Bọn người Bách Trọng nghĩ được một kế hoạch tuyệt với để đối phó với Tiêu Trần, đương nhiên Tiêu Trần không biết việc này, cho dù có biết, Tiêu Trần cũng chỉ sẽ càng khinh thường Bách Trọng hơn.
Lúc đối mặt với kẻ thù, ngươi không từ thủ đoạn như thế nào cũng không gì đáng trách, nhưng Tiêu Trần và Bách Trọng là sư huynh đệ đồng môn, đối diện với đồng môn, Bá Trọng vẫn dùng những âm mưu quỷ kế này, chỉ có thể chứng minh hắn ta là một tên tiểu nhân, đồng thời, hắn ta vô cùng kiêng sợ Tiêu Trần.
Cũng chính vào lúc bọn người Bách Trọng nghĩ ra được kế hoach đối phó Tiêu Trần, thì đỉnh núi Thiên Phong Thánh Tông, cũng chính là nơi ở của Thiên Phong Thánh Giả, lúc này Thiên Phong Thánh Giả đang ngồi cùng với một người ông lão đầu tóc hoa râm, nhưng làn da mềm mại trắng ngần.
Ông lão đã già nhưng vẫn tráng kiện này là đại trưởng lão của Thiên Phong Thánh Tông, đồng thời cũng có thể nói là người nắm thực quyền của Thiên Phong Thánh Tông, dù sao bình thường Thiên Phong Thánh Giả không quan tâm chuyện gì cả, chuyện lớn chuyện nhỏ của Thánh Tông toàn bộ đều giao cho đại trưởng lão xử lý.
Đại trưởng lão tên là Hạc Phong, tu vi Bán Thánh Đỉnh Phong, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá đến Thánh Cảnh, nhưng đáng tiếc là, cũng chính là một bước này, khiến Hạc Phong dừng lại cả mấy trăm nằm liền, cùng với tuổi tác không ngừng tăng lên, Hạc Phong cũng rất rõ, cả đời này của ông sợ là cũng không có hy vọng đặt chân đến Thánh Cảnh rồi.
Hai người Hạc Phong và Thiên Phong Thánh Giả ngồi đối diện nhau, Hạc Phong vừa uống rượu ngon, vừa như có vẻ không để ý đến nói: “Thánh Tôn, ngài khâm điểm tên tiểu tử Tiêu Trần này trở thành để tử hạch tâm đứng đầu, e rằng mấy ngày này hắn không dễ sống, tính tình của Bách Trọng chẳng ra làm sao cả.”
Hạc Phong nhìn như có vẻ không để ý nói, nhưng trong giọng nói lại không khó để nghe ra Hạc Phong có nghe nói đến tính tình của Bách Trọng, có thể khẳng định, Bách Trọng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Tiêu Trần.
Nghe thấy lời này của Hạc Phong, Thiên Phong Thánh Giả mỉm cười nói: “Chính bởi tính tình của Bách Trọng kia, ta mới để cho Tiêu Trần thấy thế địa vị của hắn ta, làm đệ tử hạch tâm đứng đầu của Thiên Phong Thánh Tông ta, Bách Trọng không đủ tư cách.”
Tính tình của Bách Trọng hẹp hòi, một chút thù nhỏ nhặt tất phải báo, hơn nữa thủ đoạn càng khiến người ta khinh thường, những chuyện này Thiên Phong Thánh Giả và Hạc Phong đều biết.
Nhưng chỉ là, Bách Trọng kia lại có thiên phú rất tốt, hoàn toàn xứng đáng là người mạnh nhất trong các đệ tử hạch tâm, cho nên Thiên Phong Thánh Giả và Hạc Phong mới mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng trong lòng hai người, Bách Trọng quả thực là không đủ tư cách để làm đệ tử hạch tâm đứng đầu của Thiên Phong Thánh Tông, trước kia không động vào hắn là bởi vì không có ai có thể thay thế vị trí của Bách Trọng, nhưng bây giờ Tiêu Trần xuất hiện, Thiên Phong Thánh Giả thuận theo tự nhiên vứt bỏ Bách Trọng.
Nghe thấy lời này của Thiên Phong Thánh Giả, Hạc Phong mỉm cười: “Nhưng Tiêu Trần kia có thể chống lại được sự báo thù của Bách Trọng không?”
“Chuyện này không cần bận tâm, nếu ngay cả Bách Trọng mà tên tiểu tử đó cũng không giải quyết nổi, thì cũng không đáng để các ngươi và ta quan tâm coi trọng nữa, càng đừng nói sau này trở thành mười đại đệ tử chân truyền.” Thiên Phong Thánh Giả cười nói.
Nghe thấy lời này của Thiên Phong Thánh Giả, trong lòng Hạc Phong hơi trầm lại, tuy Thiên Phong Thánh Giả không nói rõ, nhưng Hạc Phong cũng đã đoán được, Thiên Phong Thánh Giả dành một sự kỳ vọng rất lớn với Tiêu Trần, đệ tử hạch tâm đứng đầu kia, nói trắng ra chẳng qua cũng chỉ là Thiên Phong Thánh Giả cho Tiêu Trần cây cầu mà thôi, trong lòng Thiên Phong Thánh Giả, vị trí cuối cùng của Tiêu Trần phải là mười đại đệ tử chân truyền kia.
Nói thẳng ra, đệ tử hạch tâm đứng đầu này là một thử thách nhỏ Thiên Phong Thánh Giả dành cho Tiêu Trần, nếu như đến cả một thử thách nhỏ như này còn không qua, thì Tiêu Trần cũng đừng nghĩ đến mười đại đệ tử chân truyền kia nữa, bởi vì bất kỳ người nào trong mười đại để tử chân truyền, đều khó chơi hơn Bách Trọng kia rất nhiều, đến Bách Trọng cũng không giải quyết được, thì Tiêu Trần sao có thể đối mặt với mười tên kia.
Nghĩ đến điều này, Hạc Phong thầm nghĩ: “Bách Trọng à Bách Trọng, ngươi đừng có rước họa vào thân đấy.”
Thiên Phong Thánh Giả và Hạc Phong lại bàn luận về mình, Tiêu Trần cũng không biết chuyện này, càng không biết được Thiên Phong Thánh Giả gửi gắm kỳ vọng rất lớn vào mình, một đêm yên lặng, sáng sớm ngày hôm sau Tiêu Trần ra khỏi tu luyện, thở nặng nề một hơi, vào Thiên Phong Thánh Tông cũng đã ba ngày rồi, đã đến lúc đi xem xem Thiên Phong Thánh Tông cho mình lợi ích gì..
Thông qua tuyển chọn của Thánh Tông đương nhiên là có lợi, đặc biệt là người giống với bọn người Tiêu Trần, trực tiếp trở thành đệ tử hạch tâm, càng có nhiều lợi ích.
Đầu tiên chính là bốn người Tiêu Trần có thể đến Võ Kỹ Các lựa chọn một môn võ kỹ thiên cấp thượng phẩm tu luyện, thứ hai là thưởng cho một chút đan dược và phù triện, đường nhiên hai thứ này bây giờ Tiêu Trần tạm thời không coi trọng lắm, dù sao mình vẫn chưa nắm vững được mấy môn Thiên Tế Võ Kỹ.
Ví dụ như ba môn Thiên Cấp Võ Kỹ là Phương Thiên Kiếm Ảnh, Can Tương Kiếm Chỉ, cùng với Mãnh Hổ Bôn Hành này, Tiêu Trần vẫn chưa tu luyện đến Hoá Cảnh, cho nên trong khoảng thời gian ngắn Tiêu Trần không có dự tính đi học Thiên Cấp Võ Kỹ khác, đạo lý ăn nhiều nuốt không trôi, Tiêu Trần vẫn biết.
Tiêu Trần không nghĩ quá nhiều đến Thiên Cấp Võ Kỹ, ít nhất là trong khoảng thời gian ngắn, mà đan dược và phù triện, Tiêu Trần tạm thời cũng không cần gấp lắm, nhưng ngoài hai thứ này ra, Thiên Phong Thánh Tông vẫn còn có một phần thưởng, mà cái phần thưởng này lại khiến cho Tiêu Trần kích động không thôi, đó chính là phòng tu luyện Địa Hoả.
Phòng tu luyện Địa Hoả này chính là phòng tu luyện độc nhất chỉ Thiên Phong Thánh Tông có, tác dụng chỉ có một, đó chính là rèn luyện tu vi của bản thân, khiến cho cảnh giới tu vi càng ngày càng vững chắc.
Theo quy định, đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông ngoại trừ mười đại đệ tử chân truyền ra, đệ tử khác muốn sử dụng phòng tu luyện Đại Hoả, đều phải dùng điểm tích lũy đến đổi, hơn nữa giá cả đắt đỏ, nhưng thân là một đệ tử mới vào, hơn nữa còn là đệ tử hạch tâm, Tiêu Trần nhận được phần thưởng sử dụng phòng tu luyện Địa Hoả miễn phí một tháng.
Phải biết là, cho dù là ba người bọn Cố Linh Dao, cũng chỉ có thể nhận được ba ngày sử dụng, nhưng Tiêu Trần lại nhận được một tháng, gấp mười lần ba người kia.
Mượn Đạo Hành Trận dùng để đột phá Chứng Đạo Cảnh, tuy nói cảnh giới tu luyện nhìn có vẻ là vững chắc vô cùng, Tiêu Trần cũng biết, dù sao cũng là mượn ngoại lực đột phá, trong khoảng thời gian ngắn, một là không thích hợp để đột phá lần nữa, hai là phải nghĩ cách trừ khử những tai hoạ ngầm này.
Cũng chính bởi vì vậy, đối với Tiêu Trần bây giờ mà nói phòng tu luyện Địa Hoả cực kỳ cần thiết.
Rửa mặt xong, thay một bộ y phục sạch sẽ, Tiêu Trần liền một mình đi về phía phòng tu luyện Địa Hoả, vẫn muốn gọi vả Cố Linh Dao, nhưng ngẫm nghĩ một lúc rồi từ bỏ, dù sao trong khoảng thời gian này nha đầu này cũng đang cố ý tránh né mình, mỗi lần ở cùng với mình đều là vẻ mặt ngượng ngùng khó xử, bây giờ mà đi gọi nàng thì có chút không thích hợp, hơn nữa Tiêu Trần cũng có chút xấu hổ.
Nhìn thấy Tiêu Trần mặc y phục của đệ tử hạch tâm xuất hiện ở đây, chúng đệ tử bình thường xung quanh đều lộ vẻ kính nể, cũng hết cách, ở Thiên Phong Thánh Tông, mỗi một cấp bậc đệ tử, đãi ngộ thân phận cũng có thể nói là một trời một vực, đối với đệ tử bình thường mà nói, đệ tử hạch tâm chính là nhân vật không thể trêu chọc vào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất