Trong cục Dân Chính. 

             Sở Phong chưa đợi được Lạc Thi Vũ vào thì La Lam đã hớt hải, mếu máo như sắp bật khóc chạy tới. 

             "Sở Phong, cậu mau đi xem Thi Vũ đi,nó lao đầu vào tường rồi!" 

             Anh nhíu mày, đứng dậy bước ra ngoài. 

             Lạc Thi Vũ đang nằm trong lòng Lạc Đốc Thành, máu trên trán chảy ròng ròng. 

             Thấy Sở Phong bước ra, Lạc Đốc Thành vội nói: "Sở Phong, đừng ép Thi Vũ nữa được không, mình cùng về nhà đi?" 

             "Vợ chồng cãi cọ là chuyện thường." 

             "Có gì thì ngồi xuống nói cho ra nhẽ, nếu nó có sai, tôi sẽ thay cậu nhắc nhở nó!" 

             Đến nước này rồi mà còn nói mấy lời ấy ư? 

             Sở Phong thực sự muốn bật cười. 

             Anh thật muốn hỏi Lạc Đốc Thành: suốt năm năm qua ông mù hay sao, những gì Lạc Thi Vũ và cả nhà họ Lạc đã làm ông không thấy à? 

             Có chuyện còn có thể bỏ qua, nhưng có chuyện thì không thể nhượng bộ. 

             "Tạm thế đã, hôm khác quay lại làm thủ tục ly hôn!" 

             Nói xong, trong ánh mắt bất lực dõi theo của đám người nhà họ Lạc, anh lên chiếc xe của Tần Yên Nhiên đỗ bên đường. 

             Tiêu rồi! 

             Ai nấy mặt mũi chua chát, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng. 

             Họ tưởng cả nhà kéo nhau ra, quỳ xuống xin lỗi là sẽ được tha thứ; tưởng Lạc Thi Vũ lấy cái chết ra ép thì có thể níu Sở Phong quay về. 

             Đến lúc này họ mới thật sự nhận ra Sở Phong đã giận nhà họ Lạc đến tận cùng. 

             Tần Yên Nhiên vừa nổ máy vừa nói: "Nếu cô ta cứ thế này, chẳng phải cuộc hôn nhân này sẽ không ly hôn được sao?" 

             Là người đứng ngoài cuộc, cô hiểu rõ Lạc Thi Vũ chắc chắn sẽ tìm mọi cách né việc hoàn tất thủ tục ly hôn với Sở Phong, bởi một khi tờ giấy ly hôn ở trong tay, dây dưa giữa hai người coi như bị cắt đứt hoàn toàn. 

             Đặt mình vào vị trí Lạc Thi Vũ, bỗng phát hiện chồng mạnh mẽ lợi hại đến mức ấy, ai mà còn muốn ly hôn. 

             Chưa cầm được giấy ly hôn thì giữa hai bên vẫn còn ràng buộc. 

             Về chuyện này, Tần Yên Nhiên cũng có tính toán riêng. 

             Cô chẳng lo Sở Phong sẽ quay lại với Lạc Thi Vũ; điều cô ngại là nếu họ cứ trì trệ không xong thủ tục, dẫu cô và Sở Phong có tình ý với nhau cũng chẳng thể thành vợ chồng. 

             "Có thể bỏ qua lần một, lần hai, chứ không có lần ba." 

             "Nếu cô ta tưởng kéo dài thời gian là giải quyết được vấn đề, thì quá ngây thơ." 

             "Giải quyết vấn đề đâu chỉ có một cách, đúng không?" 

             Hiểu ý Sở Phong gần như trùng với suy nghĩ của mình, Tần Yên Nhiên không nói thêm. 

             Cô là người phụ nữ thông minh, biết rõ đàn ông như Sở Phong đều có chủ kiến, can thiệp nhiều chỉ phản tác dụng. 

             Hai người vừa về đến nhà họ Tần, quản gia lão Lý đã tới báo: "Tiểu thư, Vệ Đông Thanh của Bang Hắc Long đang chờ trong phòng khách." 

             Hai người nhìn nhau một cái rồi lập tức đi ngay tới phòng khách. 

             Vừa tới ngoài cửa đã nghe tiếng cười sảng khoái của Tần Sơn Hải và Vệ Đông Thanh vọng ra. 

             Thấy Sở Phong, Vệ Đông Thanh vội đứng dậy chào, rồi nói với Tần Yên Nhiên rằng ông ta đã bàn xong với Tần Sơn Hải: từ nay nhà họ Tần và Bang Hắc Long sẽ liên minh, cùng nhau phát triển. 

