“Cho ông mười giây, xuống đây. Ta vẫn xem ông là Tử Vong Pháp Thần của thần điện Càn Khôn, truyện truy sát trước kia ta sẽ không truy cứu. Nếu không thì… hồn bay phách lạc.” 

 

 

Dương Bách Xuyên nheo mắt, nhìn Thi Vô Thanh đang lơ lửng trên không. 

 

Dù sao cũng là cường giả, trong lòng Dương Bách Xuyên vẫn muốn giữ lại Thi Vô Thanh. 

 

Nhưng còn phải xem ông ta có biết trân trọng cơ hội này hay không. 

 

Ánh mắt Thi Vô Thanh như phun lửa. Lão rất muốn một chưởng đánh chết Dương Bách Xuyên, nhưng lại không dám. Bởi vì Thỏ gia, Sinh Mệnh Pháp Thần và Quang Minh Pháp Thần đều ở bên cạnh hắn ta. Hơn nữa khí tràng trên người Dương Bách Xuyên gần như đã hòa làm một với thế giới Thần điện Càn Khôn. 

 

Nhưng bảo lão thần phục thì lại càng không thể. Hưởn thụ thân phận địa vị Pháp Thần cao thượng vô số năm, giờ lại phải cúi đầu trước một tiểu tử, lão ta không làm được. 

 

Cho dù tiểu tử này là truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn. 

 

Lão ta hừ một tiếng rồi nói: “Bản tôn sẽ đi, từ nay về sau ta không còn bất cứ quan hệ gì với Thần điện Càn Khôn. Ai đi đường nấy.” 

 

Thi Vô Thanh nhanh chóng đưa ra quyết định, ông ta lóe lên rồi biến mất giữa không trung, hoàn toàn không để ý tới hai vạn quân theo mình. 

 

Lão không dám ra tay, nhưng nghĩ rằng nếu lão muốn rời đi thì không ai cản được. Dù sao thì lão cũng là Tử Vong Pháp Thần có tu vi Pháp Thần thượng cấp, nếu dùng tới sức mạnh tử vong thì dù là cường giả cấp Thiên Đạo cũng phải kiêng dè ba phần. 

 

“Hừ hừ… xem ra ông đã đưa ra lựa chọn của mình. Cũng tốt, nếu ông đã trọn như vậy thì cũng đừng trách. Thần ấn… phong cho ta!” 

 

Dương Bách Xuyên lạnh giọng quát. 

 

Cả thế giới thần điện Càn Khôn đều nằm trong sự khống chế của hắn, Thi Vô Thanh muốn rời đi, đúng là chuyện cười. 

 

Nghe vậy, Thi Vô Thanh gầm lên giận dữ, thân ảnh trực tiếp rơi từ chân trời xuống. 

 

“Hỗn Nguyên nhất khí, diệt!” 

 

Dương Bách Xuyên không cho Thi Vô Thanh thêm cơ hội. Hắn dùng một tia khí Hỗn Nguyên rồi điều động thần lực của thế giới thần cảnh để trấn áp Thi Vô Thanh. 

 

“A” 

 

“Ầm” 

 

Một tiếng kêu thảm vang lên, thân thể Thi Vô Thanh nổ tung giữa không trung, hóa thành một đám sương máu. 

 

Lão ta đã hoàn toàn tiêu tán. 

 

Dương Bách Xuyên híp mắt ra tay với hai vạn thần nhân còn đang lơ lửng trên không. Chỉ trong chớp mắt, hai vạn thần nhân theo phe Thi Vô Thanh cũng biến mất. 

 

Không phải hắn tàn nhẫn, mà đã làm thì phải làm đến cùng. Có đôi khi, lập uy chính bắt buộc phải đổ máu. 

 

Chỉ trong một cái phất tay, Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh và hai vạn thần nhân theo lão đều tan thành mây khói. 

