"Tôi cũng chẳng biết sao lại rơi xuống đây nữa. Tôi đến từ thế giới khác, chuyện vừa rồi hoàn toàn là hiểu lầm thôi!" Diệp Phàm phân trần.
"Từ thế giới khác?"
Mộc Tử Vân nheo mắt nghi ngờ. Diệp Phàm gật đầu: "Đúng vậy, sau trận chiến sinh tử, tôi lạc đến đây. Mà chỗ này là đâu? Còn cô là ai?"
"Đây là Bắc Châu thuộc đại lục Cửu Châu. Còn ta là Mộc Tử Vân, Giáo chủ Thiên Ma Giáo, đứng đầu ma đạo Bắc Châu!"
Mộc Tử Vân đáp, rồi sắc mặt đột ngột đanh lại: "Được rồi, biết thế là đủ, giờ thì đi chết đi!"
Vừa dứt lời, cô ta phất tay triệu hồi một cây roi dài tỏa ánh tím, sát khí đằng đằng nhìn Diệp Phàm.
"Này, chúng ta không thù không oán, có cần phải giết nhau thế không?" Diệp Phàm vội kêu lên.
"Ngươi dám làm bẩn thân thể bổn Giáo chủ, tội đáng chết vạn lần!"
Mộc Tử Vân vung roi quất mạnh, xé toạc không gian tạo nên tiếng nổ chát chúa. Diệp Phàm nhanh tay chộp lấy đầu roi, giữ chặt khiến nó không thể nhúc nhích.
"Cô gái này, sao nóng tính thế? Chẳng qua chỉ là lỡ tay chạm vào ngực chút thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu!"
"Ngươi muốn chết!"
Câu nói của Diệp Phàm như đổ thêm dầu vào lửa. Mộc Tử Vân càng thêm giận dữ, cổ tay xoay chuyển, truyền một luồng kình lực khủng khiếp hất văng tay Diệp Phàm ra.
Khi cô ta định tấn công tiếp, ánh mắt Diệp Phàm bỗng trở nên sắc lẹm. Một luồng uy áp tinh thần vô hình bùng nổ, trấn áp thẳng xuống người cô ta.
Ầm!!!
Không gian rung chuyển, thân thể Mộc Tử Vân nặng như đeo chì, sắc mặt tái nhợt, chân mày nhíu chặt vì đau đớn.
"Ngươi... vậy mà là Tu sĩ tinh thần?"
Mộc Tử Vân kinh hãi thốt lên. Tại đại lục Cửu Châu, Tu sĩ tinh thần cực kỳ hiếm gặp, nhất là ở vùng Bắc Châu hẻo lánh này, tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy một ai.
"Nếu cô còn manh động, tôi sẽ không nương tay nữa đâu!" Diệp Phàm cảnh cáo.
Mộc Tử Vân ánh mắt dao động, cuối cùng đành hạ roi xuống: "Hôm nay tạm tha cho ngươi!"
"Thế có phải ngoan không?" Diệp Phàm bĩu môi, thu hồi uy áp.
"Giờ thì cút ngay!" Mộc Tử Vân quát.
Diệp Phàm chưa kịp nói gì thì bên ngoài vọng vào tiếng thông báo: "Giáo chủ, Tứ đại trưởng lão đến, cầu kiến người!"
Mộc Tử Vân nhíu mày, sải bước ra ngoài cung điện. Trước cửa là bốn lão già mặc áo bào đen, mặt mày hung thần ác sát – chính là Tứ đại trưởng lão của Thiên Ma Giáo.
"Các ông đến đây làm gì?" Mộc Tử Vân hỏi với vẻ không vui.
"Giáo chủ, nghe đồn trong tẩm điện của người có đàn ông lạ mặt. Chuyện này là sao? Hôn lễ giữa người và Thiếu chủ Ma Môn sắp diễn ra, nếu tin này đồn ra ngoài, người có biết hậu quả nghiêm trọng thế nào không?"
"Phải đó, Giáo chủ nên cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng!" Các trưởng lão thay nhau chất vấn.
"Tẩm điện của ta có ai hay không thì liên quan gì đến các ông? Còn chuyện hôn sự kia, ta chưa bao giờ gật đầu đồng ý!" Mộc Tử Vân hừ lạnh.
"Giáo chủ đừng tùy hứng nữa. Mau giao tên đàn ông kia ra đây, đừng để bọn ta phải xông vào bắt người, lúc đó mặt mũi cũng chẳng còn đâu!" Một trưởng lão lớn tuổi vuốt râu đe dọa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất