Đệ tử của các tông ở phủ Thiên Phong đều đang kêu gào bảo Tiêu Trần trừng trị Trương Minh Phong một trận, nghe thấy lời kêu gào của mọi người, đệ tử bên phía phủ Thiên Nhạc tuy rằng ít người hơn nhiều, nhưng lúc này cũng không hề tỏ ra yếu kém mà phẫn nộ kêu gào:
“Một đám giun dế, ở trước mặt Trương sư huynh thì đến chó cũng không bằng, có mặt mũi gì mà ở đây phát ngôn bừa bãi. Trương sư huynh, xử chết tên này, để cho bọn phủ Thiên Phong không còn điên cuồng được nữa.”
Còn chưa bắt đầu, hai bên đã mắng qua chửi lại, vào lúc mọi người chửi mắng nhau, ở hậu sơn của Thiên Phong Thánh Tông, một phong cảnh tươi đẹp bên hồ ngoài nhà lá, hai vị Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả ngồi đối diện nhau, trước mặt hai người có một quang kính trôi nổi giữa không trung, mà hình ảnh trong quang kính bất ngờ vừa hay là bí cảnh Hắc Ngục.
Vừa nhâm nhi rượu ngon, vừa ngắm hình ảnh trong quang kính, Thiên Nhạc Thánh Giả cao giọng cười nói: “Ha ha ha ha, đám nhóc này, đúng thật là không chút nể mặt, dáng điệu này, quả đúng là hận nhau muốn chết.”
Từng tên đệ tử ở hai bên đều tức giận đến bốc hỏa mà mắng chửi nhau, dáng vẻ nhìn như không chết không nghỉ vậy, mà đối mặt với điều này, Thiên Nhạc Thánh Giả lại không để ý chút nào, ngược lại còn cười nói rất vui vẻ.
Nghe thấy tiếng cười của Thiên Nhạc Thánh Giả, Thiên Phong Thánh Giả bên cạnh liếc hắn ta một cái, ngữ khí không tốt nói: “Thiên Nhạc, ta phát hiện ngươi đúng là rảnh không gì bằng, ngươi ồn ào như vậy, không sợ đám nhóc này đánh một trận không chết không thôi à? Đến lúc đó đám người này đều chết trong bí cảnh Hắc Ngục, để ta xem ngươi làm sao.”
Thiên Phong Thánh Giả thật sự quá hiểu tính cách của Thiên Nhạc Thánh Giả rồi, từ trước đây đã như vậy, cho dù đã có được thánh vị nhưng vẫn thích làm theo ý mình như cũ, chỉ sợ thiên hạ không đại loạn.
“Ha ha ha ha, sư huynh, lúc nãy không phải huynh cũng đã phối hợp với ta sao, nếu như trước khi đi huynh không nói như vậy, đám nhóc nhỏ của phủ Thiên Phong, sẽ dám ngông cuồng vậy sao?” Đối diện với lời trách mắng của Thiên Phong Thánh Giả, Thiên Nhạc Thánh Giả vẫn không hề để ý mà cười nói, chỉ có điều Thiên Nhạc Thánh Giả vậy mà lại gọi Thiên PhongThánh Giả là sư huynh, nếu như có những người khác ở đó, e rằng sẽ kinh ngạc đến rớt cả răng mất.
Hai người, một người là chủ nhân của phủ Thiên Phong, một người là chủ nhân của phủ Thiên Nhạc, lại có thể là sư huynh đệ?
Người trần căn bản không biết mối quan hệ của Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả, có điều hai người đúng thật là huynh đệ, mà điều khiến mọi người kinh ngạc là, quan hệ giữa Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả còn cực kì tốt.
Người ngoài nhìn vào giữa Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả là quan hệ cạnh tranh, hai đại Thánh Tông từ lúc được thành lập đến nay dường như chưa từng ngừng tranh đấu. Giữa đệ tử và đệ tử, nghi trượng và nghi trượng, giữa trưởng lão và trưởng lão, bất luận là ở cấp bậc nào hầu như đều đấu đá đến mức muốn chết đi được.
Hai tông môn như vậy, người cầm lái của họ lại có thể là sư huynh đệ, lời này nói ra, e rằng thật sự cũng không được mấy người tin.
Đương nhiên, trước nay cũng chưa từng có ai nghiêm túc suy nghĩ qua chuyện này, hai tên trùm Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả tuy là tranh đấu với nhau vô số năm, nhưng chưa từng xảy ra chiến tranh thật sự, tất cả chỉ là tranh đấu trong phạm vi nhỏ, với cả về vết thương cũng vốn không nghiêm trọng, tất cả đều nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được.
Nghĩ thử xem, hai tông môn tranh đấu với nhau không biết là bao nhiêu năm, lại vẫn luôn có thể duy trì không va chạm gây gổ, đây vốn là một chuyện kì lạ. Đương nhiên, tất cả những điều này đều phụ thuộc vào công lao của Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả.
Hai người bọn họ là sư huynh đệ, đồng thời chia nhau sáng lập nên sức mạnh của chính mình ở phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc.
Rất rõ ràng, một thế lực muốn trưởng thành, muốn tiến bộ, tự nhiên sẽ không tránh khỏi cạnh tranh cần thiết. Cho nên, hai đại Thánh Tông tiếp giáp nhau, đã không chút nghi ngờ gì mà trở thành quan hệ cạnh tranh, chỉ có điều vẫn có sự kiểm soát do dự trong âm thầm của hai vị Thánh Tôn, vì vậy mọi thứ vẫn trong phạm vi có thể kiểm soát được, sẽ không thể ảnh hưởng đến đại cục.
Quan hệ của Thiên Phong Thánh Giả và Thiên Nhạc Thánh Giả có thể nói là một bí mật, nghe thấy lời này của Thiên Nhạc Thánh Giả, Thiên Phong Thánh Giả không mấy vui vẻ trợn mắt với hắn ta, nhưng cũng không nói gì nữa. Thấy vậy, Thiên Nhạc Thánh Giả đành tự quan tâm đến mình uống một ngụm rượu, sau đó nhìn về phía Tiêu Trần bên trong quang kính, lại nhìn về Trương Minh Phong ở đối diện Tiêu Trần cười nói:
“Ta nói sư huynh, Trương Minh Phong này rất không tệ, là viên ngọc chưa mài đấy. Kỳ tuyển chọn Thiên Nhạc Thánh Tông lần này, nó đứng hạng nhất, đồng thời sức mạnh đã đạt đến mức Chuẩn Thân Truyền, ta thấy không quá ba năm, tên nhóc này nhất định có thể được liệt vào danh sách Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Nhạc Thánh Tông ta, đệ tử của huynh e là không phải đối thủ của Trương Minh Phong đâu.”
Thiên Nhạc Thánh Giả đúng là mèo khen mèo dài đuôi, nhưng mà cũng không thể phủ nhận sức mạnh của Trương Minh Phong này thực sự rất mạnh, đúng thật là đã đạt đến Chuẩn Thân Truyền, vượt qua phạm trù của Kiêu Vương.
Nghe Thiên Nhạc Thánh Giả nói, Thiên Phong Thánh Giả nở một nụ cười trên mặt, nhẹ nhàng uống một ngụm rượu trong ly, sau đó ánh mắt rơi lên người Tiêu Trần trong quang kính, nhàn nhạt nói:
“E rằng sư đệ phải thất vọng rồi, sức mạnh của tên nhóc Tiêu Trần đã bước vào hàng ngũ của Đệ Tử Thân Truyền, cho nên tuy nói Trương Minh Phong đó có sức mạnh của Chuẩn Thân Truyền, nhưng e rằng vẫn không phải là đối thủ của Tiêu Trần. Sư đệ vẫn nên nghĩ cho kĩ, lỡ như lát nữa Trương Minh Phong bị Tiêu Trần giết thì sư đệ nên làm thế nào đi.”
Thiên Phong Thánh Giả lại có thể biết đến Tiêu Trần, nhưng nghĩ kĩ lại, đây vốn cũng không có gì kì lạ, dù sao với tư cách là Thánh Giả, chuyện của Thiên Phong Thánh Tông muốn giấu được hắn ta quả thật là không thể. Vả lại, đợt tuyển chọn Thánh Tông này, Thiên Phong Thánh Giả cũng có âm thầm quan sát, nhất là Tiêu Trần.
Không hề lo lắng chút nào về Tiêu Trần, nghe thấy vậy Thiên Nhạc Thánh Giả nghi hoặc nhìn Tiêu Trần một cái, nghĩ trong lòng tên tiểu tử này có sức mạnh của Đệ Tử Thân Truyền sao? Không thể nào? Nhưng sư huynh cũng không nhất thiết phải lừa mình làm gì, hắn ta có chút không nỡ cười nói: “Nếu như lát nữa Trương Minh Phong gặp nguy hiểm, ta tự sẽ ra tay cứu nó, đến lúc đó, sư huynh không được tức giận đâu đó.”
“Hơ, ta tức giận gì chứ, có người tự giác đưa mặt ra cho vả, ta vui còn không kịp đó chứ.” Thiên Phong Thánh Giả cười nói.
Hai đại Thánh Giả đích thân quan sát trận đấu này, cùng với lúc đó, dưới sự mắng chửi của đệ tử hai bên, trận chiến đấu của Tiêu Trần và Trương Minh Phong cuối cùng cũng đã bùng nổ.
Người ra tay trước tiên là Trương Minh Phong, chỉ thấy hắn ta một bước vụt qua, cả người trong phút chốc biến ra tàn ảnh khắp trời, căn bản không nhận ra được tên nào mới là chân thân, đồng thời tàn ảnh ở khắp trời này cùng nhau giơ nắm đấm, hướng về phía Tiêu Trần.
“Tên giun dế tự cao tự đại, đi chết cho ta.”
Thiên Cấp Thượng Phẩm Thân Pháp Võ Kỹ, không chỉ có mình Trương Minh Phong biết, Tiêu Trần cũng biết. Theo sau câu nói của Tiêu Trần, hư ảnh của một con mãnh hổ, rất nhanh đã ngưng tụ thành hình sau lưng Tiêu Trần, lập tức một tiếng hổ gầm vang cả chân trời.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất