Những lời nói của Trương Đào khiến Điền Quốc Xuyên rất tức giận. Mục đích chính của việc ông ta đến đây hôm nay là để giới thiệu Tiêu Trần với Trương Đào và những người khác. Dù sao mọi người cũng đều đến từ Thiên Tề Tông, sau này cũng nên giúp đỡ lẫn nhau.
Hơn nữa, thực ra Điền Quốc Xuyên giới thiệu Trương Đào với Tiêu Trần là vì ông ta cũng có những ý định ích kỷ của riêng mình. Tài năng thiên phú của Tiêu Trần là điều tất cả mọi người đều thấy, trước đó Điền Quốc Xuyên thực sự kinh hãi bởi sức chiến đấu của hắn, ông ta cũng đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình tuyển chọn của thánh tông. Điền Quốc Xuyên có thể vỗ ngực cam đoan rằng Tiêu Trần chỉ là một tân đệ tử, nhưng chắc chắn thực lực hắn mạnh hơn Trương Đào.
Nói thẳng ra, Điền Quốc Xuyên giới thiệu Trương Đào với Tiêu Trần là ông ta có ý giúp Trương Đào. Đồng thời, ông ta cũng muốn dựa vào Tiêu Trần để có thể cho đệ tử Thiên Tề Tông trong Thiên Phong Thánh Tông tăng lên vị trí cao hơn, nhưng nực cười là tên ngốcTrương Đào lại không hiểu được điều này. dám nói lời ngông cuồng với Tiêu Trần, nên đương nhiên Điền Quốc Xuyên vô cùng tức giận.
Đúng là ngu như heo, đối mặt với sự tức giận của Điền Quốc Xuyên, trong ánh mắt Trương Đào cũng lóe lên một tia tức giận, lạnh lùng nói. “Điền Trưởng Lão, ta nói sai chỗ nào à? Một số người không có năng lực, nhưng họ lại muốn ngồi vào vị trí không thuộc về mình. Những người như vậy không phải tự mình tìm cái chết sao?”
Trương Đào đã bái sư vào được Thiên Phong Thánh Tông, cho nên hắn cũng không quá sợ hãi Điền Quốc Xuyên, dù sao bây giờ Điền Quốc Xuyên cũng không thể, hoặc có thể nói không dám ra tay đối phó với Trương Đào.
Điền Quốc Xuyên thấy Trương Đào cũng không nể mặt mình, sắc mặt của ông đã sầm xuống. Đúng lúc này, Tiêu Trần im lặng không nói gì từ nãy giờ mới mở miệng nói với giọng lạnh lùng:
“Điền Trưởng Lão, không cần bực bội vì hắn, chỉ là loại ếch ngồi đáy giếng.”
Tiêu Trần biết rất rõ ý định của Điền Quốc Xuyên đưa hai người Trương Đào đến đây hôm nay, nhưng Trương Đào đã không biết điều, đương nhiên sau này Tiêu Trần sẽ không quan tâm đến sự sống chết của hắn nữa.
Trương Đào và Lý Thành Long, hai kẻ này chỉ có thể được coi là trình độ tầm trung trở xuống trong những đệ tử hạch tâm trong Thiên Phong Thánh Tông. Một người xếp thứ bảy mươi tám và người còn lại xếp thứ tám mươi ba. Nhân vật như vậy, nếu không phải có liên quan với Thiên Tề Tông, thậm chí Tiêu Trần cũng sẽ không thèm ngó ngàng đến bọn họ.
Tiêu Trần khuyên Điền Quốc Xuyên đừng tức giận, Cố Linh Dao ở một bên cũng nhìn Trương Đào và Lý Thành Long với vẻ mặt không vui. Cô ta nghĩ hai tên này thực sự không biết điều, còn vô cùng ngu ngốc, hoàn toàn không hiểu được ý của Điền Quốc Xuyên, tưởng rằng Điền Quốc Xuyên muốn hai người họ giúp Tiêu Trần, mà không biết, thực ra ý của Điền Quốc Xuyên là muốn Tiêu Trần giúp đỡ bọn họ.
Tiêu Trần hoàn toàn không có ý tức giận, nghe vậy, Trương Đào bĩu môi mặt đầy vẻ khó chịu, trong lòng không khỏi nghĩ ngợi. “Tiểu tử, để ngươi tiếp tục giả bộ, ta xem ngươi có thể ung dung được mấy ngày.”
Ngay khi Tiêu Trần vừa dứt lời, một thị nữ chịu trách nhiệm phục vụ Tiêu Trần chạy đến và nói với Tiêu Trần với vẻ mặt nghiêm trọng. “Sư huynh Tiêu Trần, chuyện không hay rồi, sư huynh Vương Hòa Lâu đã tới cửa rồi.”
Vương Hòa Lâu, Trương Đào vừa nghe thấy ba chữ này, lập tức cười nhạt: “Tiêu Trần, ta vừa nói rằng ngươi đang tự tìm cái chết. Quả nhiên nó đã thành sự thật, sư huynh Vương Hòa Lâu là một trong mười hai đệ tử hạch tâm, thực lực vô cùng mạnh.”
Đương nhiên Vương Hòa Lâu đích thân đến không phải là chuyện tốt lành gì, tới lúc này, Trương Đào không màng đến mối quan hệ đồng môn của mình với Tiêu Trần, lập tức chế nhạo.
Đương nhiên Trương Đào không có ý định đi bênh vực Tiêu Trần, đùa gì thế, thực lực của Vương Hòa Lâu mạnh hơn hắn ta rất nhiều, Trương Đào mà ra mặt thì đúng là tự mình tìm đến cái chết.
Tiêu Trần vốn không thèm để ý đến lời chế nhạo của Trương Đào, lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó đứng dậy đi ra khỏi sân.
Thành thật mà nói, đối những người như Trương Đào, Tiêu Trần thậm chí không thèm so đo đến hắn. Thứ nhất, một kẻ như Trương Đào không có mối đe dọa nào đối với Tiêu Trần, thứ hai, Trương Đào chẳng qua chỉ là một tên hề vô cùng khôi hài.
Tiêu Trần không thèm quan tâm Trương Đào, sải bước ra khỏi sân, Cố Linh Dao thấy vậy cũng vội vàng đi theo. Cùng lúc đó, Điền Quốc Xuyên, Trương Đào và những người khác cũng thong thả bước theo sau hắn.
Mọi người sải bước ra đến bên ngoài của nơi ở Tiêu Trần , họ nhìn thấy năm thanh niên mặc trang phục của những đệ tử hạch tâm Thiên Phong Thánh Tông đang đứng đó vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Kẻ cầm đầu lại càng tỏ ra kiêu ngạo hơn, có lẽ hắn chính là Vương Hòa Lâu.
Tiêu Trần bước đến trước mặt Vương Hòa Lâu, vẻ mặt bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi: “Ngươi tìm ta?”
”Ngươi là Tiêu Trần?” Vương Hòa Lâu cười lạnh lùng khi nghe câu hỏi của Tiêu Trần.
“Ta chính là Tiêu Trần.”
“Hôm nay, ta tới đây chỉ muốn nói với ngươi rằng, những thứ mà ngươi không có tư cách có được, có được thì cũng chỉ mang đến tai họa. Vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm này không phải là vị trí ngươi có thể đạt được. Nếu như ta là ngươi, ta sẽ lựa chọn chủ động nhường lại, nếu không sau này ngươi sẽ không thể có cuộc sống tốt đẹp được đâu. “
Quả nhiên Vương Hòa Lâu tới đây để gây sự, Tiêu Trần nghe những lời hắn nói, nở một nụ cười nhạt, cảm thấy vô cùng nực cười, nói:
”Xem ra ta đã đánh giá cao tên Bách Trọng kia, nếu hắn vẫn không chịu chấp nhận vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm là của ta, hắn hoàn toàn có thể tự mình đi Chiến Môn Các khiêu chiến. Thắng thì vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm này đương nhiên là của hắn, chẳng qua chỉ là hắn không dám tới. Chỉ dám phái một con chó đến để thăm dò tu vi thực lực của ta ư, haha, thật nực cười. Nếu hắn khinh thường ta như vậy, tại sao còn phải thăm dò ta làm gì? Không biết xấu hổ. “
Hắn dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết hôm nay Vương Hòa Lâu đến đây chắc chắn là hắn ta đã được Bách Trọng mớm lời, mục đích của hắn, không có gì ngoài việc thăm dò nông sâu thực lực của Tiêu Trần.
Phải nói rằng hành động này của Bách Trọng đã khiến Tiêu Trần coi thường hắn ta ngay lập tức.
Vốn dĩ nghĩ rằng Bách Trọng có thể đoạt vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông, dù thế nào Bách Trọng cũng phải là nhân vật số một, nhưng bây giờ xem ra có lẽ mình đã nghĩ nhiều rồi.
Ngay cả dũng khí khiêu chiến với mình cũng không có, lại còn bày trò thăm dò nhạt nhẽo này, Bách Trọng lại không biết, hắn phái Vương Hòa Lâu đến đây, việc này không chỉ là thăm dò thực lực của Tiêu Trần, mà còn thể hiện sự lo lắng và sợ hãi trong lòng Bách Trọng.
Đúng vậy, tuy rằng ngoài miệng hắn nói xem thường Tiêu Trần, không phục Tiêu Trần, không coi Tiêu Trần ra gì, nhưng mặt khác lái phái người đi thăm dò Tiêu Trần. Đây không phải là tự vả vào miệng của chính mình hay sao? Thử hỏi, nếu Bách Trọng biết rõ khả năng Tiêu Trần, hoàn toàn tin tưởng vào thực lực bản thân, thì hắn ta hà tất phải làm như vậy?
Không thể làm mất mặt Bách Trọng, nhưng khi nghe Vương Hòa Lâu nói những lời này, Tiêu Trần lập tức không nhịn được bật cười. Cái tên Vương Hòa Lâu này, mình còn chưa nói gì, hắn đã kích động đến như vậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất