Dưới sự dẫn đường của Dao Quang, Dương Bách Xuyên và hai người kia rời khỏi tiểu viện của Ứng Minh Quân, sau khi ra ngoài, bọn họ đã xuất hiện trên đường lớn. 

 

 

“Vân Tử, lần này đi xa bảo trọng, nếu có việc gì, có thể cầm thần bài của Đệ Nhất Thần Phường đến chợ đen tìm ta.” Dao Quang có ý ám chỉ nhưng cũng không nói nhiều. 

 

Dương Bách Xuyên cảm tạ: “Đa tạ Dao Quang cô nương, cáo từ.” 

 

“Bảo trọng.” 

 

“Được.” 

 

Dao Quang quay trở lại tiểu viện của Ứng Minh Quân, lúc này trong gian phòng đã xuất hiện một người phụ nữ trung niên mặc một bộ váy tím, sang trọng quý phái. Dao Quang vội vàng tiến lên hành lễ: “Dao Quang bái kiến phường chủ.” 

 

Người phụ nữ trước mắt chính là người phụ trách thực sự của Đệ Nhất Thần Phường – Dao Nguyệt Linh. 

 

“Nha đầu này, bây giờ không có người ngoài thì gọi là dì út.” Dao Nguyệt Linh cười nói với Dao Quang. Bà rất coi trọng đứa cháu gái này, cũng định giao lại Đệ Nhất Thần Phương ở Thiên Thành cho Dao Quang quản lý, xem cô như người kế thừa để bồi dưỡng. 

 

“Dì út ~” Dao Quang ngọt ngào gọi: “Sao người lại đích thân tới đây vậy?” 

 

“Đây là lần đầu tiên cháu xem trọng một người, dì cũng phải tới tận nơi xem thử đúng không.” Dao Nguyệt Linh nói. 

 

“Dì nhỏ, dì thấy sao?” Dao Nguyệt Linh hỉu. 

 

Dao Nguyệt Linh hỏi Ứng Minh Quân: “Ứng bá bá, người thấy Dương Bách Xuyên thế nào?” 

 

Ứng Minh Quân cười khổ: “Các người tự quyết định đi, chắc hẳn mọi người cũng biết Dương Bách Xuyên là người như thế nào.” 

 

“Bọn cháu muộn nghe ý kiến của người.” Dao Nguyệt Linh cười khổ. 

 

Ứng Minh Quân cười: “Vừa mới kết bạn tri kỷ với Dương Bách Xuyên, cháu đã chạy tới nói hắn là đại kiếp mà Thập Tam Thập Thiên Đế Tôn nhắc tới, cháu bảo ta phải nói thế nào đây? Nhưng dù hắn có phải đại kiếp kia hay không thì ta vẫn sẽ nhận hắn là tiểu huynh đệ.” 

 

Câu nói này đã thể hiện thái độ của Ứng Minh Quân. 

 

Dao Nguyệt Linh gật đầu: “Cháu hiểu rồi, ngài nhìn người rất tinh tường, vậy có nghĩa là ngài ủng hộ chúng ta thuyết phục Dương Bách Xuyên.” 

 

“Có thể nói như vậy.” Ứng Minh Quân gật đầu. 

 

Dao Quang nghe hai người nói vậy thì giật mình, nàng không nhịn được nói:“Dương Bách Xuyên là đứa con của kiếp nạn mà Đế Tôn nhắc tới sao?” 

 

Trước đó nàng đã thăm dò Dương Bách Xuyên, nhưng không nghe được tin tức gì hữu ích, không ngờ dì nhỏ lại biết. 

 

Dao Nguyệt Linh thấy cháu gái kinh ngạc, bà nói: “Có gì mà ngạc nhiên như vậy, đứa con của kiếp nạn mà Tam Thập Tam Thiên Đế Tôn chỉ đích danh tên là Dương Bách Xuyên, rất nhiều thế lực đều biết, tổng bộ biết nên ta cũng biết. Bây giờ quyền lựa chọn ở trong tay cháu, có tiếp tục thân thiết với Dương Bách Xuyên hay không, cháu tự quyết định, dù cháu đưa ra lựa chọn thế nào thì dì đều sẽ ủng hộ cháu.” 

 

Dao Quang ngạc nhiên: “Nếu cháu chọn tiếp tục ủng hộ Dương Bách Xuyên, qua lại thân thiết với hắn, dì không sợ chọc tới Đế Tôn sao?” 

 

Dao Nguyệt Linh cười: “Nói Đế Tôn là sự tồn tại tối cao của Thiên tộc nhưng trong mắt một vài thế lực lớn, ông ta cũng chỉ là Đế Tôn của điện Tam Thập Tam Thiên, không thể đại diện cho toàn bộ thế lực Thiên tộc.” 

 

Hơn nữa, Đệ Nhất Thần Phường chúng ta vốn là tộc Phi Thăng Giả, qua lại với Dương Bách Xuyên cũng không sao, haha, đại kiếp chỉ là một cách gọi của Đế Tôn, chúng ta không thừa nhận, hơn nữa còn có một tin đồn khác Dương Bách Xuyên là truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn, tương lai có khả năng trở thành Chúa Tể của Thần giới, đầu tư vào hắn biết đâu tương lai chúng ta lại thu được nhiều hơn. Việc này do cháu quyết định, cháu muốn lôi kéo Dương Bách Xuyên thì Đệ Nhất Thần Phường của chúng ta sẽ ủng hộ, cháu nói không thì chúng ta sẽ không ủng hộ. 

 

Không cần lo về Đế Tôn vô thượng, ông ta sẽ không đích thân ra tay, cũng sẽ có người ngăn cản, chúng ta cũng không phải sợ những Thiên tộc khác. Hơn nữa, ủng hộ Dương Bách Xuyên đâu nhất thiết phải công khai, chúng ta làm ăn ở chợ đen, cháu hiểu chứ?” 

 

Dao Quang gật đầu: “Cháu biết phải làm thế nào rồi, dì út.” 

 

“Vậy là tốt, đi làm việc đi, ta và ông Ứng của cháu đánh một ván cờ.” Dao Nguyệt Linh cười nói. 

 

Đợi Dao Quang bước ra khỏi phòng, Ứng Minh Quân hỏi: “Cháu quyết định rồi?” 

eyJpdiI6IklnUGcwUFVYOTJYWnQ5d1JcL1UrUzJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InRyS1ZVRm5VYUgyM2VLM0FoOUVhYWQ5b05paXhBS3llNnJITzhRSFZGVjBlYllmcFBlUFJaTG1KNWlzbWNaVlYiLCJtYWMiOiI0ODI3NjhjMzhhYmE4M2IxYzgyOTJhNGU5YzUzNTk1ODJiMGU0YjhjMjdmYWY0YzUwOTdmMmZiZGMwZDZhNzc4In0=
eyJpdiI6IjdJU0J4SVwvSlRIOGhWQUdEcDNQZytBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBVejFwaGFmK1d4U1JwWTVcLzA3RWlwNVpxZzNuaE9SS1F3K1BrYUNuY25pWG9kS05IZTZYSGIxbDdwblFFMk9BU2hRZU9zZ3hQczdyVDlFMktyb21oclk3V01BeEt1S1wvN3lRc3FRV21zbUJBWGtjWFNBY0hqZ1p3TTdCSGE3NnkrQjU2ams4czdPRlZpcVdIU1Bhbzh3dWhxYmppbXliWUkrOFhuZTlZY0JIN213anMxSnQ2dzM1T0JTdnBFQjhhTmswM0F0Tm9MKzJjbnpZcDFzUTd5ZjdXVWthcTdQazN5NG03UCttNGdxamRpS0x5Ym94bE9NY1hoVXlhamRhN2xuRHBJVkhGWjVWdStNU3YwSllwcFhheHdkTVZRdSswOGc3WklZa2tvTXQySTZ4cDlVNjBaNkJ4XC9COER0YlArczBQek55dmxYVVpHNEFEK0hId2tVcnlhSmFqR0lrZHdxamFjcTVNajM4UElRM0NYTWNvTmIxZTdGamRsXC9XWmo4NjFOOFFSMFE0Mm1zcU9MXC9qcmZcL2ZEazBoSzZlVUZTTnhZYnNFZnhvQllzQXBCRjZmbHJ0WTlGUXRwT0t1QThmQ2l6cUhkWVdTY3dMNHQ1ZXJMVDJsYUd4T01EcVd2TVNsdk5iMzVkS2JjWFlKRHd1ZXU3b3NlNVBtbHBmMGhrbUhmMmI1T25XaXlpK0FISEc2bUM5dEdrOUFGbENKMDhrSys0TThabVVPR2JGbFV0MVVvYUtEWG5lYWFJRFFkRjRENjdNMHRNVFozdGtaRW45KzhDZzNYdTZZNmkxUVhNMVdzSWZzU28wXC9MNlNsR3B2U3dEK09WbjVDUHFhcFBTTmVqS2JSbER4TStvZGR6YXFuRGJCY2JuK2xUekVYSU9sd3V2K01uVkZOclJ5RzBcL2lsUENNZ1o0MkhUZG9md1lZU3lTY2pCS0pPbWlScGxXOUxuRU9vdnJLTllyUkZXTUI3SEs5VmdBM1VEdVUxOXpyMGdicENcLzFNS2Y3dVRsK1MzaHozb0hwc0ZwY01TWTNoZkc2RWNxbXhuZXZoWDlLMFg1UUt2cTl2dlppTitJQW9wXC9RRXoyRXRQQm9RSjJzWlNOMmFoYitmbVpld1wvOTVNR0lPUllKVDJxSEFoaW5lQ1lVa3YrdVFJVjI3SXh4SWRWM3VKZURcLytLMWd5TnZqNThoVzEzTis5OEwrUjFxNndXZjJyZHdcLzd5dkNONmNZZ25aaWpRaUFtMDFyRnpNU2tKOUxBc2crUnh4eG5YN1g1MlZqRXZZQW91QUxWZXdWMXd3ZWZuOVJCUFNnTmR3YXUzeE5SUjVRWXIwWlo0Zm1wd2hZeGVkRktlYVp2QzNGY3NCOFhMaHEyUTBCRzE4bW1PZER6bmhtVFRwb0pvZWxDTFZqdUpvUTBIWXpsOXZQS0hVYmowM3krbzJrOFhvXC9odDJCb1MycW1XRk9zcVNQZENLOUNoSE91OTRWR1dYUWNjMjdUaGM1dlhrR0t3MTZXeXlTa0FQS1wvWnBBMUFIcGx5cFY4c2Q0SGpjQnZ5NEJRb1hcL09ENjhOU042ejdvXC9JU21xVzFLY2Y1bz0iLCJtYWMiOiI1YWE3ZTdlYjI2NjE0YzIxMmZkZmMyOTU0NmIyNDkzNDlmYTU2OWQzODg0ODMzMjNiMDIyMmUzMDExNDEyYjA4In0=

Advertisement
x