Trên đỉnh một ngọn núi hùng vĩ tại Bắc Châu thuộc đại lục Cửu Châu, sừng sững một tông môn ma đạo cổ xưa mang tên Thiên Ma Giáo.
Bên trong tòa cung điện màu đen nguy nga tráng lệ của tông môn này, một nữ tử đang khoanh chân ngồi trên giường lớn tu luyện. Cô ta khoác lên mình bộ giáp da màu đen bó sát, tôn lên làn da trắng nõn nà cùng mái tóc tím buông xõa ngang vai. Ngũ quan cô ta tinh xảo nhưng toát lên vẻ lạnh lùng kiêu sa, thân hình với những đường cong nóng bỏng, quyến rũ chết người.
Rầm!!!
Bất thình lình, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên cung điện. Mái vòm bị thủng một lỗ lớn, một bóng người từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía nữ tử đang ngồi trên giường.
Vút!
Nữ tử kia giật mình mở bừng mắt. Cô ta vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy một bóng đen ập xuống nhanh như chớp, đè nghiến lên người khiến cô ta không kịp trở tay.
Cả hai cùng ngã nhào xuống giường.
"Mình đang ở đâu đây? Chưa chết sao?"
Diệp Phàm lồm cồm bò dậy, lẩm bẩm. Trong ký ức hỗn độn, hắn chỉ nhớ mang máng lão già bí ẩn kia đã thi triển cấm thuật hủy diệt trời đất. Vào giây phút sinh tử, Người gác linh của Diệp tộc đã dùng sức mạnh xé toạc không gian đưa hắn chạy trốn, sau đó hắn rơi xuống thế giới này.
"Mềm quá!"
Lúc này, Diệp Phàm chợt cảm thấy hai tay mình đang đặt lên thứ gì đó đàn hồi, mềm mại vô cùng, hắn buột miệng cảm thán.
"Ngươi là kẻ nào?"
Đột nhiên, một tiếng quát lạnh lẽo chứa đầy sát ý vang lên bên tai làm Diệp Phàm giật bắn mình. Hắn định thần nhìn lại, tá hỏa phát hiện mình đang đè lên người một mỹ nữ sắc sảo lạnh lùng. Kinh khủng hơn, đôi "bàn tay hư hỏng" của hắn lại đang đặt đúng vào vị trí nhạy cảm ngàn vàng của người ta...
Diệp Phàm vội vã lăn xuống khỏi người cô gái, vẻ mặt ngượng ngập tột độ: "Cái đó... ngại quá, tôi..."
"Ngươi chán sống rồi!"
Nữ tử tóc tím trừng mắt nhìn Diệp Phàm đầy phẫn nộ, tung một chưởng đoạt mệnh về phía hắn.
Diệp Phàm biến sắc, lách người né tránh. Nhưng đối phương không buông tha, tiếp tục lao tới tấn công dồn dập.
Bịch bịch bịch!!!
Cực chẳng đã, Diệp Phàm đành phải ra tay chống đỡ, hai bên lao vào quần chiến.
Vừa giao đấu, Diệp Phàm nhận ra nữ nhân này thực lực rất khá, nhưng so với thời kỳ đỉnh cao của hắn thì vẫn còn kém xa.
Ầm!!!
Diệp Phàm lập tức vận chuyển Thương Khung Biến, kích hoạt liên tiếp ba tầng biến hóa. Sức mạnh tinh cầu cuồn cuộn bùng nổ, hắn tung một quyền đánh bay đối phương ngã nhào xuống giường.
Không để cô nàng kịp đứng dậy, Diệp Phàm lao tới đè chặt cô ta xuống, nói nhanh: "Cô bình tĩnh chút đi, tôi thật sự không cố ý, nghe tôi giải thích đã!"
"Giáo chủ, người sao vậy?"
Bên ngoài cung điện vang lên tiếng hô hoán dồn dập. Cánh cửa lớn bị đẩy toang, một đám người cầm vũ khí xông vào. Thế nhưng, đập vào mắt họ lại là cảnh tượng Diệp Phàm đang đè ngửa Giáo chủ của họ trên giường. Cả đám sững sờ, đứng chết trân tại chỗ, não bộ tạm thời đình trệ.
"Cút hết ra ngoài cho ta!"
Nữ tử thẹn quá hóa giận hét lên. Đám thuộc hạ hoảng hồn vội vàng lui ra ngoài đóng cửa lại.
"Buông ra!"
Cô ta quay sang trừng mắt nhìn Diệp Phàm, giọng lạnh như băng.
"Cô hứa không động thủ nữa nhé!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất