Nhờ cơn đau nên hắn cũng tỉnh táo hơn phần nào, hắn biết rõ nhị sư huynh trước mắt không phải nhị sư huynh thật, mà là ảo giác, đúng hơn là sinh linh do thế giới hư thực đan xen này tạo ra.
Chắc chắn là giả.
Bởi có khi nhị sư huynh của hắn còn chưa phi thăng.
Sao có thể đã ở Thần giới, lại còn xuất hiện tại đây?
Chắc chắn là một sinh linh giả do thế giới ảo trận này tạo thành.
Nhưng quan trọng hơn, thực lực của đối phương lại ngang tay với hắn.
Cảnh giới hiện giờ của hắn là Thần Vương trung vị, dù nhị sư huynh thật sự phi thăng thì cũng tuyệt đối không thể có tu vi Thần Vương.
Vì thế khỏi cần nghi ngờ, chắc chắn nhị sư huynh trước mặt là giả.
Dương Bách Xuyên giận sôi người.
Vì sao lại tạo ra nhị sư huynh?
Còn để nhị sư huynh này đến giết hắn, bắt sư huynh đệ chém giết lẫn nhau, chuyện này đã chạm vào điều cấm kỵ của hắn.
Hắn thúc giục kiếm Đồ Long, lực đạo chủng bùng nổ, mười đạo thụ trong người hợp làm một.
Nhìn nhị sư huynh trước mặt đang lao đến, Dương Bách Xuyên quát.
"Đạo chủng hợp nhất, trảm!"
Tuy hắn cảm nhận được nhị sư huynh này cũng có tu vi Thần Vương, nhưng chỉ là Thần Vương bình thường, còn hắn sau khi vận dụng lực đạo chủng, thực lực cao hơn đối phương rất nhiều.
"Ầm!"
Hai bên va chạm.
Kiếm Đồ Long trực tiếp nghiền nát kiếm khí của nhị sư huynh, uy lực không giảm, chém lên người nhị sư huynh này.
Ngay sau đó, nhị sư huynh kia tan biến không còn tăm hơi.
Dương Bách Xuyên liếc mắt nhìn, quả nhiên do ảo ảnh tạo thành.
Nhưng hắn còn chưa kịp thở phào, lại lần lượt xuất hiện từng bóng người.
Lần này, hắn thực sự giận dữ, giống như nghịch lân của rồng bị người chạm vào, chắc chắn phải chết.
Hắn cảm thấy thế giới này đã hoàn toàn chạm vào nghịch lân của hắn.
Dù hắn biết mọi thứ đều là ảo giác, nhưng vẫn khó nén nổi lửa giận trong lòng.
Bởi vì từng bóng người xung quanh hắn, tất cả đều là người thân quen, là người nhà và bằng hữu của hắn.
Cha mẹ vợ con, anh em bạn bè, tất cả đều là người của Vân Môn.
“Cha...”
“Cữu cữu…”
“Xuyên Nhi.”
“Oan gia, cuối cùng cũng tìm được ngươi.”
“Tiểu sư đệ, lâu rồi không gặp.”
“Tiểu sư đệ, sao đệ không chờ ta.”
“Sư phụ, khó khăn lắm con mới tìm được người.”
“Môn chủ…”
“Chủ nhân…”
Từng tiếng gọi quen thuộc vang lên, câu nào cũng khiến nỗi lòng Dương Bách Xuyên run rẩy.
Mấy đứa nhỏ Đoàn Đoàn, Viên Viên, cháu gái Tiểu Mạn Mạn, bốn đệ tử Độc Cô Hối, Võ Kiếm, Vương Tông Nhân, Mông Điềm đều có mặt.
Những người vợ của hắn, dẫn đầu là Triệu Nam, còn có cha mẹ, Lưu Tích Kỳ…
Đại sư huynh, tiểu sư tỷ, một đám trưởng lão Vân Môn...
Quạ đen, nghé con, tiểu Phượng Hoàng, Điêu Nhi, Hầu Đậu Đậu…
Từng bóng từng bóng, tất cả đều xuất hiện.
Vây kín lấy hắn, một vòng xung quanh toàn là người quen.
Dương Bách Xuyên giận không thể át.
Dù hắn hiểu rõ tất cả những người này đều là ảo giác, nhưng đáy lòng vẫn dao động mạnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất