Giọng nói của Tiêu Trần rất thờ ơ, nhưng khi nghe thấy lời này, Chu Hoa lại không có phản ứng gì. Lúc này Chu Hoa hoàn toàn sững sờ, hắn ta không thể hiểu được làm thế nào mà Tiêu Trần lại ngăn được Hoả Long Kiếm của mình.
Là một Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ thì không nên đánh giá thấp sức mạnh của Hoả Long Kiếm, chỉ xét riêng về sức tấn công thì Mãnh Hổ Bôn Hành cũng kém xa so với Hoả Long Kiếm, dù sao thì Mãnh Hổ Bôn Hành cũng là một kỹ năng cận chiến, còn Hoả Long Kiếm là một kỹ năng tầm xa.
Nhìn Tiêu Trần bằng vẻ mặt hoảng hốt, Chu Hoa không thể tin vào mắt mình, hắn ta đã sử dụng đến Hoả Long Kiếm rồi nhưng cuối cùng không những không thể giết Tiêu Trần, thậm chí còn không thể khiến Tiêu Trần bị thương.
“Không thể nào, làm sao có thể…” Ánh mắt hắn ta trở nên đờ đẫn, miệng không ngừng lặp lại câu nói này.
Đối mặt với sự kinh ngạc của Chu Hoa, người Tiêu Trần lúc này được bao bọc bởi một vầng kim quang, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười nhạt, chậm rãi đi về phía Chu Hoa, vừa đi vừa nói.
"Sức mạnh của người mang danh hiệu tam đại đệ tử ở Thiết Kiếm Môn cũng chỉ có thế. Xem ra hôm nay người phải chết ở đây chắc hẳn phải là người của Thiết Kiếm Môn các ngươi rồi."
Thật ra, sức mạnh của Chu Hoa cũng không phải dạng tầm thường, Tiêu Trần không phủ nhận điều này. Sức mạnh của Chu Hoa có lẽ có thể so sánh với Dương Hằng và Trần Giác trước đây.
Cả hai người bọn họ đều là đệ tử cốt cán của Thiên Phong Thánh Tông. Nói cách khác, lúc này Chu Hoa đã sở hữu sức mạnh của một đệ tử cốt cán ở Thiên Phong Thánh Tông rồi.
Nếu như đổi lại trước đây, Tiêu Trần sẽ rất khó có thể đánh bại Chu Hoa, nhưng hiện tại, sau khi trải qua rèn luyện ở Bách Luyện Cốc, đặc biệt là sau khi học được Bách Luyện Chiến Thể thì sức mạnh của Tiêu Trần đã khác rất nhiều, Chu Hoa đã không còn đủ tư cách để đứng ngang hàng với Tiêu Trần nữa.
Giọng nói của hắn rất bình tĩnh, không hề có chút uy hiếp nào, cảm giác giống như đang nói một chuyện hết sức nhỏ nhặt, nhưng chính vì thái độ của Tiêu Trần mà Chu Hoa cùng đám đệ tử xung quanh đã bị khiếp sợ, Tiêu Trần càng bình tĩnh càng chứng tỏ hắn không nói đùa.
"Giết Chu Hoa và đệ tử của Thiết Kiếm Môn sao? Hắn điên rồi sao? Thiết Kiếm Môn chính là một trong ba môn phái ở phủ Thiên Phong, chỉ đứng sau Thiên Phong Thánh Tông mà thôi. Sao hắn dám…"
"Đúng là điên rồi, tên Tiêu Trần này đúng là điên rồi, giết chết Chu Hoa cùng các đệ tử của Thiết Kiếm Môn thì ngay cả Thiên Tề Tông của hắn cũng không thể giữ được.”
Nghe được những gì Tiêu Trần nói, các đệ tử của các tông phái đều không thể thốt ra thêm một lời nào nữa. Cùng lúc đó, Chu Hoa đột nhiên bật phá lên cười, Tiêu Trần đúng là rất kiêu ngạo.
“Ha ha ha ha, ngươi đang nói cái gì vậy? Ngươi muốn giết ta và đám đệ tử của ta ở Thiết Kiếm Môn sao? Ha ha ha ha, Tiêu Trần, ta phải thừa nhận rằng sức mạnh của ngươi vượt quá sức tưởng tượng của ta, nhưng dù vậy thì sao, ngươi thật sự nghĩ rằng có thể giết chết ta sao? Ta không làm gì được ngươi, vậy ngươi cho rằng ngươi có thể làm gì được ta?”
Lời nói của Tiêu Trần giống như một trò đùa trong mắt Chu Hoa, không nói đến việc Tiêu Trần có dám giết mình hay không, nhưng Chu Hoa tự tin rằng cho dù không không giết được Tiêu Trần thì việc chạy trốn với hắn ta mà nói hoàn toàn không có vấn đề gì.
Không thể giết Tiêu Trần nhưng Tiêu Trần lại cũng không thể giết được Chu Hoa, nghe được những lời này, Tiêu Trần mỉm cười, không nói thêm gì nữa mà bước lên trước một bước, Mãnh Hổ Bôn Hành ngay lập tức được xuất ra.
Cả người hắn giống như hổ lao xuống núi, trong nháy mắt, từ khoảng cách vài trăm thước, Tiêu Trần đã xuất hiện ngay trước mặt Chu Hoa, với vẻ mặt bình tĩnh, Tiêu Trần dùng kiếm chém một nhát, thi triển Phương Thiên Kiếm Ảnh.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong tích tắc, khi nhát kiếm của Tiêu Trần chém xuống, nụ cười trên mặt Chu Hoa lập tức trở nên cứng ngắc, so với những lần tấn công trước, kiếm của Tiêu Trần không biết mạnh hơn bao nhiêu.
“Ngươi…” Chu Hoa hoàn toàn không ngờ rằng trước đó Tiêu Trần đã che giấu sức mạnh của hắn. Nhưng lúc này Chu Hoa không còn thời gian để nói thêm điều gì nữa, không dám do dự một phút nào, nghiêng người qua một bên, Chu Hoa đã may mắn né được nhát kiếm này của Tiêu Trần một cách kỳ diệu.
Tuy nhiên, mặc dù hắn ta đã thành công né được một nhát kiếm đầu tiên, nhưng đó mới chỉ là bước khởi đầu, đòn tấn công tiếp theo của Tiêu Trần lúc này đã nhanh chóng hướng về phía Chu Hoa giống như một cơn bão dữ dội.
Giờ phút này Tiêu Trần không hề có chút dè dặt nào, tu vi Chứng Đạo Cảnh nhập môn đã hoàn toàn bạo phát, đồng thời Bách Luyện Chiến Thể cũng bị thúc giục đến cực hạn.
Với thể chất mạnh mẽ do Bách Luyện Chiến Thể ban tặng, Tiêu Trần đã hoàn toàn đè bẹp Chu Hoa.
Trong nháy mắt, tình thế đã thay đổi, trước đó sức mạnh của hai người vẫn còn ngang ngửa, nhưng lúc này bỗng nhiên nghiêng hẳn về một bên.
Chu Hoa hoàn toàn bị Tiêu Trần hạ gục.
Nhìn tình hình trận chiến đã hoàn toàn nghiêng về một bên, các đệ tử xung quanh lại sửng sốt thêm một lần nữa, ai cũng có thể nhận thấy rằng trong trận chiến trước đó, Tiêu Trần đã không dề dùng hết sức lực của mình, nếu không thì Chu Hoa đã bị đánh bại từ lâu rồi. Chu Hoa còn nghĩ rằng Tiêu Trần không thể làm gì được mình.
Trong một khoảng thời gian ngắn, Chu Hoa đã bị thương nặng, quần áo bị nhuộm đỏ bởi máu, tóc tai rối bời, nhưng đâu đó vẫn còn chút khí thế của tam đại đệ tử Thiết Kiếm Môn trước đây.
"Tiêu Trần, ngươi thật sự muốn gây thù chuốc oán với Thiết Kiếm Môn của chúng ta sao?" Đến giờ, Chu Hoa cũng đã biết mình không phải đối thủ của Tiêu Trần, hắn ta giận dữ hét lên trong lúc đang giãy dụa trước cái chết.
Không còn cách nào khác, sức mạnh thua kém rất nhiều so với Tiêu Trần, Chu Hoa cũng cảm nhận được sát khí nồng đậm từ Tiêu Trần, mặc dù không thể tin được nhưng hắn ta vẫn phải thừa nhận rằng Tiêu Trần thực sự muốn giết hắn. Vì vậy Chu Hoa chỉ có thể lấy danh nghĩa đệ tử của Thiết Kiếm Môn, cố gắng khiến cho Tiêu Trần nương tay.
Khi nghe được những lời này của Chu Hoa, Tiêu Trần thậm chí không thèm để ý tới, sức lực đòn tấn công trong tay không hề giảm xuống, dùng kiếm chém ra một nhát dứt khoát, thành công đánh văng kiếm của đối phương. Hắn cũng không dừng lại chút nào, nhắm thẳng mũi kiếm vào trái tim Chu Hoa.
Một nhát kiếm này tung ra rất nhanh, đồng thời với sự công kích của kiếm này, ngay lập tức Chu Hoa đã bị bao phủ bởi một luồng tử khí nồng nặc.
Sắc mặt hắn ta biến đổi trầm trọng, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi, muốn nói nhưng chỉ thốt ra được một chữ, trái tim Chu Hoa đã bị một nhát kiếm của Tiêu Trần xuyên thấu.
"Tiêu…”
Cả một quá trình không hề có chút do dự nào, đương nhiên Tiêu Trần không hề sợ bất cứ điều gì khi giết Chu Hoa, hắn giết Chu Hoa chỉ đơn giản bằng một nhát kiếm sắc bén.
“Đệ tử của Thiết Kiếm Môn, giết chết không tha!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất