Nhưng hắn tin rằng, sẽ có một ngày người Vân Môn ở hạ giới cũng sẽ phi thăng lên đây, tới một ngày sẽ đoàn tụ, sẽ gặp lại nhau, nhưng không ngờ hôm nay lại lấy cách này để gặp mặt.
Hơn nữa hắn phải tự tay giết bọn họ.
Dù là ảo giác, nhưng trong lòng hắn chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì.
Lúc này Dương Bách Xuyên hoàn toàn có lý do để tin, trong thế giới hư thực này, nhất định có một sinh linh chân chính đang điều khiển phía sau.
Nếu chỉ là một thế giới ảo trận thuần túy, căn bản không thể làm được đến mức mang tất cả những người mà hắn để ý nhất bày hết ra trước mắt hắn như vậy.
Tuy ảo cảnh có thể ảnh hưởng đến tâm thần, thăm dò nội tâm nhưng cũng không thể tinh tế đến mức này.
Chắc chắn có một sinh linh chân chính nào đó đang khống chế thế giới hư thực này.
“Chết tiệt…” Dương Bách Xuyên văng tục.
Đúng vào lúc này, tiểu sư tỷ Cơ Tử Hà lên tiếng.
"Tiểu sư đệ, cái gì mà đáng chết? Chẳng lẽ đệ không nhớ chúng ta sao?"
Dương Bách Xuyên nghiến răng đáp:
"Nhớ..."
Dù biết rõ tiểu sư tỷ trước mắt do ảo cảnh biến hóa mà thành, hắn vẫn trả lời nàng.
“Ha ha ha, đúng là tiểu sư đệ…”
Cơ Tử Hà này còn chưa nói hết câu, vừa tới gần Dương Bách Xuyên thì bất ngờ tung ra một chưởng.
"Ầm!"
"A!"
Làm sao Dương Bách Xuyên không đề phòng cho được, lúc tiểu sư tỷ này tiến lại gần, hắn đã đoán nàng sẽ ra tay, lập tức phản kích, đánh bay nàng ra xa.
Cơ Tử Hà kia kêu thảm, thân hình lộn nhào bắn ngược về sau.
"Tiểu sư đệ, ngươi dám..."
Ngay sau đó, đại sư huynh Vân Trường Sinh quát to, lao đến.
Dương Bách Xuyên thuận tay vung kiếm, ép hắn lùi lại.
"Đồ gà mờ, sao ngươi dám ra tay với sư huynh sư tỷ của ngươi hả…”
Qụa Đen há mỏ phun một luồng hỏa diễm về phía Dương Bách Xuyên.
Dương Bách Xuyên lạnh lùng nói.
"Tốt lắm, ngay cả Kim Ô Hỏa của Qụa Đen mà cũng bắt chước được, đáng tiếc ảo tượng chung quy không phải thật, phá cho ta!”
Dương Bách Xuyên nhấc tay, vận dụng lực lượng thuộc tính Thủy trong đạo thụ đạo chủng.
Nói cho cùng, hết thảy mọi thứ trong thế giới này đều dựng trên ảo cảnh nên không thể so được với pháp lực chân chính trong cơ thể hắn.
Một cột nước ầm ầm phóng ra, cuốn lấy Qụa Đen, khiến nó tan biến.
"Ca ca, không ngờ ngươi lại giết Qụa Đen, nó đã đi theo ngươi suốt mấy vạn năm rồi, ngươi thật nhẫn tâm, ta hận ngươi, ngươi không còn là ca ca của ta nữa, mọi người cùng lên!"
Lúc này tiểu Phượng Hoàng hóa thành bản thể, lửa trên người cháy ngùn ngụt, đi bên cạnh là Điêu Nhi, nghé con, Cá Chạch, thú Vân Lôi…
Một đám thần thú cùng lao về phía Dương Bách Xuyên.
“Ha hả, đúng là giống thật.”
Dương Bách Xuyên nhếch môi cười gằn, thần quang bừng lên, mười đạo chủng trong cơ thể bộc phát, Hắc Ám chiến giáp bao phủ thân thể, kiếm khí rít gào.
"Lôi đình phong vân, ngũ hành chi đạo, âm dương nghịch chuyển!"
Hắn hoàn toàn bùng nổ lực lượng mười đại đạo thụ, vung kiếm chém loạn, càn quét bốn phương tám hướng.
Bởi vì hắn đang bị chính đám thần thú của mình bao vây.
Đương nhiên hắn rất rõ chúng đều là giả, tất cả chỉ là ảo cảnh.
Tiểu Phượng Hoàng và Điêu Nhi thực sự sẽ vĩnh viễn không ra tay với hắn.
Thần quang bùng lên, tiếng kêu thảm vang vọng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất