Nếu cẩn thận quan sát hoặc cảm nhận thì cũng có thể phát hiện và làm được điều này, nhưng hắn chưa từng thử, cũng chưa nghĩ theo hướng này.
Trong đầu nhớ tới một câu nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường!
Câu nói này cũng có thể dùng trên con đường tu hành.
Hắn nếu lần này không đến Thần Giới Vĩnh Hằng, cũng không thấy được những điều mới lạ như vậy.
Có khi những chi tiết nhỏ, nhìn có vẻ không đáng chú ý, nhưng trong chiến đấu lại có thể phát huy tác dụng lớn, thậm chí có thể cứu mạng.
Bây giờ hắn đã hiểu, vì sao người tu hành trên thế gian hay đi ra ngoài rèn luyện.
Rèn luyện có thể tăng thêm kiến thức, khi kiến thức uyên bác, tu luyện tất nhiên sẽ mạnh hơn người khác.
...
“Chủ nhân, toàn bộ sườn núi này có thông đạo dài ba nghìn mét, đi hết ba nghìn mét này chính là nơi ở cũ của tộc ta, rượu Địa Nhân được cất giữ ở nơi chính giữa.” Thổ Tinh Nguyên vừa đi vừa nói.
“Ừm, không vội, cứ đi chầm chậm thôi.” Dương Bách Xuyên gật đầu nói.
Hắn cũng đang vừa đi vừa quan sát hai bên thông đạo.
Ngoại trừ cửa động ban đầu do Thổ Tinh Nguyên mở thì những thông đạo còn lại hoàn toàn không sử dụng tới pháp lực, hoàn toàn dựa vào sức người để mở ra.
Không giống như trong tưởng tượng, thông đạo này được khai thác rất tinh tế, thậm chí có thể nói là tinh xảo, mỗi một tấc đất đều là tác phẩm nghệ thuật.
Hơn nữa cũng rất rộng rãi, chiều cao đạt tới chín mét, chiều rộng sáu mét.
Với chiều cao chỉ nửa mét của Địa Nhân tộc thì chiều rộng này hoàn toàn đủ, rất rộng rãi.
Quan sát khả năng khai thác thông đạo, Dương Bách Xuyên có thể nhận ra Địa Nhân tộc là một chủng tộc có tài thủ công rất tinh xảo, tất nhiên cũng hướng đến sự hoàn mỹ.
Vì sao?
Bởi vì hai bên thông đạo mỗi một tấc đều như được đo đạc chuẩn xác tới từng thước, qua sự mài rũa đánh bóng, họ biến đá cứng thành mặt nhẵn như gương.
Hơn nữa còn điêu khắc lên đó nhưng bức bích họa vô cùng đẹp đẽ.
Từng bức bích họa như đang sống dậy.
Núi non, sông ngòi, bầu trời xanh và mây trắng, những vì sao và biển cả bao la. Tất cả những kỳ quan của thế giới tự nhiên đều được khắc họa trên bức tường, tất nhiên nhân vật chủ yếu Địa Nhân tộc và cự nhân Vu tộc.
Đi trong thông đạo, Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung không hề cảm thấy buồn chán, ngược lại bọn họ rất vui vẻ thư thái thoải mái.
Mặc dù cửa vào bị Thổ Tinh Nguyên đóng kín nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy không khí thông đạo rất lưu thông, có lẽ là chỗ sâu thông gió, không ẩm ướt cũng không quá khô ráo, chẳng cần dùng tới thần lực cũng có thể hít thở không khí như bình thường.
Đi được một nghìn mét thì có sông ngầm.
Con sông này đã được Địa Nhân tộc khai thác khéo léo, dẫn nước chảy quanh co theo lối đi tới đỉnh thông đạo, thậm chí còn tạo thành thác nước.
Hơi nước lượn lờ, bích họa đẹp đẽ như đi trong ảo cảnh.
Hắn như bước vào một thế giới cổ tích dưới lòng đất.
Trên đường đi có đủ loại bích họa điêu khắc trạm trổ không ngừng xuất hiện, hắn không hề cảm thấy buồn tẻ.
Được ở trong hoàn cảnh mỹ diệu như vậy, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng bao lâu đã đi hết thông đạo, Thổ Tinh Nguyên dẫn họ đến trước một cánh cửa lớn rồi dừng lại: “Chủ nhân, chúng ta đến rồi ~”
Cánh cửa cao khoảng chín trượng, rộng ba trượng, trên cánh cửa đá khổng lồ điêu khắc một nam một nữ, đầu nam đội vương miện, nữ đội phượng quan, rõ ràng không phải Địa Nhân tộc, hẳn có lẽ là cự nhân Vu tộc
Nam uy nghiêm, nữ xinh đẹp.
Thổ Tinh Nguyên chắp tay, khom người hành lễ rồi mới đứng dậy nói: “Chủ nhân, hình điêu khắc trên cửa lớn là Vu Vương và Vương Hậu, là chủ nhân của Địa Nhân tộc, tất nhiên đó là rất lâu về trức, vì lòng kính trọng nên tộc của thần mới điêu khắc hình hai người họ lên cửa lớn.”
Nói xong, Thổ Tinh Nguyên vung tay đánh ra một đạo thần quang, khoảnh khắc cánh cửa lớn từ từ mở ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất