Chỉ bằng một chiêu thức đã đánh bại Vương Hoà Lâu, tuy không bị trọng thương, nhưng thông qua cuộc giao đấu ngắn ngủi vừa rồi, bản thân Vương Hoà Lâu cũng đã rất rõ, sức mạnh của Tiêu Trần vượt xa hắn ta, bởi vì vừa rồi khi Tiêu Trần ra tay, Vương Hoà Lâu cảm nhận rõ ràng được, Tiêu Trần đã cố ý thu lại sức lực, bằng không bản thân hắn ta nhất định sẽ không dễ chịu như bây giờ. 

             Vương Hoà Lâu nhìn về phía Tiêu Trần với ánh mắt âm u bất định, hắn đã không còn ngạo mạn như trước, không sai, hôm nay hắn ta đến đây, đích thực là do Bách Trọng gợi ý, chính là để thăm dò sức mạnh của Tiêu Trần, bây giờ đã có kết quả, nhưng lại khiến cho Vương Hoà Lâu khó mà chấp nhận, bởi vì dựa vào Vương Hoà Lâu, vốn không thể nhìn ra thực lực của Tiêu Trần. 

             “Cút đi, nói với Bách Trọng, đừng dùng những thủ đoạn vô vị nãy nữa, nếu muốn lấy lại tất cả những gì hắn ta muốn, thì có thể trực tiếp khiêu chiến với ta, Tiêu Trần ta sẽ nghênh tiếp.” Tiêu Trần không hề quan tâm đến khuôn mặt biến sắc của Vương Hoà Lâu, hắn lãnh đạm nói. 

             Vừa dứt lời, cũng không đợi Vương Hoà Lâu trả lời, Tiêu Trần đã quay người trở về trong sân, thấy vậy, Vương Hoà Lâu và những người khác đưa mắt nhìn nhau, nhưng bọn hắn cũng rất rõ, nếu tiếp tục quấy rầy hiển nhiên sẽ không có lợi gì, hơn nữa rất có thể sẽ mất thể diện, cho nên, vài người đã chọn rời đi với vẻ chán chường. 

             Vương Hoà Lâu và những người khác vừa rời khỏi, hai người Trương Đào và Lý Thành Long vô cùng lúng túng, vốn dĩ bọn hắn cùng Điền Quốc Xuyên đến, nhưng bởi vì việc vừa rồi, hiện tại Tiêu Trần hiển nhiên sẽ không đợi gặp bọn hắn, có thể nhận ra điều này từ việc Tiêu Trần không hề để ý đến hai người bọn hắn. 

             Thấy Tiêu Trần sải bước vào trong sân, Trương Đào và Lý Thành muốn đi theo, nhưng lại không dám, nhìn thấy sự lúng túng của hai người, Điền Quốc Xuyên chủ động đến trước mặt hai người, nói với vẻ hận rèn sắt không thành thép: 

             “Hai người các người về trước đi, haizz……” 

             Vốn dĩ là có lòng muốn giới thiệu hai người Trương Đào với Tiêu Trần, nhưng ai mà ngờ được, tên ngốc Trương Đào này lại có thể không có não như vậy, bây giờ xem ra, Tiêu Trần có lẽ rất khó mà tiếp nhận hai người bọn hắn, ít nhất trong thời gian ngắn là không thể. 

             Nghe thấy lời này của Điền Quốc Xuyên, hai người Trương Đào buồn bã rời đi. 

             Giải quyết xong đám tép diu Vương Hoà Lâu, hai tên ngốc Trương Đào và Lý Thành Long cũng vừa rời khỏi, quay trở lại trong sân trong, bầu không khí hiển nhiên sôi động hơn nhiều, mọi người rất tự giác không nhắc lại việc vừa rồi nữa, chỉ uống rượu và nói chuyện phiếm. 

             Uống cho đến xế chiều, ngày mai Điền Quốc Xuyên và những người khác phải cáo từ rồi rời khỏi Thiên Phong Thánh Tông, trước khi đi, Điền Quốc Xuyên có chút xấu hổ, nói với Tiêu Trần: 

             “Tiêu Trần, tuy lần này Trương Đào và Lý Thành Long có quá đáng, nhưng dù sao cũng đều là từ Thiên Tề Tông ra, sau này nếu có thể, giúp được thì vẫn nên cố gắng hết sức giúp đỡ một chút, hơn nữa qua việc lần này, ta tin hai người bọn hắn cũng biết sai rồi.” 

             Vào thời khắc cuối cùng, Điền Quốc Xuyên vẫn là không nhịn được mà mở miệng nói, dù sao thì mọi người đều xuất thân từ Thiên Tề Tông, nguyện vọng của Điền Quốc Xuyên cũng rất đơn giản, đó chính là hy vọng mọi người có thể đoàn kết với nhau, dù sao thì trong Thiên Phong Thánh Tông phe phái mọc lên như rừng, nếu như không đoàn kết, đương nhiên cuộc sống sẽ không trôi qua dễ dàng nữa. 

             Nghe thấy lời này của Điền Quốc Xuyên, Tiêu Trần chỉ khẽ gật đầu, cũng không nói gì nhiều, việc của sau này để sau này tính, nếu hai người Trường Đào thật sự có thể trung thực một chút, Tiêu Trần sẽ không để bụng việc ngày hôm nay, nhưng nếu như hai người bọn hắn vẫn ngu xuẩn như vậy, đương nhiên Tiêu Trần sẽ không quan tâm đến sống chết của bọn hắn nữa. 

             Thấy Tiêu Trần gật đầu đồng ý, Điền Quốc Xuyên cũng không nói gì nhiều nữa, trực tiếp cùng mấy vị trưởng lão rời khỏi, hôm nay việc Thánh Tông tuyển chọn đã kết thúc, sau này Tiêu Trần là rồng hay là hổ trong Thiên Phong Thánh Tông, đó cũng không phải là việc của Điền Quốc Xuyên, nhưng có lẽ với sức mạnh của Tiêu Trần, hắn cũng sẽ không sống quá tệ trong Thiên Phong Thánh Tông. 

             Hắn đích thân tiễn Điền Quốc Xuyên và những người khác rời đi, trong lúc đó, trong sân trong của hạch tâm đệ tử số hai cách chỗ ở của Tiêu Trần không xa, bây giờ nơi đây đã trở thành chỗ ở của Bách Trọng. 

             Trong sảnh chính, Bách Trọng và bốn đệ tử hạch tâm khác ngồi cùng nhau, còn Vương Hoà Lâu đang đứng giữa đại sảnh với vẻ mặt thấp thỏm, cúi thấp đầu, giống như một đứa trẻ phạm lỗi vậy. 

             “Ngươi nói người không thể nhìn ra thực lực của Tiêu Trần?” Sau một lúc lâu, Bách Trọng nhìn Vương Hoà Lâu, bình tĩnh nói. 

             Nghe thấy lời này của Bách Trọng, cả người Vương Hoà Lâu khẽ run lên, sau đó cung kính đáp: “Đúng vậy, hôm nay ta và Tiêu Trần đấu với nhau, hai chiêu đều bại dưới tay hắn, hơn nữa ta có thể khẳng định, lúc Tiêu Trần đang giao đấu với ta, hắn không dùng hết sức lực.” 

             Vương Hoà Lâu kể lại đúng sự thật việc đã xảy ra ngày hôm nay với Bách Trọng, nghe thấy lời này của Vương Hoà Lâu, trong mắt Bách Trọng loé lên một tia rùng mình, hắn ta mím môi không tiếp tục nói nữa, cũng không biết hắn ta đang nghĩ gì. 

             Hắn ta cố ý bảo Vương Hoà Lâu đi thăm dò Tiêu Trần, nhưng cuối cùng lại không thu được gì, như vậy, trong lòng Bách Trọng càng kiêng sợ Tiêu Trần thêm mấy phần. 

             Thực ra, từ ban đầu Bách Trọng đã biết, Tiêu Trần có thể dùng thân phận của một đệ tử mới, có được sự tôn trọng của Thiên Tông, trở thành đệ nhất hạch tâm đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, vậy chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản, vì vậy, Bách Trọng mới không ra tay tuỳ tiện. 

             Trầm mặc một lúc, cuối cùng, Bách Trọng lạnh giọng nói: “Xem ra thật sự không thể xem thường vị Tiêu huynh đệ mới của chúng ta rồi.” 

             “Bách Trọng sư huynh, đệ có một diệu kế.” Nghe thấy lời của Bách Trọng, một thanh niên nhẹ nhàng dịu dàng dưới trướng hắn ta khẽ cười nói. 

             “Hả? Lục sư đệ mau nói đi.” Nghe thấy lời này của thanh niên nhẹ nhàng dịu dàng, Bách Trọng mở miệng hỏi. 

             “Thực ra Bách Trọng sư huynh muốn xử lý Tiêu Trần kia cũng không khó, lúc bình thường, Bách Trọng sư huynh có lẽ sẽ kiêng dè hắn ba phần, nhưng nếu lúc hắn bị thương, Bách Trọng sư huynh muốn đánh bại hắn vẫn không phải là việc mười phần chắc chín.” Thanh niên nhẹ nhàng dịu dàng lãnh đạm nói. 

             “Cách này không tệ, nhưng làm thế nào để khiến cho Tiêu Trần bị thương đây?” 

             “Sư đệ nghe nói trong Thập đại đệ tử thân truyền, Hà Sơ Tuần sư huynh hình như có tình ý với Cố Linh Dao, tỏ thái độ rõ ràng rằng Cố Linh Dao là nữ nhân của huynh ấy, hơn nữa, Cố Linh Dao và Tiêu Trần cùng đến từ Thiên Tề Tông, nghe nói hai người họ đã đính hôn rồi, nếu chúng ta……” 

             Thanh niên dịu dàng chậm rãi nói, nghe xong lời này của hắn ta, Bách Trọng lập tức cười lớn: “Ha ha, được, được, chiêu mượn đao giết người này của Lục sư đệ thật gọn, nếu Hà Sơ Tuần sư huynh thật sự ra tay dạy dỗ Tiêu Trần một trận, đến lúc đó ta thuận thế khiêu chiến, nhất định có thể nhẹ nhàng đánh bại Tiêu Chiến, ha ha, không tồi không tồi.” 

eyJpdiI6IlE3bTlHcVp5cmhydm5EeWdCMUE4SlE9PSIsInZhbHVlIjoiNVZXZ3RGTm5mb3hSRUs3VHZWdFhoMmI1WElGaktSejJGbDFuTVFqWG10ZFlWZDBDYXJ3dG9xbjJWQ3F4aHgrVUR3OFBYY3pBNm1mR24yOU95b3dlZTZvVzdHSHZWSzZFXC9DVkVUamFVcXBLbXZtcnhtYW5pdXpLQUJmWitQeldQTXNCOGZuRktzdW9qd1VsN3AxUm1jUmFEaitsenRwdUtvNjIxNUVad2JoTmhCaldwcVAzYVFPbkdBUDdlS1wvMFwvSmxycnA2czJjMWxqZVExS0ZPOEh4Um0ycXM5TjZHTWxQXC90N3NEaWMrd1NxODFuNWVieHFHZkhSVXkxTHQ4c1ZJZ3J0bzE4WGVpOEM3XC9ZUHNybitwdkdwQ3RlbkhmYVRzU1cxdm91V0FFdlJqMnhnZzZ3SHVjazViWXdaQXA5QjZFMkFFMVptUW1LSDZSN2ZBNmJSbzB3eEZtY09sYW8yQlVqVGoyV1lBSGxhMjZ5U0VVMElIa0FFSkU4eTBYWFNoSFwvbG9NSnRFTmpXZHh4YkhOc0JPSUhSYkM3UXlRR0gwc1RqQ0lNczQ0Z2pOR2JLMDZWOVBORDVLQnl6MXRiS1wvWU11eFJUcmtzYUhlODZvRTFGSDJpekVOdGZKQURacmNzRHhCaENEQjk5b0dWR0xZb2xyczI5cDV2YjVUK0MrYmZLYlE2cUJoUmIrSzM0cHFaSkRFTzl6NElRanJHQmp0WFBtQTA5eDUxVVBwT2RtYkNOOFBTY1RRV2ZKRldnSkQ0enRidm5COGxqWnVoT3g5NDhRQTdKNElcL1dOUFdEVFdwWUU4N0lCTkI4RlNDZ1FTbUx2QTVEY3Z2bzNVeVBoTjJxODNzVU9LRDhTV3Q0OVBTRHlZTmloK2QwZmcycjZMYzAwWVNyd25HWUtYbzlpMlZNRGhIK3FITmRONERwbHZIeHJaVHM3MUN6K3ladndBNllFR1ZtSWxyYkxsT2kxbjBNRkx4bHVuQVRmQW9sTFlwc1wvSnhSd2dIcitoVXdXMER5VHByV2dwYmJ3d3VtNzdxSk1QSkxyVmJNS2V0RytUOEtodGlMM1VHOD0iLCJtYWMiOiIzOTNhMjRkYmE5YzE3NmFmNmM1ZDRkMDM0NTE4ZmQzYjU3YzVlZTA3NjFmZGZmMTZiMTNmZTkyMjFjZTFlMTljIn0=
eyJpdiI6IjZ1M1dWXC9ITzE2REoxK1dHb2NzYUVnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijg2ODNcL2FEaHMxZStVc3E1S0dLMmV0SzloQVwvN1RxamNcL2hXUUpUaFp4Qmt6Tlh0SkxFNmdvN2VxM0NUSDRMZ1NsUU9DdUZadFlKMkFKa0NiODgwSDZobk5zSlVOOFVoOUlLcURjdkJ6SkFtTTgraUtDcW1FelYyeTVrdUdcL2x2UFZHdk1zWXZRMExMTVRVRFwvNGdMODZydXZBWG1sRytxMkNseTJOMUU2Y0FORkdtenl5ZnhRZU4zWDJcLzR3OWVKczVweFQ0QTNvYzBwQnB5aWxPa005bnBoTVVwWGVQVHdZQ3IrVTN0MmZobWkya1hqcXhMY1BhOFo2NTZKcjVtZHArZldxVUFlXC9IWGRJbmVsZEh5ZDgxTHZRYWlYVjdLMHZzeDJrY1haeGtqYUlIUjFoS2pXY0R6MEFWYkN3eTFKTWM0aFd5Y0hQVGU5Qm9qNmdVZDZ6WEM3MStXUTJkM3Q0UktpMXJpK0V1bkpEUDF4aDRxbHhvRVZcL09hZVg0dndBSWZKZXNLc1wvWmpQT1ZjdHBcL0Y5YkFnMlA4aGJKaG5senZjYTJUZXN4OEk5YkdKUjJwTTZnVlY3REtrQ2FxazVcL2dmcGViWlpwcDlmbVdrR294MkxtMTc2RlU3NWZvZDdxYkMrZWNjZ0Q2YTVwSXR5ZGRwWnJCRzJLOEVCb1dXcXlIMjVYUjhPVEtjNm55MkZhNEF4NUg4UlwvWEpQQTRieUZKSnhhMmZ0STVJK0NaSEg4QTU4NUlQVDMyWnk5VmJaR1JxMGpvYTk4czFpNHQ1UjZRSld1dmE0anBsam9aMU5ZbEx0eXlBeGZOQkk9IiwibWFjIjoiMGRjNTNkNGIwOTcxZTYyMTk2NzJiM2ZjNjQ3OGYxNmNhYmFjYjZlYzA0YWEyMTFjZTgzYjUzY2YxMWU0ZTdiOSJ9

             “Tiêu Trần, ta không tin ngay cả Đệ tử thân truyền mà ngươi cũng không sợ, lần này ta nhất định sẽ khiến cho ngươi đứng từ trên cao ngã thật mạnh.” Có kế hoạch rồi, trong lòng Bách Trọng hung tợn nghĩ.

Advertisement
x