"Nghiêm Cẩn!" Lâm Vân hét lớn: "Điếu Long!"
Nghiêm Cẩn ở bên cạnh Lâm Vân đủ lâu để hiểu nhau muốn gì, cậu ta vừa nghe nghe tiếng đã hiểu ngay Lâm Vân định làm gì, cậu ta lập tức quăng Điếu Long Can ra, phóng ra hàng ngàn sợi Điếu Long.
Hồi nãy Nghiêm Cẩn đã thử hai lần, lần đầu định một mẻ bắt trọn nhưng thất bại, lần thứ hai là nhắm vào bản thể bạch tuộc cũng thất bại.
Sau hai lần đó, cậu ta lại càng thuần thục tâm pháp Điếu Long hơn, đồng thời cũng khôn ngoan hơn, biết rằng không phải lúc nào đánh giặc bắt tướng cũng có thể áp dụng trong chiến đấu, mà đôi khi phải đánh kẻ yếu trước, đánh bại từng người một.
Những sợi Điếu Long băng qua sóng dữ, quấn chặt lấy một trong những bóng rồng.
Trong chớp mắt, cái xúc tu bị trói chặt ấy không còn cử động được nữa.
Khoảng thời gian ấy cực ngắn, có lẽ còn chưa tới một giây nhưng đã đủ để Lâm Vân bắn tên.
"Lên!"
Lâm Vân hét lên rồi buông dây cung ra, đồng thời cũng thả cung Thiên Vũ trong đầu ra.
Một luồng ánh sáng màu vàng phóng ra.
Đâm xuyên xúc tu bị tơ Điếu Long quấn chặt.
Ánh sáng màu vàng nổ tung, xúc tu lập tức hóa thành hư không.
Sau khi đâm qua xúc tu, mũi tên màu vàng ấy vẫn lao thẳng vào cơ thể chính của con bạch tuộc. Nhưng vì uy lực đã yếu đi nhiều, mà bản thể của con rồng ấy lại quá lớn nên chỉ có thể nổ tung thành một chùm ánh sáng màu vàng như một đám mây hình nấm màu vàng kim trên người nó, mà nếu đối chiếu với thân hình to lớn của nó thì đám mây hình nấm màu vàng này lại nhỏ bé vô cùng.
Con bạch tuộc mất đi một xúc tu, thân thể lại bị ánh sáng vàng nổ tung, cộng với đợt công kích dữ dội của Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc từ bên ngoài, nó lập tức cảm thấy bất lợi, gầm lên một tiếng trầm đục rồi chìm xuống biển, chỉ còn lại những con sóng khổng lồ cuộn trào ra bốn phía.
Mà lúc này, sau khi bắn được mũi tên đó nguyên khí Lâm Vân đã cạn, xụi lơ gục xuống Thất Trọng Bảo Hàm.
Cây cung Thiên Vũ lại trở về hình dạng nhỏ bằng bàn tay, rơi xuống bên cạnh cậu ta.
Thần kỳ ở chỗ là dù mũi tên đã được bắn đi nhưng lại không hề biến mất, nó vẫn nằm trên cây cung như một cây bút chì vàng được vót nhọn.
Chị Mai lao tới đỡ lấy Lâm Vân, hỏi: "Tiểu Vân, em có sao không?"
Nghiêm Cẩn cũng chạy lại, vẻ mặt đầy lo lắng.
Hai mắt Lâm Vân nhắm nghiền, mặt mày tái nhợt.
Cả chị Mai và Nghiêm Cẩn đều không biết nên làm gì.
Lúc này, Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc xuất hiện bên cạnh họ.
Tô Bích Lạc khẽ bắt mạch cho Lâm Vân rồi nói: "Không sao, cậu ta ấy chỉ kiệt sức thôi."
Rồi cô ấy lấy một viên đan dược ra nhét vào miệng Lâm Vân.
Lục Kính Sơn thở dài nói: "Không ngờ trong trận chiến ngày hôm nay, người lập công đầu lại là thằng nhóc này, nếu không có mũi tên của cậu ta, e rằng hôm nay chúng ta khó lòng mà thoát thân được."
Tô Bích Lạc tò mò nhìn chị Mai hỏi: "Dục Thần bảo tôi đưa cây cung Tiền Vương cho cô, tại sao cô lại biết thằng nhóc này có thể kéo cung vậy?"
Chị Mai nói: "Nó là em vợ của Dục Thần, từ đầu đã đi theo Dục Thần học võ, nhưng Dục Thần chẳng dạy nó cái gì mà chỉ dạy mỗi Vũ Bộ. Thằng nhóc này còn than phiền với bọn tôi rằng anh rể thiên vị. Sau này bộ Vũ Bộ của cậu càng ngày càng tinh vi, tôi cũng thấy thần kỳ nên bảo cậu ta biểu diễn thử. Lúc thấy chiêu Nhất Bộ Đang Thiên của nó, tôi còn nghĩ nó là chiêu vô dụng nữa cơ. Hôm nay lúc thượng tiên Tô mang cung Thiên Vũ tới, tôi mới chợt nhớ ra Vũ Bộ được Đại Vũ sáng tạo ra, mà cung Thiên Vũ cũng được chính Đại Vũ chế tạo, biết đâu chừng chiêu Nhất Bộ Đăng Thiên chính là động tác kéo cung thì sao!"
Tô Bích Lạc nghe thế thì gật đầu nói: "Thảo nào Dục Thần bảo tôi giao cung cho cô, quả nhiên cô thông minh hơn người, xem ra Dục Thần đã đoán trước được ngày này rồi."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất