Nghe Đằng Xà kể lại với vẻ trịnh trọng vô cùng, Dương Bách Xuyên cũng không tự chủ được mà trở nên nghiêm túc, hắn biết rõ ở Thần giới Vĩnh Hằng, bất kỳ sinh linh nào cũng không thể coi thường. 

 

Cái vị Thị Huyết lão rổ này nghe qua quả thực là một nhân vật khó nhằn. Nếu đã vậy, tốt nhất vẫn là nghe theo đề nghị của Đằng Xà. 

 

"Ý ngươi là, Thị Huyết lão tổ chính là một bụi kinh gai?" Dương Bách Xuyên hỏi. 

 

"Đúng là một cây kinh gai khát máu khổng lồ đắc đạo. Chủ nhân, thực ra sinh linh đắc đạo ở Thần giới Vĩnh Hằng đa phần đều là vạn vật thiên địa đã sống qua năm tháng vĩnh hằng, cho nên hầu như không thấy Nhân tộc, hoặc giả số Nhân tộc ta gặp qua rất ít. Ở Thần giới Vĩnh Hằng, đây tuyệt đối không phải là thế giới do Nhân tộc chủ đạo." 

 

"Cứ nói về Cây Gai Khát Máu đi, bản thể của nó là một gốc cây bao phủ khắp cả dãy núi Kinh Gai này. Nghe đồn tất cả thực vật khác đều bị nó cắn nuốt sạch sẽ. Kinh gai có gai, mà gai thì có độc. Nếu bị kinh gai quật một cái, trúng độc còn là chuyện nhỏ, quan trọng là nó đòi mạng. Chỉ cần bị kinh gai quấn lấy, máu huyết toàn thân sẽ bị hút cạn, hóa thành xương trắng." 

 

"Dù sao ta cũng nghe nhiều tiểu thần tiểu quái nói rồi, đừng dại mà trêu chọc Thị Huyết lão tổ. Tất nhiên muốn vượt qua dãy núi này thì phải đến chào hỏi một tiếng, chỉ cần nói năng tử tế, Thị Huyết lão tổ sẽ không làm khó. Vẫn là để ta đi bái sơn đầu đi." Đằng Xà nói. 

 

Dương Bách Xuyên cũng không phải hạng người không hiểu chuyện, vả lại quả thực không cần thiết phải gây thêm rắc rối, chỉ cần đi qua được là tốt rồi. Tuy nhiên, trong lòng hắn cứ thấy nghẹn nghẹn, nghe Đằng Xà nói "bái sơn đầu", phản ứng đầu tiên của hắn chính là phải nộp "phí qua đường". 

 

Nói trắng ra là bá đạo. 

 

Là ức hiếp người. 

 

Thử hỏi có ai cam tâm tình nguyện bị ức hiếp? 

 

Dương Bách Xuyên nghĩ vậy, trong lòng vẫn không thoải mái, hỏi: "Cái vị Thị Huyết lão tổ này tu vi đạo hạnh thế nào?" 

 

Đằng Xà lắc đầu: "Cái này ta cũng không rõ. Về Thị Huyết lão tổ ta cũng chỉ là nghe đồn, còn đạo hạnh cụ thể ra sao thì thực sự chưa từng nghe qua, cũng không thấy tiểu thần tiểu quái nào nhắc tới." 

 

"Xuyên tử, thôi bỏ đi, cứ để Đằng Xà đi xem sao. Ta cũng cảm thấy ngọn núi lớn này không đơn giản, vả lại sinh linh ở đây không thể chỉ dùng cảnh giới phiến diện để thấu hiểu. Cảnh giới thấp chưa chắc là thực lực thấp, có những sinh linh thiên phú bẩm sinh đủ để đánh bại thần ma cao cấp, vô cùng đáng sợ. Bản thể Thị Huyết lão tổ là một gốc kinh gai nhưng có thể bao phủ cả dãy núi đã đủ nói lên vấn đề rồi, chúng ta đừng gây thêm rắc rối thì hơn." 