             Sau này, đôi bên không chỉ hợp tác làm ăn, mà khi gặp vấn đề cũng sẽ cùng nhau gỡ rối. 

             Sau đó, Vệ Đông Thanh nhìn Sở Phong chờ đợi, ý tứ đã quá rõ. 

             Vốn không thích dây dưa, Sở Phong liền nói với Tần Yên Nhiên: "Tìm chỗ yên tĩnh." 

             Trong khuôn viên nhà họ Tần có không ít sân nhà còn trống, Tần Yên Nhiên lập tức dẫn đường đi ngay. 

             Quá trình chữa trị không khó nhưng tốn khá nhiều thời gian, kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. 

             Thu hết kim bạc lại, Sở Phong viết một đơn thuốc. 

             "Những vị thuốc trong này ông tự xoay sở mà chuẩn bị, rồi sắc nước uống, uống liên tục mười ngày là ổn." 

             Vệ Đông Thanh đón lấy như nhận một món đồ quý dễ vỡ, nâng niu gấp lại cất sát người. 

             Xong xuôi, ông ấy hỏi Sở Phong: "Đại sư, theo ngài thì gửi bao nhiêu tiền khám cho phải?" 

             Tuy biết Sở Phong chưa chắc thiếu tiền, nhưng Vệ Đông Thanh rất rành lẽ đời. 

             Người ta nghĩ sao là việc của họ; còn lễ nghĩa mình phải làm thì không thể thiếu. 

             Khó khăn lắm mới gặp được một cao thủ, lại có y thuật siêu phàm như vậy, Vệ Đông Thanh đâu muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng Sở Phong. 

             "Không cần!" 

             Sở Phong lắc đầu, rồi nói: "Nếu thật lòng muốn cảm ơn tôi, sau này nhà họ Tần gặp chuyện thì hãy xử lý cho tử tế, đừng trước mặt một đằng sau lưng một nẻo." 

             Liên minh, nói trắng ra cũng chỉ là hợp tác; có trở mặt hay không chủ yếu tùy người ra quyết định. 

             Hiểu rất rõ tình cảnh của mình, Sở Phong đoán được nhà họ Tần đã đi lại thân thiết với anh thì tương lai chắc chắn sẽ bị không ít thế lực nhắm vào. 

             Bang Hắc Long tuy không phải quá mạnh, nhưng là thế lực ngầm không thể bỏ qua ở Vân Thành, vẫn có thực lực nhất định. 

             Đến lúc nguy cấp, chỉ cần họ không trở cờ, không đâm sau lưng thì đối với anh, vậy đã là báo đáp tốt nhất. 

             "Không, không, tuyệt đối không!" 

             Vệ Đông Thanh vội lắc đầu, nghiêm giọng cam đoan: "Từ nay về sau, nhà họ Tần và Bang Hắc Long là đồng minh vững chắc nhất: cùng nhau lớn mạnh, sống chết có nhau." 

             Sở Phong gật đầu, đang định rời đi thì chợt nhớ tới chuyện mình vẫn luôn điều tra. Bang Hắc Long cắm rễ ở Vân Thành nhiều năm, có lẽ biết đôi điều, bèn hỏi ngay: "Vệ bang chủ, có một việc xảy ra ở Vân Thành cách đây hai mươi năm, không biết ông đã từng nghe chưa?" 

             Nghe vậy, Tần Sơn Hải và Tần Yên Nhiên đều nhìn sang đầy tò mò. 

             Bấy lâu nay, hai ông cháu vốn rất tò mò về lai lịch của Sở Phong, tiếc là điều tra được quá ít: chỉ biết anh bỗng xuất hiện ở nhà họ Lạc, lấy ra một viên đan cứu sống lão gia nhà họ Lạc đang trọng bệnh, rồi kết hôn với Lạc Thi Vũ. 

             Suốt năm năm hôn nhân, Sở Phong hầu như chỉ thu mình trong nhà họ Lạc, chẳng làm gì đáng kể. 

             Dù rất hiếu kỳ, họ cũng khó mà hỏi thẳng, sợ như thế quá đường đột. 

             Giờ thấy Sở Phong đột nhiên hỏi đến chuyện hai mươi năm trước, hiển nhiên liên quan đến anh, hai ông cháu lập tức dồn hết tâm trí lắng nghe. 

             "Sở đại sư cứ nói, nếu tôi biết nhất định sẽ nói không sót điều gì." 

             Vệ Đông Thanh lập tức nghiêm mặt, chờ anh nói tiếp. 

             "Hai mươi năm trước, vào một đêm khoảng tháng Tám, ở Vân Thành có một gia đình họ Sở gặp thảm án diệt môn, hơn chục người trong nhà bị giết sạch. Việc này các vị có từng nghe qua không?" 

             "Hai mươi năm trước ư?" 

             Vệ Đông Thanh chau mày trầm ngâm; Tần Yên Nhiên thì ngơ ngác; còn Tần Sơn Hải ánh mắt thoáng dao động, như muốn nói lại thôi. 

             Chốc lát sau, Vệ Đông Thanh ngượng ngập nói: "Sở đại sư, không giấu gì ngài, hai mươi năm trước tôi vừa đặt chân tới Vân Thành, còn mải lo xây dựng Bang Hắc Long, chuyện thảm án diệt môn mà ngài nói tôi thực sự chưa từng nghe qua." 

             "Nhưng Sở đại sư cứ yên tâm, tôi sẽ lập tức cho người đi điều tra, hễ có tin là báo ngay cho ngài." 

             Trước câu trả lời ấy, Sở Phong vẫn điềm nhiên, không hề thất vọng. 

             Năm năm ở nhà họ Lạc không có nghĩa là anh không điều tra. 

             Chuyện này rõ ràng đã bị ai đó che đậy, nếu không thì đâu đến nỗi moi chẳng được mấy thông tin hữu dụng. 

eyJpdiI6IkxSYzNQTUszcDRNVThXUmNFTittenc9PSIsInZhbHVlIjoib3B3dEgxV1VoQVFndk1yWDVHZkU1a0FvdUd6T1Roa1BEbXU0allIbzlSUjhraGROanhcL1VTcUNybWlPN21kbDV5cXd4K05BYWI4TkpBVk00MmZuNmJYZ0M2TWV2ZUUrUzFRYkFIUDdJYnlMR0xTZEljY2hySFQ4SmFkbnlOSFJjRXozdVJnOThYSW1QSGw5SHNrcFVSVVpXYUFyZ3JMcG1ldUxrNWJwNTJPTTVCK3JLXC9yWnE3NFZsc3RoaGc0VVVrbkFFQ2EwU1hCVlJwa0JpNXBQQzd4ZFNaMU94bVV0UTlzbEFrWnlSQ0NrR1pzak9PK0RweEFlbW9UdDQwMDU3IiwibWFjIjoiNmVhM2EwZDY4ZGNkNjk4NTQ5Y2MwYzM5NjBlMTViZDEzM2I4MzQ3M2U4NTRjZmZiZjJiNjgxZDM0N2FkMTY5MCJ9
eyJpdiI6InMwXC9DUll3NjFBU2Q3NHpMT3UxNEdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjAzaGJNNERvdnBTdjd0T0hMeXV0OHBwWFlrR1ZCcHphTHgzWHNPUjRoNXdiYXhNNWdOcllBVnoxXC9OSFNKMWlDOHh0RU9CME1UXC93OTU3UkQ4TnZSNWJNY0YrQldxMHNScUc3cjM2a2dqc1ZlZll2d2JGNVJ5XC9zVng4UG5XMGYrZEZEYTEwejJGZWpFYTFwdmN4TTF1U1g4MU9ldnYzS0RcL0FURnBabWJIK1puam40SFI1dFJSUXBkcVBwN0hDZFhWYVwvUHhqTGFna2xFcXhOVVlGT1AxSk5wOFVCYW1zXC9nY21KbUxUT3pRd0lKeTZlUlZmd0pcLzhNZGp3dms1NkN3em1VVlwvc3ExODVMZEI5dFRnRkJ1Mm1QajFGN3E4VG0yRkNpZkp4ZnJUZ0ZRdW1LK3M5UEI3R1N1aDk4XC9oNSttaUpmczBQS0VLajlzcGNHMkg1YVM0QT09IiwibWFjIjoiMmYxYWViOGEwNjI5MTQwNzExNWEwNDA0YTA1OTVlYzQxMjRmZjEwYTZhZjk0MzA0MTU0OTU0NWRlOTk0Zjg4OSJ9

             Vệ Đông Thanh vừa đi khỏi, Tần Sơn Hải liền lên tiếng: "Sở Phong, chuyện cậu vừa hỏi, có lẽ tôi biết đôi điều."

Advertisement
x