Vừa bắt đầu hai người đều trực tiếp thi triển thân pháp Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ cùng với tiếng động như hổ gầm rung trời, đòn công kích của Trương Minh Phong cũng bay nhanh tới. 

             Nhìn tàn ảnh đầy trời nhưng chân thân Trương Minh Phong lại chỉ có một, đón bên trái, Tiêu Trần trực tiếp đánh ra một quyền, một tiếng oanh trầm đục vang lên, hai quyền chạm nhau thành công chặn một chiêu này của Trương Minh Phong. 

             Tốc độ hai người đều cực kì nhanh mà đối với việc Tiêu Trần có thể chặn lại một quyền này của chính mình, Trương Minh Phong cũng không có chút nào ngoài ý muốn, dù sao người có thể xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa còn được đệ tử của các tông phủ Thiên Phong tôn xưng là Tiêu Trần sư huynh đã đủ để chứng minh sức mạnh Tiêu Trần rồi, nếu chỉ có một quyền thế này mà còn không ngăn được, lúc đó mới là kỳ quái ấy. 

             “Ngươi mạnh hơn một chút so với con kiến hôi vừa rồi đấy, nhưng vẫn như cũ không đủ để thay đổi được cái gì đâu.” Trực tiếp chống lại Tiêu Trần, Trương Minh Phong lạnh giọng quát. 

             Nghe Trương Minh Phong nói lời này, Tiêu Trần chỉ hơi hơi mỉm cười nói: “Nhưng sức mạnh của ngươi thật ra lại làm cho ta có chút thất vọng, còn tưởng rằng ngươi có sức mạnh mạnh mẽ thế nào cơ.” 

             Ngoài miệng không thể để khí thế yếu hơn nhưng trong lòng Tiêu Trần lại là không thể không thừa nhận, Trương Minh Phong này không phải kẻ yếu mà là ngược lại, sức mạnh Trương Minh Phong này rất mạnh, dường như đã vượt qua cấp bậc Kiêu Vương. 

             Trong lúc giằng co, nạp giới trên tay hai người đồng thời hiện lên một đạo ánh sáng, từng người lấy ra Thiên Bnh của mình. 

             Tiêu Trần cầm Mặc Long Kiếm trong tay, mà Trương Minh Phong thì cầm trong tay một thanh trường kiếm màu trắng. Có Thiên Binh trong tay, khí tức trên người hai người càng thêm khủng bố, đồng thời từ thanh kiếm phát ra hai luồng khí lực kinh khủng đến cực điểm, từ trên thân thể hai người phóng lên tận trời. 

             Trương Minh Phong hiển nhiên cũng là một người kiếm tu, hơn nữa sự lĩnh ngộ với kiếm đạo dường như có thể nói là không phân cao thấp với Tiêu Trần, hiển nhiên là phải mạnh hơn không ít so với cái Ngọc Bạch, Lưu Ly gì đó. 

             Tốc độ cực nhanh, sức mạnh cực lớn, hai bên chiến đấu kịch liệt. Trong lúc nhất thời, hai người cũng khó phân cao thấp, đánh đến khó phân thắng bại. 

             Nhìn hai người đang chiến đấu kịch liệt với nhau, ở một bên trong mắt Cố Linh Dao tràn đầy vẻ lo lắng, sức mạnh Trương Minh Phong này hoàn toàn chính xác không phải được thổi phồng lên nha, nhìn tình huống trước mắt mà xem, Tiêu Trần muốn thắng lợi thật đúng là không phải một việc đơn giản. 

             Cố Linh Dao tự nhiên không phải lo lắng Tiêu Trần sẽ ném mất mặt mũi phủ Thiên Phong mà là lo lắng cho sự an toàn của Tiêu Trần. 

             Không chỉ có Cố Linh Dao, những người khác cũng như thế, bất luận là phủ Thiên Phong hay là đệ tử phủ Thiên Nhạc, nhìn hai người chìm trong trận chiến kịch liệt, trong lòng bọn họ đều lo lắng theo. 

             Mấy trăm chiêu chiến đấu kịch liệt, hai người chẳng phân biệt trên dưới, ai cũng không có chiếm được thế thượng phong. Lúc này, Trương Minh Phong đột nhiên tức giận quát: “Không nghĩ tới phủ Thiên Phong còn có bậc nhân vật này như ngươi, có chút thú vị đấy. Nếu như thế, ta cũng không cần hạ thủ lưu tình nữa, Thương Nguyệt Kiếm Thể.” 

