Sau khi thủy triều rút, mọi người quay lại đảo Cửu Long. 

 

Quả nhiên Lâm Vân đã trở thành tâm điểm của trận hải chiến này, hào quang lấn át cả mấy thượng tiên của Thiên Đô. 

 

Những kẻ trước kia từng khinh thường cậu ta nay đều đổi giọng, thi nhau hỏi xem cậu ta là ai. Khi biết cậu ta là em vợ của Lý Dục Thần lại cảm khái nói rằng quả nhiên tiên môn không sinh ra kẻ tầm thường. 

 

Tất nhiên là cũng có người tỏ vẻ khinh thường, cho rằng cậu ta số đỏ, sinh ra trong một gia đình tốt, có chỗ dựa vững chắc. Ai cũng biết Lý Dục Thần là đệ tử của Thiên Đô, Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc là sư huynh sư tỷ của Lý Dục Thần nên đương nhiên sẽ bảo vệ Lâm Vân, cố ý để cậu ta hưởng hết hào quang. 

 

Lắm thầy thì nhiều ma, người đông thị phi ắt cũng nhiều hơn, giới tu hành cũng chẳng phải ngoại lệ. Các tiên nhân của Thiên Đô cũng không để tâm đến những chuyện này. 

 

"Đệ nhớ cổ pháp ở Thiên Đô cũng có ghi Vũ Bộ, chỉ là nó bình thường hơn tiên thuật nên ít có đệ tử Thiên Đô nào luyện tập, ai mà ngờ Dục Thần lại đọc được Vũ Bộ và nhớ nằm lòng nó, sau lại còn dạy cho Lâm Vân đâu." Lục Kính Sơn nói. 

 

Tô Bích Lạc nhớ đến cuộc đối thoại với phân thân của Lý Dục Thần bên bờ Nhược Thủy thì thở dài nói: "Lần này tỷ gặp phân thân của Dục Thần, cảm thấy cảnh giới của đệ ấy cao thâm khôn lường, khó trách sư phụ lại nói đệ ấy là người đầu tiên trong năm trăm năm qua." 

 

"Đúng vậy, hồi đó chúng ta còn thấy người nói quá lên, nhưng giờ nghĩ lại, quả là sư phụ rất có mắt nhìn người, nhận thấy Dục Thần có thiên phú khác thường ngay từ đầu rồi." Sau khi chiến sự kết thúc, Đỗ Thanh Hồi vừa từ chỗ trấn giữ trận pháp quay về nói. 

 

Đã mấy năm ròng Đường Tịnh Huy không gặp Lý Dục Thần, ngờ ngợ nói: "Đệ ấy còn mạnh hơn cả Nhị sư huynh sao?" 

 

"Có lẽ Nhị sư huynh có lẽ không nằm trong phạm vi được so sánh đâu." Đỗ Thanh Hồi nói. 

 

Lục Kính Sơn lắc đầu nói: "Nếu Nhị sư huynh không nằm trong phạm vi được so sánh, thì còn lại có mỗi sư phụ thôi. Nhưng sư phụ là người khiêm tốn nên không bao giờ dìm Dục Thần xuống để nâng mình lên thành thiên hạ đệ nhất đâu." 

 

"Vậy ra Nhị sư huynh vẫn mạnh hơn." Đường Tịnh Huy nói: "Có điều Dục Thần cũng đã rất kinh người rồi, đệ ấy mới hơn hai mươi tuổi chứ mấy, nhỏ hơn Nhị sư huynh tận bốn trăm tuổi lận! Ấy, không phải, nếu là Nhị sư huynh thì sư phụ phải nói là bốn trăm năm nay, sao lại nói năm trăm năm nay chứ?" 

 

Tô Bích Lạc khẽ nhíu mày, quay sang nói với Lục Kính Sơn: "Lão Bát, đệ còn nhớ hồi chúng ta còn nhỏ, Đại sư huynh từng kể rằng năm trăm năm trước, Thiên Đô cũng từng có một thiên tài tuyệt thế..." 

 

Lục Kính Sơn giật mình: "Ý tỷ là người đó..." 

 

Ông ấy chợt im bặt, như nhớ ra cấm kỵ gì đó. 

 

Tô Bích Lạc khẽ gật đầu: "Tuy tỷ và đệ chưa từng gặp tận mắt, nhưng sự tồn tại của người đó quả thật là sự thật không thể chối cãi." 

 

"Hai người nói ai vậy?" Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy tò mò hỏi. 

 

Lục Kính Sơn quay sang nhìn Tô Bích Lạc. 

 

Tô Bích Lạc nói: "Hai đứa nhập môn muộn nên không biết người này cũng chẳng lạ gì. Tỷ và Bát sư huynh cũng chỉ nghe Đại sư huynh kể lại hồi còn bé thôi, mà sư phụ cũng chưa từng nhắc đến người đó. Sau này Đại sư huynh cũng không nhắc tới nữa, giống như người này đã trở thành điều cấm kỵ trong sư môn rồi vậy, chẳng ai nhắc tới nữa." 

 

"Sư tỷ, rốt cuộc tỷ đang nói về ai thế?" 

 

Nghe Tô Bích Lạc nói vậy, Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy lại càng thêm tò mò. 

 

Tô Bích Lạc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thực ra hình như cũng chẳng có gì không thể nói, sư phụ và Đại sư huynh cũng chưa từng nói là không được nói." 

 

Cô ấy liếc nhìn Lục Kính Sơn một cái. 

eyJpdiI6IndidnZ0bEwzcE5zZ0ZXRTBYb0d1cGc9PSIsInZhbHVlIjoialVyeFhSS0xJWVNDNFhkM2ZvMm9Qa1JuQU54YVFoWVVxYWlSSUJnVG5oUjArYm9WcmpcLzBaNEF4K3hvTGRwSFUiLCJtYWMiOiI3MzJmMDkyZjY0MzI3OTgzMzM1ZjBiNDY0MzViOWFkNTUzMzU2NDliYmI0NGI5MmY5M2RmN2UwYWRlMzc4YmUwIn0=
eyJpdiI6IjJ3d1FhNVdWXC96RW0xUlBrUFpRMDV3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRic1UxUVBKaG1KN240RStyMnFuM3k0cVMyNklOVE5jVm5VVTdYdTZFT1U5bFVGOFgySjVUbUU1V0ZzK0NSZ0twaGJcLzBLVXJndm1VVnJCXC9OeG9QQUM5amJpblwvdWVRZEJOY1lacmlXcEJ2ekhUbDlOVk1TR0VKVzI3UkV2cW9qSHZXcjdwdEx1NE8zNXMzZU9idSt0bVFGYjRrRnZZdEh4czJGMjAyb2NOYUVZcm53QmpcL2RpZDBVWmpBRjVYWFwvcVE2SU9MbEhcL0lFTVc5WnhmWE5VUEE9PSIsIm1hYyI6ImJiMTgzZTE3YjE0MDMwMjg5MGYyY2FjZTE1YmFjZjk4ZjQ0ZjY5ZDgwZTdmZmJhYzYzZjI4YzU2YWVjNGI4YTUifQ==

Tô Bích Lạc nhận được sự xác nhận của Lục Kính Sơn mới nói tiếp: "Năm trăm năm trước, từng có mộ thiên tài tuyệt thế xuất hiện ở Thiên Đô. Theo lời Đại sư huynh kể, người ấy có tài năng phi thường, không chỉ nằm ở thiên phú và tu vi, mà còn nằm ở ngoại hình yêu nghiệt mang theo sức hút đặc biệt phát ra từ chính bản thân mình, khiến bất kỳ ai nhìn thấy dù là trai hay gái già hay trẻ, dù là thần tiên hay yêu quái đều chết mê chết mệt."

Ads
';
Advertisement
x