Trừ khi bị giết, nếu không thì thọ nguyên sẽ bất diệt. 

 

 

Dương Bách Xuyên cũng không hỏi nữa, về chuyện đã xảy ra ở đây cũng không có ý nghĩa quá lớn với hắn, thứ hắn muốn là có thể tìm kiếm bảo vật, tăng thực lực bản thân, tu luyện tới cảnh giới cao nhất, bước vào hàng ngũ cường giả thần linh đỉnh phong mới là điều quan trọng. 

 

Những thứ khác hắn không quan tâm. 

 

Thổ Tinh Nguyên dẫn họ đi về phía trước, đi thêm khoảng mấy chục dặm mới thoát khỏi Thần Dược Viên như ổ gà. 

 

Nơi này vẫn có địa hình thung lũng do hai bên vách núi tạo thành, thành Vu Vương chọn nơi đây để nuôi trồng thần dược cũng là một lựa chọn không tệ. 

 

Phía trước là nơi tận cùng của sơn cốc. 

 

Đó là một ngọn núi gần như thẳng đứng chín mươi độ, bề mặt nhẵn bóng như gương, trải dài đến tận cuối thung lũng. 

 

Thổ Tinh Nguyên nói: “Chủ nhân, ngọn núi phía trước này gọi là núi Địa Nhân, là nơi ẩn náu của tộc ta.” 

 

“Đây chỉ là một ngọn núi vách đá dựng đứng thôi mà ~” Đằng Xà lẩm bẩm. 

 

Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng không nhìn ra ngọn núi này có điểm khác biệt gì, minh văn không có, trận pháp không có, năng lượng dao động cũng không có, ngay cả một sơn động cũng không, chẳng hề có dáng vẻ của một nơi ẩn náu. 

 

Thổ Tinh Nguyên lại cười cười nói: “Chủ nhân, tộc chúng ta trời sinh có thể khống chế đất bùn, trong đó cũng bao gồm kim thạch. Ngọn núi rỗng bên trong, nên cánh cổng là một sự tồn tại tự nhiên đối với tộc ta, xin đi theo tiểu thần.” 

 

Nói xong, Thổ Tinh Nguyên đi tới trước sườn núi, đưa bàn tay ngắn nhỏ đặt lên vách núi, cảnh tượng tiếp theo khiến Dương Bách Xuyên mở mang tầm mắt, hắn không ngờ sức mạnh ngũ hành lại có thể dùng như vậy. 

 

Hắn phát hiện trong cơ thể Thổ Tinh Nguyên xuất hiện một cỗ sức mạnh thuộc tính thổ vô cùng thuần khiết, luồng sức mạnh ấy men theo lòng bàn tay tiến vào trong sườn núi, cả vách núi như dòng nước tan ra, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện một cửa động có đường kính chừng một thước. 

 

Trước kia hắn cứ nghĩ pháp lực chỉ dùng để chiến đấu, bây giờ mới hiểu pháp lực là phụ trợ, sức mạnh nguyên thần làm chủ đạo giúp uy lực tăng gấp bội, hiệu quả vô cùng rõ rệt. 

 

Nghĩ như vậy, sức mạnh ngũ hành cũng có thể sử dụng như vậy. 

 

Tất nhiên quan trọng là trong cơ thể Thổ Tinh Nguyên có một cỗ năng lượng thổ thuộc tính trời sinh, tinh thuần hơn rất nhiều so với khí trong cơ thể hắn. 

 

Hắn tự cho rằng sức mạnh đạo chủng trong đạo thụ của mình đã rất tinh thuần nhưng không ngờ lực lượng trời sinh của Thổ Tinh Nguyên còn tinh thuần hơn hắn gấp nhiều lần. 

 

Thế nhưng sức mạnh của Thổ Tinh Nguyên có hạn, dù sao thì hắn cũng tu luyện nguyên thần là chủ yếu. 

 

Trong lòng nghĩ như vậy, xem ra sức mạnh trong cơ thể hắn cần không ngừng tu luyện, tới khi tinh thuần hơn mới được. 

 

Lúc này, Thổ Tinh Nguyên thu tay nói:  “Chủ nhân, xin mời ~” 

 

Đằng Xà lập tức chửi ầm lên: “Tên lùn kia, đầu óc ngươi có vấn đề à? Ngươi cao bao nhiêu, chủ nhân và Pháp Thần Linh Lung cao bao nhiêu? Ngươi bảo chủ nhân bò vào à? Không biết mở cái cửa to lên à?” 

 

“Ặc ~” Thổ Tinh Nguyên bị Đằng Xà chửi nhưng không dám ho he, mặt hắn đỏ bừng, cũng không dám phản bác: “Là thuộc hạ sơ suất, chủ nhân chờ một chút, mở to ngay.” 

 

Nói xong Thổ Tinh Nguyên lại vung tay, cửa động đường kính một mét lập tức biến thành ba mét mới dừng lại. 

 

Dương Bách Xuyên lại cười nói: “Đừng căng thẳng, không sao ~” 

 

Hắn biết Thổ Tinh Nguyên hành động theo bản năng chứ không phải cố ý, nhưng lời Đằng Xà nói cũng đúng, cửa động vừa rồi chỉ có một mét, cũng không thể để hắn và Ngọc Linh Lung bò vào được.” 

 

Bây giờ thì tốt rồi, cửa động ba mét, bọn họ có thể đi thẳng vào. 

 

... 

 

Đoàn người bước vào cửa động mà Thổ Tinh Nguyên vừa mở. 

 

Sau khi tiến vào, Thổ Tinh Nguyên giậm chân một cái, cửa động lần nữa khép vào, giống hệt như tảng đá tự nhiên không vết nứt, trong lòng Dương Bách Xuyên thầm khen ngợi. 

 

Sau khi cửa động khép lại, bên trong sáng bừng lên, không hề có cảm giác tối tăm. 

 

Quan sát kỹ hơn, ngọn núi này như tự phát sáng. 

 

Dương Bách Xuyên không nhịn được hỏi: “Đá trong núi có phải thần thạch không?” 

 

Hắn biết một vài thần thạch quý hiếm có thể phát sáng, nếu là đá bình thường thì cho dù ở Thần Giới cũng chỉ là loại không có gì đặc biệt. 

 

Thổ Tinh Nguyên đáp: “Chủ nhân, không phải thần thạch, chỉ là đá thường của thần giới, ánh sáng là do thần thu thập tinh hoa trong đá lại với nhau nên mới sinh ra ánh sáng.” 

eyJpdiI6Imo0NnVKcGx6Qmw1bE9CSGE4TDBmYmc9PSIsInZhbHVlIjoiejJTWkFOdE5yZHN5UjE1MkhMUE05NTE2ZkpwMGN0cStmaTcrRnR1enlNeTZTZUs3OVwvUTByM2tBTXVPNG1TWkQiLCJtYWMiOiI0ZWEwZjNlZDQ1MGJhNDljYmQ2YzVjZTViYWZlMjFlMTIzMzY3M2FiNDk5M2Q5MjJiNzE5NGZjYWI2MjdjOGFhIn0=
eyJpdiI6IkhoUVpQTG5qUjUrM0ttdDBcL0kzSmNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IllFSmI5dVlCbUFXcGpsSGlsUitGTTlUcm1JOEQzbk51TXZHUlFEdGdPSHI0bmtGMjdrZ1hkYWFVdUVVYk1nZUVxV1dvZUJuVTBrNWpicHd2cDdDWDQxTUNscjJMVCswbVdtWDdHdHNnQ3dUMjJBZ1Nnd3YzaDE2UEdsRnVYR2JjY29JcWp3MzdoaXR5NVZVRDdOXC9iZDA5eGxPZ2pxc3laUVRxYXkwYm1EUVlLMUxUdm83YTJEckRZVWFlbmo0ZFJpNDhVNW85anVVejZVQ3JhNFpsMlhBPT0iLCJtYWMiOiI3ODQ4ZjUyYWU3YzFhOTMxZGQzNTY0NzYzNWJlYmQzNzY3ZTUzY2FlZTRiNzc4YzU3ZTkxYzg1Y2Y3NmFjNDYyIn0=

Advertisement
x