Mặc dù mọi người bàn luận ầm ĩ về Tiêu Trần, nhưng cũng không thể phủ nhận, là đệ tử đầu tiên vừa mới tiến vào Thiên Phong Thánh Tông đã lập tức có được vinh hạnh đặc biệt như thế, đương nhiên Tiêu Trần đã trở thành người nổi tiếng trong Thiên Phong Thánh Tông, ngay cả thập đại chân truyền đệ tử cũng nghe nói về chuyện của Tiêu Trần. 

             Cũng trong lúc này, cách chỗ ở chỗ của Tiêu Trần không xa, có một nơi được bao phủ bởi một mảnh mây mù, nhìn qua giống như Uyển Như tiên cảnh vậy, có thể nói nơi bị mây mù bao phủ này chính là vùng đất mơ ước của tất cả đệ tử trong Thiên Phong Thánh Tông, bởi vì nơi này chính là nơi ở của thập đại chân truyền đệ tử. 

             Không giống với hạch tâm đệ tử, đệ tử thân truyền Thiên Phong Thánh Tông chỉ có mười người, mỗi khi có chân truyền đệ tử mới được sinh ra, thì cũng đồng nghĩa với việc phải có một thân truyền đệ tử cũ rời đi, hoặc là trở thành chấp sự Thánh Tông , hoặc là bị giáng xuống trở thành hạch tâm đệ tử. 

             Cũng giống như hạch tâm đệ tử, chỗ ở của thập đại chân truyền đệ tử cũng theo thứ tự kéo dài về phía đỉnh núi, động phủ cao nhất có vị trí rất sát với đỉnh núi, so với chỗ ở của các trưởng lão phổ thông thì cao hơn một chút, do đó có thể thấy được, địa vị của đám thập đại chân truyền đệ tử này ở Thiên Phong Thánh tông cao rất nhiều. 

             Lúc này ở trong một tòa động phủ, có hai thanh niên đang ngồi đối diện với nhau, hai người vừa uống rượu vừa nhàn rỗi tán gẫu. 

             “Xem ra lần tuyển chọn Thánh Tông này đúng là đã xuất hiện một số tên nhóc thú vị, cái tên Tiêu Trần kia vậy mà lại được Thánh Tông đại nhân khâm điểm, trở thành đệ nhất hạch tâm đệ tử, khiến người ta có chút bất ngờ.” Sau khi uống một ngụm rượu ngon trong chén, một người mỉm cười mở miệng nói. 

             Nghe người này nói như vậy, trên mặt một người khác lộ ra vẻ xem thường nói: “Đây cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì, chẳng phải có câu nói đứng càng cao thì ngã càng đau sao, không có thực lực nhưng lại có được thứ vốn dĩ không thuộc về mình, thì kết cục của những người này đều sẽ không được tốt đẹp cho lắm.” 

             “Ha ha, lời này của sư đệ cũng không sai, nhưng ta lại cảm thấy tên Tiêu Trần này chắc chắn không phải là một nhân vật bình thường, được rồi không nói nữa, ta nghe nói sư đệ hình như nhìn trúng một nữ đệ tử tên là Cố Linh Dao?” 

             “Ha ha, xem ra thật đúng là không có cái gì có thể giấu được sư huynh, sư đệ đúng thật là yêu thích Cố Linh Dao kia.” 

             Hai người vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm, thông qua quần áo trang sức trên người bọn họ, thì hai người này chính là thập đại chân truyền đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, trong đó người đệ tử xem trọng Tiêu Trần tên là Du Thành, ở trong thập đại chân truyền đệ tử xếp thứ chín, về phần tên đệ tử yêu thích Cố Linh Dao kia tên là Hà Sơ Tuần, ở trong thập đại thân truyền đệ tử xếp thứ mười. 

             Lúc Hà Sơ Tuần nói đến Cố Linh Dao, nhìn thấy trong ánh mắt của Hà Sơ Tuần không hề che giấu sự yêu thích đối với Cố Linh Dao, Du Thành khẽ mỉm cười nói: “Nhưng ta lại nghe nói Cố Linh Dao cũng giống như Tiêu Trần đều đến từ Thiên Tề Tông, hình như giữa hai người này còn hôn ước rồi.” 

             Chuyện giữa Tiêu Trần và Cố Linh Dao vốn dĩ không phải là bí mật gì, cho nên muốn biết chuyện này cũng không phải là việc quá khó khăn, nghe thấy lời này của Du Thành, tất nhiên Hà Sơ Tuần cũng đã biết chuyện này, nhưng lại không hề có một chút mất mát nào nói. 

             “Đính hôn thì thế nào? Mỹ nhân giống như Cố Linh Dao, người bình thường làm sao có tư cách có được nàng, cái tên Tiêu Trần này tốt nhất nên biết điều một chút, nếu không, thì nói thật ta cũng sẽ không ngại giáo huấn hắn một chút đâu.” 

             Căn bản là không để ý đến chuyện Cố Linh Dao đã đính hôn với Tiêu Trần, dù sao cũng chỉ mới đính hôn, không phải là kết hôn. 

             Nghe được lời này của Hà Sơ Tuần, Du Thành lắc đầu cười cũng không nói thêm gì nữa. 

             Nói thật, ở trong thập đại đệ tử thì thực lực của Hà Sơ Tuần là yếu nhất, đồng thời hắn cũng là người có tính tình kém nhất, thái độ luôn rất cao ngạo, còn có chút không coi ai ra gì, cho nên, Du Thành đã từng khuyên hắn, nhưng hình như cũng không có tác dụng gì. 

             Cũng không lo lắng chuyện Cố Linh Dao nữa, dù sao bản thân cũng không quan tâm chuyện ấy lắm, ở trong lòng Du Thành, sự hứng thú của hắn đối với Tiêu Trần còn lớn hơn với Cố Linh Dao rất nhiều, rất muốn nhìn xem, cái tên tiểu tử vừa mới gia nhập Thiên Phong Thánh Tông đã lập tức trở thành đệ nhất hạch tâm đệ tử này, sẽ đối mặt với đống phiền phức sắp tới như thế nào. 

             Không hề biết ngay cả thập đại chân truyền đệ tử cũng đã đang quan tâm chuyện của mình, lúc này ở chỗ ở của Tiêu Trần, Điền Quốc Xuyên và mấy tên trưởng lão cùng Cố Linh Dao, ngoài ra còn có hai tên hạch tâm đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, tổng cộng là mười hai người đang ngồi vây quanh một chỗ, ngày mai đám người Điền Quốc Xuyên phải trở về Thiên Tề Tông rồi, hôm nay đến đây cũng là đến để tạm biệt, đồng thời cũng là vì muốn dặn dò Tiêu Trần vài câu. 

             Điền Quốc Xuyên vừa uống rượu, vừa nhìn về phía Tiêu Trần nói: “Tiêu Trần chỉ sợ là sau này ngươi ở Thiên Phong Thánh Tông sẽ gặp phải không ít phiền phức, hơn nữa, đối với tình hình của Thiên Phong Thánh Tông, ngươi cũng không được xem là hiểu rõ, hai vị này đã từng là đệ tử của Thiên Tề Tông ta, bây giờ cũng giống như ngươi đều là hạch tâm đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, sau này các ngươi hãy thân thiết với nhau nhiều hơn, có chuyện gì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.” 

             Điền Quốc Xuyên không hề khách khí gì, trực tiếp nói ra mục đích đến đây của mình, sảng khoái giới thiệu hai tên hạch tâm đệ tử với Tiêu Trần. 

             Hai người này một người tên là Trương Đào, một người tên là Lý Thành Long, hai người đã từng là đệ tử của Thiên Tề Tông. 

             Thật ra khi nhắc tới tình hình trong Thiên Phong Thánh Tông, nếu nói phức tạp thì đúng là phức tạp, nếu nói đơn giản thì cũng rất đơn giản. 

             Nói tóm lại là, bởi vì về cơ bản, đệ tử bên trong Thiên Phong Thánh Tông, đều đến từ các đại tông môn của Thiên Phong phủ và trong đế quốc chọn lựa ra, chính vì vậy, cho nên trong Thiên Phong Thánh Tông có rất nhiều đệ tử đến từ các tông môn và đế quốc khác nhau, gắn kết chặt chẽ thành một đoàn, tạo nên rất nhiều đoàn thể nhỏ. 

             Có thể nói ở trong Thiên Phong Thánh Tông, Thánh Tông là một tông môn lớn, nhưng trong đó lại có rất nhiều phe phái, mà rõ ràng sự hình thành của những phe phái này, có liên quan chặt chẽ đến các đại tông môn của Thiên Phong phủ, đế quốc. 

             Nhưng Thiên Phong Thánh Tông không hề ngăn cản đối với chuyện này, mặc kệ những người đến từ các thế lực khác nhau thành lập phe phái này đến phe phái khác, chỉ cần không làm ra chuyện gì tổn hại đến Thánh Tông, thì những tranh đấu giữa các phe phái, Thiên Phong Thánh Tông cũng không hề để ý. 

             Cũng giống như các thế lực khác, Thiên Tề Tông ở trong Thiên Phong Thánh Tông cũng có thế lực của riêng mình, trong đó đương nhiên là do hai vị hạch tâm đệ tử Trương Đào và Lý Thành Long làm thủ lĩnh. 

             Hôm nay Điền Quốc Xuyên đặc biệt dẫn hai người này đến đây, cũng hi vọng sau này hai người Trương Đào có thể giúp đỡ Tiêu Trần nhiều hơn, tất cả mọi người đều đến từ Thiên Tề Tông, bây giờ ở trong Thiên Phong Thánh Tông đương nhiên là phải giúp đỡ lẫn nhau. 

             Chỉ là, Điện Quốc Xuyên vừa dứt lời, Tiêu Trần còn chưa kịp nói chuyện, Trương Đào kia đã cau mày khó chịu nói. 

             “Vốn dĩ là cùng đến từ Thiên Tề Tông, quan hệ giữa chúng ta cũng có thể được coi là sư huynh đệ, nhưng có câu nói này rất hay, trời gây họa có thể tránh, tự tạo nghiệt thì không thể sống, có một số người tự mình tìm đến chỗ chết, cho dù bọn ta muốn giúp, chỉ sợ là có lòng nhưng không đủ sức.” 

eyJpdiI6InhxUkxTbTRadElOWitUSmtmQks1R0E9PSIsInZhbHVlIjoibVJaRHRNR0hVVVdzRU1VQ29XM2JQcTRISEhyTE9pd09xWUNhVVU5cFBcL0pRcTRoSENhNGhOa1Frb3JTOHcwa0dyV2daWW9TaGpja3lEaHhEWVRFbktxYzhnc25PZzAxU3ZBRjNZcm9JcG8yQ0tOdUhWTmxDM2NHZit4RmFLdlp2MTk3S3ZqbVZYMksrUTF4TmxFR3Q3QjVCcmpMUW5Vbml5MEhzUEpKemlwckI1Vjczelc1RU9DaDgyb09MQVFqQXg5V0t0KytvRXdOR0l4NE1HWjhwa3o2K0xTeFNXTGZhaFZlbnZQNDYzNlwvbHJhdUxSNloxelhhY1wvaHZMWXpvZzA2SDJEcTFMZ0RKOWtXS2I3YlFJZEN3anNTTnZTVDZpbTluaEFlWkNWN1dUOXdqRnhSak90ZVwvZ2NTVlwvUlNuQVc0VnZNcTNHSjc1Y2ZPMXVjZGQ0OVhwS2JBVjdWTGxSSFFUWVk1Ums2UjFhVkI0S3p2aWNrZHUzQVRGZVVDZEF0R3NvakpzYlcxb0V5TzZKSjlyNWpjS1hpVndpekNFNUxoSzVVNFJNZFlwUDBvTXJ4VjV4ajFFdHdVZTN5ekthTGtBY2lUSUZaVUcxcmgzMnZQdWtwTVhKS3ptOUNLd3ZkRzZ0T1hLdVwveGg0K2ZtUk5IZEtoNktwR1oyYXdUQVNYQmRNcHdVcVRyZ0s5d2prbGI0dWUyaVVlM3dGWUxGR09RRU1QWXY0MlhtREZlbHorRTVQd1RuZGUzK1V1cTRJIiwibWFjIjoiMTViYzlhNGZhZTE5MTMxOWNlZjVlMjdmZGZmZDk3MWJiNWJkNGJjNTcyYjgxYmI1OTEyYWUwMTg1YTJkNWMwZSJ9
eyJpdiI6IjNJVmxEVGl4czI2aFBPdFpFdThCSEE9PSIsInZhbHVlIjoiMVZOamhMMUNtOVVBVjFnRG1RUzluYWJpWHVVKzNmcDNJZHVIc0FhekdEYTNTdVNsNGRveUFBTGZDd3BmNmdJK0RiM3p1WkRFeDg5MW9tN2VxMzhnUFpGS0VkY2xweGYzRHU2R3lRVUJIek1KTDRKNzRCU0xhZ0wxUk9QZmJDUEh6NHpqSndGV1d2ajVUTjVNXC9nR2FjeVZzTkVDUkJsc1R6b0wzWmlZT0FJdk1KU1wvY2krZjJOMVJVK2lXVDB1UVlcL2hHTUZ3OE5rN3B4SFwvTEJmYWJFK2k3K1J5TXlBblcwQzU0OTluKzdoOFN0cUZOMWRmVG5GZmg2aG85eUdwc2kyVXhuSVV2WVpDV29aXC9CaFROWVF6aElENFcxejFHU29uRldiK3I5Rit1cSswU3lybUtMZEo5WWZrdGJ5OVhUTmx5eUE3b3dsT1htQ25WZDAxVEROcmk4eW9vUkg5aXdSWHFpXC9iVWV5bE8zY3BHQU15dGVPYjlmR1N5bVhwNmpvMDdqRDhuV3BuMjhcL3ZqcEF4SEhRMkNRZ0ZuUEhFeUFFY3ZzUHA0SnU1SFNFOG0xaE9QSGNIWTBGTkpxcERpcjJiUDNmWGtWSWp4U2txb0FEXC8rWGNmVmFhWHVVNmQwYnZ0RlA1OEVYNTh0MEdTVmFIbmhyQXRoaG5UcExIRjcyVDluTHllTXNuWUZxTWxkQVQ2cE5xZHhGOTRGR3B3UlpiUjBjRU5SR2FDSnZndGdqYTBuc1d0ZkZ0UXFSTnNXT0g0a0FxbUpkeFNudzNqSUJyOVwvQXk2a0hHYytaeDBlQlVCd3pkZDd3eExyVGRUYVBQZ0dkdFZUYTFHN0d6QzIrdjZISDI3SDZrZU9abGVxQVpOZTFvaThMVnIyNnFyNFB2aG1WNGM0b1phVE1sdTRhTlhMVndoMksyWjlXcjhud3dNcVlKUE8xUW9MWlNoRVdPek1MTjFic1U5VCtickhWY0JkeG9hS1B1NEJcL3o4d2pVOGhwR0djTE54VUMzTDFlQU10NllSXC8xN1wvcDF6RUllMVQxZ2FCUT09IiwibWFjIjoiMjE0MzY2NmFkODZkMGU4MDE5YTVjOGEwMWZlMDQ1NTEyODRmNThiZDI5OWY1NDhjMDUxOTA5NjQ3NTk2NjUxOSJ9

             “Trương Đào, ngươi im miệng lại cho ta, ngươi có ý gì hả.” Tiêu Trần thật sự không hề tức giận một chút nào cả, nhưng Điền Quốc Xuyên thì lại vô cùng tức giận quát.

Advertisement
x