 

Lúc này Ngọc Linh Lung lên tiếng. Nàng ấy hiểu ít nhiều về cái tính khí quật cường của Dương Bách Xuyên nên mới mở lời, tránh để Dương mỗ làm ra quyết định không lý trí nào đó, hiện tại Dương Bách Xuyên chính là nhân vật nòng cốt. 

 

"Được, vậy nghe theo Linh Lung tỷ." Dương mỗ nghe Ngọc Linh Lung nói vậy, luồng khí không phục trong lòng lập tức tiêu tan. 

 

"Chủ nhân, vậy ta đi đây~" Đằng Xà nói. 

 

Dương Bách Xuyên dặn: "Đi đi, giao thiệp cho tốt vào." 

 

... 

 

Đằng Xà vỗ cánh chim sau lưng, chớp mắt đã bay về phía dãy núi cách đó mấy ngàn mét. 

 

Dương Bách Xuyên, Ngọc Linh Lung cùng Thổ Tinh Nguyên đứng tại chỗ chờ đợi. 

 

Trong tầm mắt, toàn bộ dãy núi đều là một màu đỏ rực, vô cùng yêu dị. 

 

"Không biết Đằng Xà qua đó có xin được một con đường không nữa." Dương Bách Xuyên nheo mắt nói. 

 

Cách xa ngàn mét nhìn về dãy núi Thị Huyết, Dương Bách Xuyên cảm thấy không thoải mái. Hắn có thể ngửi thấy toàn bộ dãy núi tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, điều này có nghĩa là gì hắn thừa hiểu. 

 

Có thể mang danh "Khát Máu" thì chắc chắn chẳng phải hạng hiền lành gì! 

eyJpdiI6IkNZQXg1WkpDRUJRWEhWQmdOYUlqZkE9PSIsInZhbHVlIjoicmRWOUJJZmkyaFpGaUpOR2RNRFRGRTB3dU0wemM5Nkh4UmhaVlZITE1lWFlXRmJxVGQ5VW1wYm9pZzhNSU1HdCIsIm1hYyI6ImUyYTM2ZjlhY2I1ZmZmYjJlNWU2OTk5ZTg1YWFkMzNiOTUwMjQyMTZkYjZlYzRiODdiOTRmZWUyOWU1OTYwNTAifQ==
eyJpdiI6Ilk4Q1wvcTFRSEdHUUJybkdwclh2bW9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6InF2dU5MbkY3VCtiOTZHU1JiU1hteVBCUXI1aFQxeHlRb3J3ZW8xc1ZEbnZ1UDgwdmxGUExjY2sxQmRWNzd4cmt4dmtROGV3bm9CQisyYllZSDVuOFV0WW10VU13dmh4b0pGNlwvZjFseWR6YTZMd2tmS3htbjlQWkNvR0tMK0hEd0VjT1BHeFA0cFYzNWJwN3VUZlBSdDRKdjN6cVpsbUVSazE1MWFmeWo5ck9XTGtSTFlsMkdcLytWK1h4UGVhbmpPbkRyVUJjRjNZUHphODJFXC9kalprVlNuenJwdTNENEQreWh2WDZqMDdTa3djR3ZVTTBrNzZZV2JQU1lUV3pSWjk5dDVjakd4V0tRbU9MNExGbzhzcVdvXC83cXF3QXlLWDV3ZGIyMnplUFhcL0ZkU01KdW1BUEVhWCtEdG1kZklWdlIiLCJtYWMiOiIyYmFmZDQzN2E2OTAxYjA3ZTY2NzU1MWEwODdlOTM4Y2JlMDZlODlhODZhOTdmYTg0OGM3YWMyODE0OTJiOTUyIn0=

Dương Bách Xuyên cười hỏi: "Linh Lung tỷ, nếu Đằng Xà đàm phán thất bại, cần chúng ta xông thẳng qua, tỷ thấy chúng ta có xông qua nổi không?"

Advertisement
x