             Sức mạnh Tiêu Trần làm trong lòng Trương Minh Phong kinh ngạc cùng hoảng loạn, đồng thời hắn ta cũng hiểu rõ nếu không thi triển thủ đoạn thật sự thì chỉ sợ là không có cách nào đánh bại Tiêu Trần. Vì vậy hắn ta không có chút nào do dự, Trương Minh Phong thúc giục Thương Nguyệt Kiếm Thể của bản thân. 

             Thể chất đặc thù cùng với tiếng Trương Minh Phong gầm lên, trong mắt Tiêu Trần hiện lên một tia kỳ quái, Trương Minh Phong này quả nhiên là có thể chất đặc thù, thời điểm mới vừa rồi giao chiến Tiêu Trần đã cảm giác được. 

             Đối mặt với Trương Minh Phong đã thi triển ra Thương Nguyệt Kiếm Thể, Tiêu Trần tự nhiên cũng sẽ không tiếp tục giấu dốt, Bách Luyện Chiến Thể được Tiêu Trần toàn lực thúc giục, một vòng ánh sáng màu vàng tức khắc xuất hiện quanh thân Tiêu Trần. 

             Thương Nguyệt Kiếm Thể đối đầu với Bách Luyện Chiến Thể, điều duy nhất làm Tiêu Trần có chút buồn bực chính là hiện tại bản thân hắn không có cách nào nào thi triển Phôi Kiếm Thiên Đạo cũng không biết làm sao lại như vậy. Từ sau khi thức tỉnh Linh hồn trảm kích, Phôi Kiếm Thiên Đạo liền không có động tĩnh gì nữa, chỉ có uy lực Linh hồn trảm kích là đang không ngừng tăng lên. 

             Bách Luyện Chiến Thể đối đầu với Thương Nguyệt Kiếm Thể, hai người đều có thể nói là không giữa lại sức lực chút nào, đồng thời trận chiến giữa hai người cũng hoàn toàn tiến vào giai đoạn gay cấn nhất. 

             Không chút nào khoa trương khi nói, trận chiến đấu của Tiêu Trần cùng Trương Minh Phong đã có thể nói là trận chiến của hai người trẻ tuổi đứng đầu phủ Thiên Nhạc cùng phủ Thiên Phong. 

             Bởi vì dựa vào sức mạnh của hai người, đệ tử nòng cốt hiển nhiên không phải đối thủ của bọn họ, chỉ có Đệ Tử Thân Truyền kia may ra mới có thể áp chế hai người bọn họ một chút. 

             Nhìn hai người chiến đấu kịch liệt, bất luận là đệ tử phủ Thiên Phong hay là phủ Thiên Nhạc mọi người đều âm thầm kinh hãi, sức mạnh hai người này rõ ràng là vượt qua bọn họ quá nhiều. 

             “Sức mạnh Tiêu Trần sư huynh đã khủng bố như vậy sao? Vốn tưởng rằng trong khoảng thời gian này đã chậm rãi đuổi kịp được hắn, xem ra vẫn là kém khá xa nha.” Nhìn hai người chiến đấu không chớp mắt nhìn, Cố Mộ nhẹ giọng nỉ non nói. 

             Từ khi vào Thiên Hà lục địa, Cố Mộ không bao giờ chểnh mảng việc tu luyện, vốn tưởng rằng bản thân mình đã tiến bộ, đã từng bước kéo gần khoảng cách với vị đứng đầu Kiêu Vương Tiêu Trần này, nhưng hiện tại xem ra lại không phải như thế. Hắn ta không những không có kéo gần lại được, mà sự chênh lệch khoảng cách sức mạnh giữa hai người lại càng lúc càng xa hơn. 

             Trong lòng có chút bất đắc dĩ, nhưng phần nhiều vẫn là vui vẻ, vì Tiêu Trần mà cảm thấy vui vẻ. 

             Trong phút chốc, trận chiến căn bản khó có thể phân ra thắng bại mà cùng với việc chiến đấu kịch liệt, hai người Tiêu Trần cùng Trương Minh Phong cũng dần dần tiến vào cảnh giới quên mình, trong mắt hai người chỉ có chiến đấu, chỉ có đối phương, đã ngoảnh mặt làm ngơ đối với hết thảy mọi thứ chung quanh . 

             Thời gian một phút một giây trôi qua, thời gian Tuyển chọn Thánh Tông cũng chỉ còn lại thời gian ba ngày, nhìn có vẻ như rất dài nhưng ba ngày này chỉ như giây lát lướt qua. 

             Mắt thấy Tiêu Trần cùng Trương Minh Phong đã chiến đấu kịch liệt ba ngày, trên mặt một người đệ tử phủ Thiên Nhạc lộ vẻ kinh hãi lẩm bẩm nói. 

             “Bọn họ đã đánh ba ngày rồi còn không có phân ra thắng bại sao?” 

             Đã không ngủ không nghỉ đánh nahu liên tục ba ngày nhưng Tiêu Trần cùng Trương Minh Phong vẫn không biết mệt là gì, cả hai người ai cũng đều không có dấu hiệu dừng tay lại. Nhưng cùng với thời gian dài chiến đấu như thế, trạng thái của Trương Minh Phong cùng Tiêu Trần cũng càng ngày càng kém đi, dù sao sức lực tiêu hao thật sự quá lớn. 

             Tất cả mọi người không nghĩ tới hai người có thể chiến đấu sẽ liên tục trong thời gian dài như vậy, nhưng số ít đệ tử có sức mạnh mạnh mẽ giống như Cố Mộ đã nhìn ra, thắng bại chỉ sợ sắp được phân định ra rồi. 

             Đã sắp tới thời điểm phân thắng bại, quả nhiên trong khi đang chiến đấu kịch liệt, Tiêu Trần bắt được một sơ hở của Trương Minh Phong. Một kiếm đánh bay trường kiếm của Trương Minh Phong, ngay sau đó hắn trực tiếp thi triển Thái Á Kiếm Chỉ, một đạo ánh sáng mạnh mẽ từ kiếm tuôn ra, nháy mắt đã cắn nuốt thân thể Trương Minh Phong. 

             Gần như chỉ là một cái sơ hở thật nhỏ cũng đã đủ để xác định kết quả, ở dưới vạn phần mỏi mệt, Trương Minh Phong phạm vào một cái sai lầm nho nhỏ, mà cái sai lầm này bị Tiêu Trần chuẩn xác bắt được, như thế đã định ra cục diện chiến thắng. 

             “Thắng.” Nhìn Thái Á Kiếm Chỉ đang trực tiếp đem Trương Minh Phong cắn nuốt, Cố Linh Dao, Mộc Phong cùng đệ tử Thiên Tề Tông đều kích động không thôi. 

eyJpdiI6Iis5V0RMdlhJWkZFRlY0aW9SRUtGaWc9PSIsInZhbHVlIjoiMHVNaHMwcjBrOGliXC93dmJUdzIxdHAzNTBUM2ZKXC9VV1N0WlhwSU02bnRIakphVW16dmFGV3FxTnpocmgwR3FINTVQRG1Hd29VQzNSdmJIUGJBOFBBN2cxXC9QWG14eXFtdk5pQjBhbVpWVitaY2NnbldzcFwvWjhlSW5MQVJ0NkpYSEVUMHdPWU5Wc2lxSGJcL0QwZ1JuWWlPM0RCaUw2MEVOU1wvTlVyaWRuTjlHN2hGSDd6YXRiMGhxc3hyRGNJdkRYcDNPXC9kd25xaWpLR0ZFanVpYzhxajVrV2lMd0JaRmVPcjJteWROaWRZbjlaZzB6UldSaUhxbjMzVnU4TFFwd0c0TTJ4Sksra1grS2NHOHdianBGVW1kNDdabDdBNUtcL0NKQXpUbCtlVGFEQkZUXC8wYk5UbWRlTkNjdGh4TXZKdWU5MEpZcHJjS0VyVkxZMWh1QzBLZ09DakxNaEdFajgwSW5paEFDSDRiUkUyeDkzVlwvZXpZeTRiRHRLOFNkMCs1TCswZ0JLb2lYUVZUWW9Cc3cwSEZTRmJzWGV2ZzdJRytrZ1h3NHZ3d2trd1VDZWdcL050eG9nNDNjU3hIeVJcL0c2Q094d2k0TTFmRTNhbGdWdlVTZ3pveGZJOFN6M2FCR3pXWVpqVk5tdGVcL1BDWDRKXC9ReGp0VlA0V1I4TU5OdE5mWmh2ZFJWM2REZHFIV3lMMXRoaWVDWWdPdmFsSGhUcEZnOW16eVJuaG5zazhYUEtUc3RaZENybVVHUFVMQzk3R3oiLCJtYWMiOiI5NDRhYjZmZDljNDg0YmJlN2Y1NDhhMzgxNWUxZmUxOGM2YjBhOTI2MGFhMTVhODYxMjU5NWIxZDE4ZTQ4OWMyIn0=
eyJpdiI6InlNbXFGRjlnUFFMNkhvYlRvVTRcL0tRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImxvcVg0STRXZmRjNlBPOVVMdFZFbVNkWWpQbFdSSjVrYndOaUJJNHZZbTJrdWQxdjM2WHdCdXhGeUErR3lKeVBuaEpDXC9cL0tDY2VHanNwVVIxSCt0bXc0S21IRFlEa2htY1RVRDRscGV2NjluakRWUU5yMWh1TTBDVlMzU0VOMnozNndTbFwvSHRoV0VmQ3RMV1dOUGpNWTdCbTZwcDhZVzBtSlFFY2h1OGZHSlFOaU44YzI0VitCWEZKMjNUXC9ld3JsS0xMMlB4T3pTNlBDRU9pblNwY0FwTWRTbmU5bnZENUVDblVuNGFFblR4MnFMcXRJeENEdit0blVVNFN6a1I5ejRSYXE2bVp0eTBKUVZUUXB5Y0xjeVZBSlUzNEQ3R3BZNEhuMVlSV29xSjN2RUdiR3Y5S1JFWlZKRk80V0hhNTZhRGVTODBrK2VOUG5RVEFJMTYrNUdPN0hoN1wvT292TENOSnhIREZHdkE0MWJURDhQRk1LS1lTRlwvQmNPTWtTUUY0aWl2eVBwblZUeThsOFl3S0JScWFiVVFQMGltVmc3U0QxOExDZjdncVwvMFY4VTZMdjdGY254MFJMTzJVcmI1VjlkeXJMWVRNQWs2dWo0WnRJU2dBWkVUTEdCXC9RR0p1cGlMaHFzZXZIck9SRmZ6ZGxGXC9XOGc3dlpxKzlSaXErWGhnTzkzeUVqa0IrUDJWTllcL2k3bklZNmdXSHBtYW9EdVwveUxrYWY1czBGMXpPYkJGdVhyWG9KZkdQTUlKTVZRU2w5d1MwMUlDV3ZFMEZnQUJQR2hzS0RFbFhEcWh6S3pGYnlQWU9jT1gxNlNRait1RGFvOUpMQTdDanZaV2ZlOWI2OXBhejE4Rm5tOUwxSWhyV3BMT3ZJODhQK2JUS0M2cEd5Q1YwZENGQ3JwXC9hQXg2QStLSEJcL1RmY3hoTlF4aGpZK0JZVFwvaVlXdEFwTWFkYTJRMEhGQnJNUlgySCtcL2t5a2JhMFJNMEZMa2paNjlaTUtJXC9qTUZKcjNxRStRSm9Od21HT3V1cFdId3pQeitpRXVuUWhGSFBPOVwvWnN1UitrWCtON2dMVTJlTGt5eEVYSjdPblpLSHhpeUFqWldEalFjZ2JDOGl1aWRCd2dIMFMzSUR5OW5iZldIVGY2ZHZpR0tIYlRFYTlNTzd4WHZJWHVtTWN5MEgzRUJIdVFwbU9POGNCZll0Yk5jZGRuTEljeXJKbUhBPT0iLCJtYWMiOiIyMDY4MDFiMTRiZDBjOTdiYzE3YzIzYTEyYzBlOGU4M2FmMzg1OGNiMDg1Y2E3OWZkNGZlNGNkNDBhMDM1YTdkIn0=

             Cùng lúc thời điểm thân hình Trương Minh Phong xuất hiện, Tiêu Trần không biết khi nào xuất hiện ở trước người hắn ta, Mặc Long Kiếm đặt vào phía cổ của Trương Minh Phong, thanh âm lạnh nhạt nói: “Ngươi thua rồi.”

Advertisement
x