Mối quan hệ giữa bình Càn Khôn và thế giới thần điện Càn Khôn giống như sự dung hợp giữa thể xác và linh hồn. Sau khi Càn Khôn Thần Tôn giải phóng lực Hỗn Nguyên, giữa hai bên như có một cây cầu hoàn mỹ. Hắn có thể sử dụng sức mạnh của thế giới này bất cứ lúc nào.
Bình Càn Khôn có vai trò như một chiếc chìa khóa, thế giới thần điện Càn Khôn thì như bất động sản mà hắn sở hữu ở Thần giới, mang lại cho hắn một tài sản vững chắc.
Hơn nữa còn là một thần cảnh có thể sánh ngang với điện Tam Thập Tam Thiên.
Là thánh địa trong lòng chúng thần.
Tới tận bây giờ trong lòng hắn vẫn còn cảm giác hư ảo, nhưng sự thật thì trong tay hắn đã nắm trong tay thần cảnh này.
Bình Càn Khôn là mối dắt, là chìa khóa, chỉ cần hắn mang theo bình Càn Khôn bên người, dù cách thế giới thần điện bao xa thì một ý niệm là có thể ra vào.
Dù sao thì bây giờ hắn cũng rất trâu bò, đương nhiên chỉ giới hạn trong thế giới thần điện. Ra ngoài thì sẽ không thể vận dụng được sức mạnh của thế giới này.
Nhưng ở đây, hắn có thể huy động lực lượng của thần điện và lực Hỗn Nguyên.
Bước ra khỏi thần điện.
Dương Bách Xuyên nhìn thấy Thỏ gia và những người khác đang lơ lửng trên không trung.
“Bái kiến Thần Tôn vô thượng”
Thỏ Gia dẫn đầu hô lớn.
“Bái kiến Thần Tôn vô thượng…”
Ngoài Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh và hai vạn thần chúng, những người còn lại đều quỳ bái trong hư không. Lần quỳ bái này giống như một nghi thức đăng quang.
Thỏ Gia, Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung và Pháp Thần Quang Minh Vân Thiên Tà đều cảm nhận được khí tức vừa bộc phát từ trong thần điện, đó là khí tức độc nhất vô nhị của thần điện ở thời đại của Càn Khôn Thiên Tôn.
Điều này chứng tỏ Dương Bách Xuyên đã đạt được cơ duyên trong thần điện, đó chính là sự công nhận của thần điện, hay nói đúng hơn là sự công nhận của Càn Khôn Thần Tôn.
Từ khoảnh khắc Dương Bách Xuyên bước ra khỏi thần điện, hắn đã là Thần Tôn chân chính, Thần Tôn vô thượng của một thời đại mới.
“Đứng lên đi. Chư vị, mời vào thần điện thứ chín.” Dương Bách Xuyên vung tay, trời đất khẽ động, lần này ngay cả Thỏ gia cũng nghe lệnh.”
“Đa tạ Thần Tôn.”
Thỏ gia vô cùng thành kính, lão dẫn chư thần bay xuống, đáp trên quảng trường thần điện.
Ngay lập tức, mọi người đều cảm nhận được một cỗ uy áp vô hình tỏa ra từ người Dương Bách Xuyên.
Một loại uy áp không thể chống cự.
Khiến tất cả đều phải run sợ.
Sau khi đáp xuống quảng trường thần điện, Thỏ gia đứng bên cạnh Dương Bách Xuyên, ngẩng đầu nhìn Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh và hai vạn thần chúng vẫn còn lơ lửng trên không: “Thi Vô Thanh, lẽ nào đến tận bây giờ ngươi vẫn còn đang ảo tưởng sao?”
Sắc mặt Thi Vô Thanh lúc xanh lúc trắng, ánh mắt lão nhìn chằm chằm Dương Bách Xuyên với vẻ không cam lòng. Lão không phải kẻ ngốc, Dương Bách Xuyên vào thần điện rồi bước ra giống như biến thành một người khác. Không phải thay đổi bề ngoài, mà là thay đổi về khí tức, Tu vi thì từ Thần Quân lên Thần Vương sơ cấp.
Cảnh giới thì không quan trọng nhưng khí tức thì khác hẳn. Hoặc có thể nói là khí thế, cả thần cảnh này như xoay quanh Dương Bách Xuyên khiến lão ta có một cảm giác, mặc dù trước mặt chỉ là một Thần Vương nhỏ bé nhưng lại như một Đại Tôn đội trời đạp đất, trong lòng sinh ra cảm giác vô lực không thể phản kháng.
Khi Thỏ gia lên tiếng, ánh mắt Dương Bách Xuyên cũng nhìn về phía lão ta.
Khoảnh khắc ấy, Thi Vô Thanh cảm thấy như có gai nhọn sau lưng.
Phải làm sao?
Chẳng lẽ thật sự phải thần phục tên tiểu tử này?
Thi Vô Thanh quả thật không cam lòng.
Thỏ Gia híp mắt hỏi Dương Bách Xuyên: “Ngươi ra tay hay để ta?”
“Để ta đi.” Dương Bách Xuyên cười khổ. Hắn biết Thỏ Gia có thực lực áp chế Thi Vô Thanh. Đừng nghĩ hiện tại Thỏ gia chỉ là một Pháp Thần thượng cấp, nhưng đó chỉ là tạm thời. Sớm muộn gì lão cũng sẽ trở lại thời kỳ đỉnh phong.
Dù sao thì Thỏ gia cũng là Lôi Đình Hộ Pháp, Tôn Giả của thần điện Càn Khôn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất