy.
Trong lòng Đại Hoàng như gương sáng vậy.
Có điều đúng là nó chưa từng nghĩ đến chuyện rời khỏi, nếu như không có Diệp Viễn thì suốt đời này nó cũng đừng mơ bước vào Thánh Hoàng Thiên được.
Vậy nên, nó cũng không do dự lâu, lập tức trả lời Diệp Viễn.
“Tổ sư của Ngọc Chân Thiên Tông, cường giả Thánh Tôn đã từng oai phong khắp ngũ đại Thiên Vực cũng vẫn lạc ở nơi đó! Ngươi, thật sự muốn đi?”
Đại Hoàng gật đầu nói: “Đi, tại sao không đi? Nhân loại các ngươi không phải có câu… gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm sao? Có lẽ chuyến đi này lại là cơ duyên của Đại Hoàng ta thì sao?”
Diệp Viễn nghe vậy, nhếch miệng cười nói: “Tốt, vậy thì chúng ta cùng xông vào Thánh La bí cảnh!”
Nếu Đại Hoàng đã liều mình bồi quân tử thì Diệp Viễn hắn đương nhiên sẽ ghi tạc trong lòng.
...
Ngọc Chân Thiên Tông, Ngọc Kỳ Phong.
Nơi này có vô số cấm chế bao phủ.
Ngọc Kỳ Phong này chính là cấm địa lớn nhất của Ngọc Chân Thiên Tông trong lời Hàn Phóng!
Ở đây, ngoại trừ tông chủ ra, mặc kệ là kẻ nào cũng không được đến gần.
Lúc Ngọc Chân Thiên Tông đang hưng thịnh từng hạ cấm chế cực kỳ mạnh mẽ ở nơi này, dù là Thánh Hoàng Thiên cũng khó xông vào.
Cảm thụ được dao động cấm chế kinh khủng này, Đại Hoàng cũng thấy hơi kinh hồn táng đảm.
Nó cảm thấy nguy hiểm!
“Diệp đại sư, nơi này Đại Hoàng cũng không vào được, không bằng chúng ta đi trước đi? Chờ trở về rồi từ từ nghĩ cách.” Đại Hoàng nói.
Diệp Viễn cười nói: “Đến cũng đến rồi, gấp cái gì?”
Hắn nhìn xung quanh cửa vào, rất nhanh đã thấy được trên một cái ụ đá có một lỗ khảm, hình dạng hết sức cổ quái.
Thấy lỗ khảm này, hai mắt Diệp Viễn tỏa sáng, Thông Thiên Sơn lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.
Cái hình lõm này, hoàn toàn trùng hợp với đế của Thông Thiên Sơn!
Diệp Viễn đặt Thông Thiên Sơn vào trong lỗ khảm, cấm chế kinh khủng này trong nháy mắt tiêu tán biến mất.
Đại Hoàng nhìn thấy cảnh này thì không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.
“Đây... Thế mà còn có thể như vậy?”
Diệp Viễn cười nói: “Bảo vật này vốn là vật của Nhan Ngọc Chân, hắn lấy Thông Thiên Sơn làm mắt trận cũng chẳng phải chuyện lạ.”
Không có cấm chế, hai người một đường thông suốt đi thẳng lên đỉnh núi.
Có điều con đường đi tới này vô cùng bình thản, căn bản không có chỗ khả nghi nào.
Diệp Viễn cau mày nói: “Kỳ quái, nếu Ngọc Kỳ Phong này được xưng là cấm địa, không có khả năng chỉ là một ngọn núi trơ trọi đi? Lẽ nào...”
Ánh mắt của hắn, nhìn về phía vực sâu vạn trượng phía trước!
“Đại Hoàng!”
Diệp Viễn khẽ quát một tiếng, thả người nhảy xuống, cùng Đại Hoàng rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Có điều lúc này, trong lòng Diệp Viễn lại có hơi hồi hộp một chút.
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ mà quỷ dị khiến thân hình của hắn cấp tốc rơi xuống!
Theo tốc độ rơi này, tuy hắn là cường giả Ngọc Hoàng Thiên, cũng chắc chắn phải chết!
“Nhanh thúc giục Vạn Giới Sơn!” Trong thức hải, Di Thiên nói với Diệp Viễn.
Diệp Viễn bừng tỉnh đại ngộ, vội vã lại lấy ra Thông Thiên Sơn, đồng thời rót thần nguyên vào kích phát nó.
Thân hình của Diệp Viễn bỗng nhiên dừng lại, đúng là trôi lơ lửng ở không trung.
Thấy vậy, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đại Hoàng dù sao cũng là Thánh Hoàng Thiên, tuy có hơi chật vật nhưng miễn cưỡng còn có thể ổn định thân hình.
Diệp Viễn chảy mồ hôi đầy đầu, nói: “Vẫn là khinh thường mà! Không ngờ tới mặt sau vách núi này vẫn còn có sức mạnh quỷ dị như thế. Sức mạnh này cũng không phải là cấm chế, tựa hồ là do thiên nhiên hình thành.”
Trong thức hải, Di Thiên cũng hưng phấn nói: “Tiểu tử thối, ngươi nhặt được bảo bối rồi! Hồng Mông chi khí, nặng như ngàn tấn! Đây là lực trường do Hồng Mông Khí hình thành nên! Bên trong ngọn núi này tuyệt đối có Hồng Mông chi khí! Có nó, Vạn Giới Sơn của ngươi có thể thăng cấp tới Hồng Mông chí bảo!”
Diệp Viễn nhướng mày, vui mừng nói: “Còn có việc này sao? Thật đúng là có được không tốn chút sức mà!”
Kể từ khi biết lai lịch chân chính của Thông Thiên Sơn, lúc nào Diệp Viễn cũng muốn khôi phục nó về trạng thái đỉnh phong lúc trước.
Không nghĩ tới là lại gặp được Hồng Mông Khí ở đây!
Di Thiên nói: “Ngươi thúc giục Vạn Giới Sơn tìm kiếm khu vực lực trường cường đại nhất, nơi ấy, chính là cửa vào!”
Diệp Viễn khẽ gật đầu, bắt đầu thúc giục Thông Thiên Sơn.
Hắn buông thả thể xác và tinh thần, chỉ dùng Thông Thiên Sơn để cảm ứng.
Thần nguyên được rót vào càng nhiều, có nghĩa lực trường nơi đó càng mạnh.
Rất nhanh, hắn đã thấy được một cái cửa động sâu thẳm ở trên vách đá!
“Chính là nó!” Diệp Viễn hơi hưng phấn nói.
Hắn có thể cảm ứng được, bên trong tản phát ra từng trận dao động thần bí.
Đại Hoàng nhìn thấy một màn này cũng không khỏi tấm tắc kêu kỳ lạ.
Vào hang động, Diệp Viễn không khỏi cảm thán nói: “Dù cho biết trên vách đá này có trọng bảo nhưng nếu không có thực lực Thánh Hoàng Thiên cũng không thể làm được!”
Mặc dù hắn đã vận dụng quy tắc không gian cũng không thể khắc phục lực trường quỷ dị kia.
Cường giả Ngọc Hoàng Thiên bình thường tới đây thì chỉ có một kết cục, đó chính là ngã chết.
Đại Hoàng gật đầu nói: “Lực trường này có chứa thiên uy, tương đối đáng sợ! Muốn tới đây, ít nhất cũng phải có thực lực bước một chân vào Thánh Hoàng Thiên!”
Hai người đi vào trong dọc theo cửa động, càng đi sâu vào càng cảm giác được một luồng dao động cường đại truyền đến.
Tia sáng, dần dần nhiều hơn.
Bên trong cũng càng ngày càng rộng.
Diệp Viễn thấy ở phía trước có một quả cầu chắn màu trắng sữa chặn lối đi.
Hắn có thể cảm nhận được, trong quả cầu chắn màu trắng sữa này tản phát ra từng khí tức hỗn độn.
Mà trong hỗn độn đó, có một ít đoàn khí màu vàng nhạt tản mát ra khí tức càng ngưng thực và huyền diệu.
Hẳn đây chính là Hồng Mông Khí theo lời Di Thiên nói rồi.
“Không nghĩ tới, trong tông môn nho nhỏ này lại có một Giới Bích! Khó trách lại có thể gặp phải Hồng Mông Khí ở đây! Có lẽ khối Vạn Giới Sơn này xuyên qua Giới Bích mới lưu lạc nơi đây! Tên ngu xuẩn có được Vạn Giới Sơn kia chắc chắn không biết sức mạnh này chính là Hồng Mông Khí, cực kỳ ngu xuẩn!” Di Thiên nói.
Diệp Viễn nghe vậy thì thở dài nói: “Nhan Ngọc Chân này, có được bảo sơn mà không biết, cố tình cứ lấy sức mạnh của Thông Thiên Giới để chữa trị Thông Thiên Sơn, đúng là mỉa mai mà!”
Sử dụng Hồng Mông Khí là có thể chữa trị Thông Thiên Sơn, thậm chí khiến nó trở thành Hồng Mông chí bảo.
Nhưng rõ ràng là Nhan Ngọc Chân không biết chút gì về điều này!
Tầm mắt, quyết định hành vi.
Nhan Ngọc Chân có mạnh mẽ tới đâu đi nữa cũng chẳng qua chỉ là một thổ hoàng đế mà thôi.
Diệp Viễn cười nói: “Có thể đạt được Hồng Mông chí bảo đã rất tốt rồi! Ta nên lấy nó ra thế nào?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất