“Cái gì! Ba ngày?” Vệ Duật kinh hãi. 

             Một đệ tử ngoại môn, đừng nói ba ngày, dù là ba năm cũng không thể liên tục đột phá hai trọng tiểu cảnh giới được. 

             Trong suy nghĩ của hắn ta, có thể làm đến bước này cũng chỉ có Thiên Dược Sư thôi. 

             Vệ Duật nhíu mày lại, nói: “Lẽ nào, hắn là một Thiên Dược Sư? Thế nhưng, hắn là phi thăng giả mà!” 

             Phi thăng giả khó thành Thiên Dược Sư, đây là thường thức. 

             Tuy bây giờ Đan Minh thống nhất ngũ đại Thiên Vực, nhưng loại thiên đan phẩm chất cực cao này, cho dù là thiên đan nhất phẩm cũng rất ít khi lưu lạc ở bên ngoài. 

             Vậy nên, đương nhiên mấy người Vệ Duật rất khó tưởng tượng ra Diệp Viễn làm được như thế nào. 

             Tông Duệ cười khổ nói: “Cho dù là thủ tọa của Ngọc Chân Thiên Tông như ta cũng không làm được chuyện khiến người khác đột phá hai trọng tiểu cảnh giới trong vòng ba ngày! Huống chi, tư chất của tên Hàn Phóng đó cực kém!” 

             Sắc mặt Vệ Duật trầm xuống, hừ lạnh nói: “Kệ hắn là cái quỷ gì, chọc Thất Tinh Thiên Tông ta thì kết cục chỉ có thể là chết! Nhị trưởng lão ngày mai sẽ xuất quan, ta tự mình đi mời hắn ra tay!” 

             Nói xong, Vệ Duật căm giận rời đi. 

             Một ngày sau, Đường Quyền xuất quan. 

             “Nhị trưởng lão, tiểu tử kia thực sự là quá không coi ai ra gì, căn bản không đem Thất Tinh Thiên Tông ta để vào mắt! Thù này, ngài nhất định phải giúp ta báo đấy!” Vệ Duật nghiến răng nghiến lợi nói. 

             Bốn năm ngày trôi qua rồi, hai dấu móng trâu trên mặt hắn ta còn chưa triệt để biến mất nữa. 

             Nghe lời Vệ Duật nói, Đường Quyền phất tay, thản nhiên đáp lại: “Chẳng qua là một nhãi tôm nhãi tép mà thôi! Cứ để cho hắn ta kiêu ngạo vài ngày trước, chờ tới ngày xuất phát, ta sẽ đích thân giết hắn ta. Đến lúc đó cũng có thể bày rõ thực lực của Thất Tinh Thiên Tông ta!” 

             Ở trong mắt bán Thánh Hoàng Thiên, ngoại trừ Thánh Hoàng Thiên ra thì chẳng còn ai khiến họ phải nể sợ. 

             Hành trình bí cảnh lần này, mấy Thiên Tông lớn của Chân Dương Thiên Vực đều phái không ít cường giả đến đây. 

             Đến lúc đó, tất nhiên là một đội hình khổng lồ. 

             Giết con cờ tế trong trường hợp đó, rõ ràng là biện pháp tốt nhất để bày ra thực lực. 

             ... 

             Nhận được chỗ tốt từ Diệp Viễn nên Hàn Phóng đối với Diệp Viễn tự nhiên là có hỏi tất đáp. 

             Diệp Viễn cũng biết, lấy thân phận của Hàn Phóng không thể nào biết nhiều bí mật của Ngọc Chân Thiên Tông được. 

             Có điều, đối với tình huống của Ngọc Chân Thiên Tông, Diệp Viễn ngược lại hiểu rõ không ít. 

             Bóng đêm mông lung, Diệp Viễn mang theo Đại Hoàng thi triển quy tắc không gian lẻn vào trong gió đêm. 

             “Chiêu thuật ẩn nấp này của Diệp đại sư so với cường giả Thánh Hoàng Thiên không chút thua kém nào!” Nhìn thấy thủ đoạn của Diệp Viễn, Đại Hoàng sợ hãi than. 

             Sự vận dụng của Diệp Viễn đối với quy tắc không gian đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa. 

             Thánh Hoàng Thiên cảm ngộ thiên đạo, đạo pháp tự nhiên, có thể tùy ý ẩn nấp thân hình. 

             Nhưng Diệp Viễn mới Ngọc Hoàng Thiên, thế mà cũng có có loại thủ đoạn này, quả thực là không thể tưởng tượng nổi. 

             Diệp Viễn cười nói: “Đi, đi chủ phong dạo một vòng trước đã, xem xem có thể nghe được tin tức gì hay không.” 

             Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới chủ phong của Ngọc Chân Thiên Tông. 

             “Diệp đại sư, chủ phong lớn như vậy, chúng ta nghe trộm thế nào?” Đại Hoàng khó hiểu nói. 

             Diệp Viễn cười, chậm rãi nhắm hai mắt lại, một luồng dao động như có như không thong thả chậm rãi lan tràn ra ngoài. 

             Đại Hoàng ngưu trừng mắt, lộ ra thần sắc không dám tin. 

             Hồn kỹ! 

             Hắn ta có thể cảm giác được sức mạnh nguyên thần của Diệp Viễn lấy phương thức đặc biệt nào đó được tản ra ngoài. 

             Giống như là thuỷ triều vậy. Cứ thế bao trùm toàn bộ chủ phong! 

             Hơn nữa, loại dao động như có như không này căn bản khó có thể phát hiện ra được. 

             Hắn ta là Thánh Hoàng Thiên mà cũng chỉ miễn cưỡng mới có thể phát hiện luồng dao động này. 

             Có thể tưởng tượng được, trừ phi Ngọc Chân Thiên Tông có cường giả Thánh Hoàng Thiên, bằng không căn bản là không thể phát hiện ra Diệp Viễn. 

             Một chiêu này, là hồn kỹ trong ‘Thần Diễn’, Thần Xúc! 

             Sức mạnh nguyên thần của Diệp Viễn tản ra giống như râu, dùng để điều tra tin tức là hữu dụng nhất. 

             Hơn nữa một chiêu này cực kỳ bí ẩn. 

             Trừ phi nguyên thần lớn mạnh hơn Diệp Viễn rất nhiều, bằng không căn bản là không thể phát hiện được. 

             Diệp Viễn tu luyện ‘Thần Diễn’, thực sự không có mấy người ở cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên có nguyên thần cường đại hơn cả hắn. 

             Có lẽ, nguyên thần của Vô Phương đạo nhân có thể đấu với hắn một trận. 

             Nhưng nếu muốn phát hiện một chiêu này thì cơ bản là không thể nào. 

             Thần Xúc vừa mở ra là có không ít tin tức chui vào trong thức hải của Diệp Viễn. 

             “Lần này tiến vào bí cảnh, Ngọc Chân Thiên Tông chúng ta tuyệt đối không được có gì sai sót! Ngọc Chân Thiên Tông ta có thể tìm về Thông Thiên Sơn để phục hưng tông môn không còn phụ thuộc vào chuyến này! Đại trưởng lão, lần này bổn tông chủ tự mình tiến vào bí cảnh, mọi chuyện ở tông môn phải nhờ ngươi!” 

             “Tông chủ yên tâm, cứ giao tông môn cho lão phu. Chỉ là, lần này bảy đại Thiên Tông Chân Dương Thiên Vực đều đến đủ cả, hơn nữa có không ít cường giả tán tu, cường giả Ngọc Hoàng Thiên không dưới ba trăm người, thực sự không thành vấn đề sao?” 

             “Đây cũng là bởi vì không còn cách nào khác! Lấy năng lực của Ngọc Chân tổ sư mà năm ấy còn trầm luân trong đó! Nếu như hôm nay không tìm nhiều pháo hôi một chút thì chúng ta căn bản là không có cơ hội tìm được Thông Thiên Sơn.” 

             “Haz, mong Ngọc Chân tổ sư phù hộ, chúng ta có thể tìm Thông Thiên Sơn về! Tông chủ, lão phu nghe nói lúc này có khi còn có Thánh Tôn tiến vào bí cảnh, các ngươi nhất định phải cẩn thận đấy!” 

             “Yên tâm đi, mục tiêu của chúng ta chỉ là Thông Thiên Sơn! Chỉ là Thiên Linh chí bảo thôi, không thể nào lọt vào mắt xanh của Thánh Tôn được. Chẳng qua thứ bọn họ muốn chỉ sợ cũng không dễ dàng lấy được như vậy! Năm đó, cửu đại Thánh Tôn tiến vào Thánh La bí cảnh, chỉ có một mình Trác Bất Phàm bước ra! Có thể thấy được nơi ấy cũng không phải là vùng đất tốt lành gì!” 

             ... 

             Đại Hoàng phát hiện, sắc mặt Diệp Viễn càng ngày càng trở nên âm trầm. 

             Nghe được đoạn đối thoại này, lòng Diệp Viễn chìm đến đáy cốc. 

             Nghe ý tứ trong đoạn đối thoại này, chẳng lẽ Thông Thiên Giới đã bại lộ rồi? 

             Thế nhưng nó ở nơi hẻo lánh như vậy, Diệp Viễn lại cố ý che kín nó, tại sao có thể bị phát hiện được? 

             Diệp Viễn cau mày, mãi vẫn không tìm ra được đầu mối nào. 

             Vốn dĩ, Diệp Viễn quyết định tìm hiểu một ít bí mật của Ngọc Chân Thiên Tông rồi trực tiếp rời đi. 

             Nhưng hiện tại xem ra, có vẻ phải đi cùng mọi người một chuyến. 

             Diệp Viễn không hiểu lắm về Thánh La bí cảnh trong lời của Ngọc Chân tông chủ. 

             Thông Thiên Sơn chẳng qua chỉ là một Tiểu Thiên thế giới đổ nát, ngay cả một cường giả Thiên Vị cũng không có, rõ ràng không phải là Thánh La bí cảnh gì đó. 

             Nhưng theo Ngọc Chân tông chủ nói, cửu đại Thánh Tôn tiến vào Thánh La bí cảnh, chắc chắn nơi đó cũng là nơi cuối cùng Nhan Ngọc Chân ngã xuống. 

             Mọi chuyện này đều giống như câu đó. 

             Vì thế, hắn không thể không đi chuyến này được. 

             Hơn nữa hành trình bí cảnh lần này, sợ rằng không hề đơn giản như mặt ngoài. 

             Nơi mà cả hàng ngũ Trác Bất Phàm, Nhan Ngọc Chân cũng phải động lòng thì rõ ràng không phải địa phương mà Ngọc Hoàng Thiên bình thường có thể đặt chân. 

             Vậy nên cái bí cảnh này chắc sẽ hấp dẫn không ít cường giả Thánh Hoàng Thiên đến đây. 

             Đến lúc đó sợ rằng không thể thiếu một trận chém giết thảm thiết rồi. 

             Mà điều Diệp Viễn lo lắng hơn chính là, nếu như Thánh La bí cảnh thực sự ở Thông Thiên Giới, nhiều cường giả Thiên Vị đi vào như vậy, sợ là Thông Thiên Giới sẽ sinh linh đồ thán. 

             Năm đó, một đám người tiến vào Tiên Lâm thế giới đã gần như khiến tiểu thế giới triệt để hủy diệt. 

             Mà sức phá hoại của cường giả Thiên Vị cùng với những Thiên Tôn Thiên Đế năm đó hoàn toàn không ở trên cùng một cấp bậc! 

             Thiên Vị, đó là cảnh giới chí cao vô thượng! 

             Cho dù là Tiểu Cực Thiên Vị bình thường nhất ở tại hạ giới cũng là Thần chí cao vô thượng! 

eyJpdiI6IkFiRXh0TnArdTgxQjdjSFo5dkxaYkE9PSIsInZhbHVlIjoicDU1UXR0Z211NzQzcGVHZXNnNlJTK3c2SHFvZVF3aGFtT3hyeFVQa3lxTlEzT2xRb2lvUVptUnRDRlBidVJ2NWUwUDA0Y29NbHZhNnNqVjRxTGlMU1wvUUxWQjZKZU1QRXBKT0lORVljNFR6dmF2NWkzTWE5WXZcL1JwOWZ4SDh4RVhNR2gxMEcxaWZwcG1CSHlDQlowQTBTQ256NElKZWNzWHJKc0xCMm9lUVk4RUljR2I3T1B4UVlPbU5QTlRlV0JjOTJOM1BSczFMcnZoakxMQUN3VzhoZUpMYXA4aFFVYmtkWERsUEtSXC9cLzBpcWMyQm5sUWFQejl4TittbnhhMElua2RvU2VlRlJRbGFvVXJ5RmZmWmhRPT0iLCJtYWMiOiI1NmExNzljNmFlM2U0YTIxZDhjMDhlZmIzZDFjMTIwNjA4OWM1NDQzZTNhMTUyZWEyNDZkYzU2OWI1Njg0NmMxIn0=
eyJpdiI6IjlVT00zVUw4b2dldWdxZGdUZ0pHbUE9PSIsInZhbHVlIjoiV3JaZkl1K2RLczNNZEZ1SExZRDFMRmlMRVB2elV1RE9rNDhYcElUY3EwNVAzQklPeDdVTTR1UllMRlJzazd5WkZzempTWVA0ZmZMR3VYbHlyXC9XWnY5RHdHT3IxS2tET3N4QWhlWkxlS0g2MDN1Mjh3emtGUWZkeTVNeDhNbzNUTWZlZXdcL2NBRFhuSTNEZEhTXC9ONW45T2NlNHF0bFpXXC8rTDlGRG1OZEtSdVgyYWJxTDg5b0Q0QUE0WGhMSkNrWnFaVnNNTmVPNzB6UzZCSDJxSHFiNXRZeFA5aklFVk4zQzZDR1czRGZtUllYSHdhU3NpRElrWitjblpxd1BJSWMrSkRZb3BVcjBNNm1vNzF3ak92TnlCd3N3akJ6bEpacit5d1wvcFNrWm1pREEzaCtjRjJcL2J1Z2dkRnVpMkNaekgiLCJtYWMiOiJkYjVlYzMyN2RlYmE0NjRhYTdlNjUwNWUwOTZlMjM5MzgyZWUyNjQ1ZTJjNzBjYzZjNDBhMmU5NGNlMThlZmUyIn0=

             “Diệp đại sư, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sắc mặt của người không được tốt lắm.” Đại Hoàng lo lắng nói.

Ads
';
Advertisement
x