 

“Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh và hai vạn thần nhân theo lão ta phản nghịch giết chủ. Ta nhân danh Thần Tôn để giết họ, hy vọng tương lai chư vị hãy tuân thủ luật lệ của thần điện, chớ đi vào con đường tà ác.” Dương Bách Xuyên nhìn xung quanh, đưa ra phán quyết cuối cùng. 

 

Hắn đã cho Thi Vô Thanh và hai vạn thần nhân kia cơ hội, nhưng họ không trân trọng. 

 

Hơn nữa, bản thân Thi Vô Thanh từng đuổi giết một truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn như hắn. Từ góc độ khác mà nói, đó chính là phản bội Càn Khôn Thần Tôn. Dương Bách Xuyên lấy danh nghĩa Càn Khôn Thần Tôn mà giết lão cũng hoàn toàn hợp lý. 

 

“Thần Tôn anh minh ~” 

 

Tất cả quỳ bái, không còn một ai có ý kiến. 

 

Quả thật thủ đoạn lần này của Dương Bách Xuyên đã vượt xa tưởng tượng của tất cả mọi người, kể cả Thỏ gia. 

 

Chỉ trong nháy mắt đã giết một Pháp Thần thượng cấp. Mấy ai có được bản lĩnh thần thông như vậy? 

 

Thỏ gia mơ hồ đoán ra được điều gì đó nhưng lão không hỏi. 

 

Thế giới thần điện Càn Khôn đã có chủ, đó mới là mục đích và sứ mệnh của lão. 

 

Chết một tôn Tử Vong Pháp Thần cũng không ảnh hưởng gì lớn. 

 

Mọi chuyện tiếp theo trở nên đơn giản. Dương Bách Xuyên được tám vạn chư thần công nhận, trở thành Thần Tôn mới, lập uy thành công, nắm trong tay uy quyền tối cao. 

 

Thỏ gia đề nghị mở hội nghị thần điện Càn Khôn kỷ nguyên mới. 

 

Đương nhiên người tham dự chưa tới mười người. 

 

Ngũ Đại Thần Chủ, Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung, Quang Minh Pháp Thần Vân Thiên Tà, Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả Thỏ gia và Dương Bách Xuyên Thần Tôn vô thượng, tổng cộng chín người. 

eyJpdiI6IkJHQ1wvTkw3OGszZXhvTTg3bExxeW9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjROUFA1eXN6YWhGQXF5T29MUVpSZ2VLY21iUndUemVnQkZ4XC8zYzZQcUhjd3Uya3hpZlBhODVhMTYybFNRK0VqIiwibWFjIjoiZmNkODMyMDkyZTFmZWZmNzMwNzJhNjUxMzZlOGVkMTE3YjQyYmE4N2U4MWNmMWRlMDVlODQ4NTU4M2EyMTBhOCJ9
eyJpdiI6InFSRE00dVBhT241WnZRMlNjajlFWmc9PSIsInZhbHVlIjoiN3JIQ3ZrRG1tQ2dKTVNZK1FIQWI0cytQSWxFdUh2SklIVFFCTXVGdzZlTU5PQ2Z0eGd6TmROR01lNXFOblQzQ0o3N2JkSW80XC91TlNcLzNIUjRUNnJMcWRrRnJGQWhHMVRqNXVpMTdTR0Z0WHR6a2tLdkMrUUtiSlpDTGtUXC9HQzJZYml0NytTYkgxNHRPT3NkRFR4SEFUSENPVlBDV1NVc2NxeTVJTWFnaXpxNU1vbmd6UFc2bkNBS1NkVnlvWHV5Vk8xRExmVXJTQXUxejhSRHdmU1ZEZG9wWkd3V3d6WldWcFA2ZEF1SmswU2ZvK3Y2K0dlNjg3Nkd2ODFqYitJclh3NkNwRUl0aEFZOG5iOXgxbHBFM2c9PSIsIm1hYyI6ImNiMGFlZmY4NGViMGI4YTdkNmI3OGVlMGU0Yzg2ZjY4ODhhOGZlMzExODgwNzk4YzBjNmNlNDczMzhjZjM5MjkifQ==

Advertisement
x