Ngọc Linh Lung thu hồi ánh mắt, dưới lớp mạng che mặt chỉ để lộ đôi mắt nghiêm túc nhìn Dương Bách Xuyên: "Nói thật, ta cũng không biết. Mặc dù ta đã hóa giải được hơn phân nửa sương mù hỗn độn trong người, nhưng pháp lực phát ra được cũng chỉ miễn cưỡng ở mức Thần Chủ sơ kỳ. Thế nhưng dãy núi này mang lại cho ta cảm giác quái dị, không nhìn thấu được nông sâu."
Dương Bách Xuyên nghe vậy có chút ngưng trọng. Hắn biết Ngọc Linh Lung chưa bao giờ nói đùa, ngay cả nàng ấy cũng không cảm nhận được độ thâm sâu của Thị Huyết lão tổ, vậy chứng tỏ đó thực sự là một con quái vật khổng lồ.
Nếu vậy thì đúng là phải cẩn thận một chút.
Tuy nhiên nếu thực sự phải đối đầu, hắn cũng không ngại quyết chiến một trận.
"Chủ nhân, Đằng Xà quay lại rồi~" Lúc này Thổ Tinh Nguyên lên tiếng.
Dương Bách Xuyên quay đầu lại, quả nhiên Đằng Xà hóa thành một luồng điện xẹt tới trong nháy mắt.
"Thế nào? Có cho chúng ta mượn đường không?" Dương Bách Xuyên hỏi.
Đằng Xà hì hì cười nói: "Chủ nhân, dĩ nhiên là cho mượn rồi! Đằng Xà ta dù sao cũng là hàng Thần thú, lại còn là kẻ lăn lộn vô số năm tháng trong vòng ba ngàn dặm quanh thành Vu Vương, chút thể diện này Thị Huyết lão tổ vẫn phải nể, ta..."
"Nói tiếng người đi." Dương Bách Xuyên không khách khí ngắt lời màn tự luyến của Đằng Xà. Hắn bây giờ đã hiểu tính nết tên này, nghe là biết ngay Đằng Xà không nói thật toàn bộ.
"Ờ~" Đằng Xà ngượng ngùng nhe răng, hạ cánh xuống thấp giọng nói: "Thực ra ta đã nộp ra mười vạn Thần Thạch thượng phẩm, Thị Huyết lão tổ mới cho chúng ta đi qua, đồng ý mượn đường rồi."
"Chờ đã, ngươi nói cái gì?" Giọng Dương Bách Xuyên đột ngột cao lên tám tông.
"Thị Huyết lão tổ đồng ý cho chúng ta đi qua, cho mượn đường rồi." Đằng Xà có chút đắc ý, theo nó thấy thì việc đã thành công, chủ nhân nên khen ngợi nó mới phải.
"Không phải câu đó, bao nhiêu thần thạch?" Dương Bách Xuyên hỏi.
"Mười vạn Thần Thạch thượng phẩm mà~" Đằng Xà thản nhiên đáp.
Khóe miệng Dương Bách Xuyên giật giật liên hồi, cuối cùng không nhịn được giáng cho Đằng Xà một bạt tai kèm theo pháp lực.
"Uỳnh~"
"A~"
Một tiếng nổ vang, Đằng Xà bị Dương Bách Xuyên tát lật nhào xuống đất.
"Cái đồ rắn phá gia chi tử này! Mười vạn Thần Thạch đấy! Lại còn là thượng phẩm! Sao ngươi không nói với ta là ngươi có Thần Thạch thượng phẩm hả?" Dương Bách Xuyên gầm lên với Đằng Xà. Hắn thật sự không ngờ tên này lại giàu có đến thế, lại còn có Thần Thạch thượng phẩm. Ban đầu hắn cứ ngỡ Thần giới Vĩnh Hằng không có Thần Thạch, kết quả là tên Đằng Xà phá của này lại có.
Bây giờ thì hay rồi, mười vạn Thần Thạch thượng phẩm đều đem dâng hết cho người ta.
"Chủ nhân à, chẳng phải chỉ là Thần Thạch thôi sao, ta vẫn còn mà, đưa hết cho ngài là được chứ gì, ngài cũng có hỏi ta có Thần Thạch hay không đâu~" Đằng Xà vô cùng ủy khuất, bò dậy lí nhí nói, rồi há miệng nôn ra một đống lớn Thần Thạch lấp lánh trước mặt Dương Bách Xuyên.
Lần này Dương Bách Xuyên trợn tròn mắt. Tên này đúng là giàu thật, tiện mồm nôn ra một cái mà lại có thêm năm sáu vạn Thần Thạch, hơn nữa toàn bộ đều là thượng phẩm.
Vốn dĩ Dương Bách Xuyên còn định chửi tiếp, nhưng nể mặt đống Thần Thạch, hắn đành nuốt giận vào trong, hừ lạnh một tiếng, vung tay không khách khí thu hết số Thần Thạch mà Đằng Xà vừa nhả ra vào bình Càn Khôn.
Nhưng hắn vẫn đau lòng khôn xiết, dù sao thì tận mười vạn Thần Thạch thượng phẩm đã bị Đằng Xà nộp cho Thị Huyết lão tổ làm tiền lộ phí rồi.
Biết thế này, đánh chết hắn cũng không làm, mười vạn Thần Thạch thượng phẩm ở Thần Giới có giá trị thế nào hắn quá rõ.
Nghĩ đến mà lòng đau như cắt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất