“Thử tốc độ nữa đi, ta cảm giác tốc độ bộ chiến giáp này của ngươi cũng không kém.” Ứng Minh Quân nói. 

 

“Được ~” Dương Bách Xuyên gật đầu, hắn thôi động thần lực, minh văn trên giày chuyển động, ngay sau đó, hắn lao vút đi.” 

 

Hắn như một tàn ảnh. 

 

“Ầm ~” 

 

Dương Bách Xuyên đâm thẳng vào tường khiến cả căn phòng rung chuyển. 

 

Hắn không ngờ tốc độ lại nhanh như vậy. 

 

“Hahaha ~” Ứng Minh Quân thấy Dương Bách Xuyên đâm vào tường thì bật cười. 

 

“Ặc ~” Dương Bách Xuyên xấu hổ, may mà phòng Ứng Minh Quân có gia trì, nếu không sẽ bị hắn đập ra một lỗ lớn. 

 

“Không tệ, tốc độ đã tăng gấp mười lần. Đúng rồi, chiến giáp này có tên không?” Ứng Minh Quân hỏi. 

 

Dương Bách Xuyên ngẫm nghĩ rồi nói: “Gọi là Chiến Giáp Hắc Ám.” Hắn cũng tôn trọng Yêu Hoàng Hắc Ám, vậy nên gọi là Chiến Giáp Hắc Ám, cũng khá thích hợp. 

 

“Chiến Giáp Hắc Ám? Ừm, toàn thân đen tuyền cũng khá hợp.” Ứng Minh Quân gật đầu. 

 

Lúc này, một giọng nói ngắt lời hai người. 

 

“Các ngươi làm gì thế?” 

 

Lúc này, Dao Quang bước vào, phía sau nàng là Thiên Cơ và Phan Vô Cực, ba người ở tầng một nghe thấy tiếng động lớn, tưởng Dương Bách Xuyên và Ứng Minh Quân đánh nhau nên vội vàng lên xem, thấy Dương Bách Xuyên và Ứng Minh Quân không sao, nhìn thấy chiến giáp trên người Dương Bách Xuyên mới hiểu bọn họ đang thử uy lực chiến giáp. 

 

“Không sao không sao, thử chiến giáp thôi.” Ứng Minh Quân vội nói. 

 

“Được lắm, Ứng gia gia, ông thiên vị, tặng cho Vân Tử một bộ chiến giáp, con cũng muốn.” Dao Quang làm nũng với Ứng Minh Quân. 

 

“Hahaha, con nhóc này cái gì cũng muốn chiếm, không phải ta tặng chiến giáp cho hắn, đây là của hắn, ta chỉ giúp tu phục mà thôi, đợi sau này ta sẽ luyện chế cho con một bộ chiến giáp.” Rõ rành Ứng Minh Quân rất cưng chiều Dao Quang. 

 

“Được, ông nói rồi đấy nhé, không được hối hận.” Dao Quang cười nói. 

 

“Ưng gia gia đã lừa con bao giờ.” 

 

“Con biết mà, Ứng gia gia tốt với con nhất.” 

 

…… 

 

Chiến giáp quý hơn rất nhiều so với thần khí tấn công bình thường, thần khí dễ luyện, chiến giáp lại khó. Dao Quang được Ứng Minh Quân hứa hẹn nên rất vui mừng. 

 

Dương Bách Xuyên đi qua chào hỏi Thiên Cơ sư nương và Phan Vô Cực, hắn đưa thần đao và trâm cài tóc mà Ứng Minh Quân tặng cho hai người. 

 

Thiên Cơ và Phan Vô Cực cung kính cảm tạ Ứng Minh Quân, bọn họ biết ông là luyện khí sư đứng đầu của Đệ Nhất Thần Phường, thần khí từ tay ông đương nhiên đều là cực phẩm, có tác dụng rất lớn cho thực lực của bản thân. 

 

Dao Quang và Thiên Cơ sư nương, Phan Vô Cực đã làm gián đoạn Dương Bách Xuyên thử chiến giáp, nhưng phòng ngự và tốc độ đều có hiệu quả rất tốt, vượt qua cả dự liệu của hắn, còn các thuộc tính khác thì hắn sẽ làm quen dần, hắn không định thử găng tay, không phải không tin tưởng mà là muốn giữ một con át chủ bài. 

 

Móng vuốt bản thể yêu hoàng cấp độ Thiên Đạo được dùng để luyện chế thành găng tay chiến giáp, đương nhiên sẽ không kém gì. 

 

Có được chiến giáp, Dương Bách Xuyên cũng có lòng tin đối phó với Ác Nhân Bang hơn. Thấy sắc trời không còn sớm, hắn cũng định chào tạm biệt Ứng Minh Quân. 

 

Theo tình báo Dao Quang cung cấp, hôm nay tiểu đội Ác Nhân Bang từng bắt sư nương sẽ ra khỏi thành để đi rừng Yêu Quang, Dương Bách Xuyên định tới đó để báo thù ch sư nương. 

 

Hắn biết rất rõ, nếu hắn không đi thì chắc chắn sư nương sẽ đi một mình. 

 

Dương Bách Xuyên chào tạm biệt Ứng Minh Quân, hắn cũng không nói mình định đi đâu làm gì, nhưng Dao Quang biết thì chắc hẳn Ứng Minh Quân cũng sẽ biết. 

 

Ứng Minh Quân cũng là người thông minh, khi Dương Bách Xuyên cáo iệt, ông dường như đã sớm biết nên cũng không nói gì: “Trong hàng vạn sinh linh, chúng ta có thể trở thành bạn tri kỷ đã không dễ dàng, ta rất trân trọng duyên phận giữa chúng ta. Nhớ lấy, dù sau này ngươi gặp bất cứ chuyện gì, cánh cửa nhà ta vẫn luôn rộng mở chào đón ngươi.” 

 

“Mong Vân đệ đừng quên ở Thiên Thành còn có lão ca này, Vân đệ bảo trọng nhé!” 

 

“Ứng lão ca, ta sẽ không quên, huynh cũng bảo trọng, cáo biệt.” Dương Bách Xuyên chắp tay hành lễ. 

eyJpdiI6IjRmVlpqKzdxeWJrNkFuS2pMU2o3V3c9PSIsInZhbHVlIjoiQVpLRUk1aXB2V1wvcDFndG5MVmVkQzh2MjF2aUsrUVlmcnRXaVBsTkl0OEF4RnF2XC9QSExLdDNlbCtwNGF4bjh4IiwibWFjIjoiYmNjZTNmMjFkOGI2MmE5MDdjZjc4ZDU3MGQwNDZiZTFjMWVmMmU5MDRkYTZhYTgyZDlhZTQ3ZjZkOGRiYmM2YSJ9
eyJpdiI6ImpXY3JXVjN5RzFCZ1NTdUJCNGhXb3c9PSIsInZhbHVlIjoiRzkxSEt1VWZDWlprZ1liNXF5aEZEY21aRHVyellzWEhJU0g2cGNmNDhMbmJ0TlZBY3BIVlRKdFhQZURvZEs1eHBkS05rSVllcHd5NXF5SVZNQ1BrZ2t0XC9aNytjOVBvRDEzMzRiUTJxK204TFVyaEdOMGhsR1F5YXQ3WW8wNW1XdDZOMUtVaktBdmlIVlNHNk1qYUh5RkRqeVZ0eHdGSlJcL1BOZEZDTDlVVTBqVlZcL3lOUXphZEZqRHF5UFl3SUFlcVNuRG9vcWlvdnFIOEszSEltWjdOTzhnaTd4WHc0TVlUYjBTblFvXC9qcSs0eDQ0N3VEdVhuemhMTWtvODhWNnYiLCJtYWMiOiIyZmFkM2ExODRhNjRkZWQxNGI0MWRjNjgxYzk0ZmNkNjI4NTRmYjBkZmVmODk0OGJhZTA0MTUzMjc3ZTFmNGY1In0=

“Vâng, Ứng gia gia.”

Advertisement
x