Tuy ngoài miệng nói chúc mừng, nhưng cho dù là ai cũng đều có thể nhận ra được trong lòng tên Bán Thánh cường giả này của Thiết Kiếm Môn đang tràn đầy oán hận.
Dù nghe được lời nói của tên Bán Thánh cường giả tại Thiết Kiếm Môn này, nhưng trái lại Điền Quốc Xuyên không kiêng dè chút nào, chỉ giả vờ cười nói: “Ha ha ha ha, đâu có, đệ tử Thiên Tề Tông chúng ta còn kém xa lắm.”
Dù là đối mặt với Bán Thánh cường giả, Điền Quốc Xuyên cũng không biểu hiện kiêng kị điều gì, nguyên nhân rất đơn giản chính là vì bây giờ là thời điểm tuyển chọn Thánh Tông nhân tài, mọi người đều đang ở trong Thiên Phong Thánh Tông, Điền Quốc Xuyên thật sự không tin người của Thiết Kiếm Môn dám làm loạn ở Thiên Phong Thánh Tông.
Nhìn Điền Quốc Xuyên không dao động một chút nào, sắc mặt của tên Bán Thánh cường giả của Thiết Kiếm Môn càng thêm âm trầm, cuối cùng cười lạnh một tiếng nói: “Ha ha, thật thú vị, có điều hy vọng rằng tên đệ tử kia của Thiên Tề Tông bọn ngươi có thể kiên trì được.”
Sự biểu hiện của Tiêu Trần, khiến sắc mặt của tên Bán Thánh cường giả của Thiết Kiếm Môn trở nên âm trầm. Đồng thời, vào lúc này thông qua màn sáng các trưởng lão cường giả ngang hàng của các tông cũng đang quan sát cuộc chiến này, tình hình chiến đấu của Tiêu Trần cùng Chu Hoa cũng càng thêm kịch liệt.
Vốn nghĩ là có thể đánh bại Tiêu Trần một cách nhẹ nhàng, thế nhưng đã chiến đấu kịch liệt lâu như vậy, Chu Hoa phát hiện ra, sức mạnh của Tiêu Trần vượt xa so với dự đoán của hắn ta.
Thủ đoạn nào hắn ta cũng đều đã sử dụng hết, nhưng vẫn không thể đả động gì được đến Tiêu Trần, điều này làm lòng Chu Hoa nôn nóng không thôi.
“Chẳng lẽ thật sự phải dùng đến chiêu thức kia sao?” Trong lòng hắn ta thầm nghĩ đến nó, nhưng Chu Hoa lại có chút do dự.
Thật ra Chu Hoa còn có át chủ bài chưa thi triển ra, có điều một chiêu này hắn ta để lại là muốn đối phó với mấy tên đệ tử khác của Tam Đại Tông Môn. Thế nhưng hiện tại, chỉ vì đối mặt với một tên đệ tử hèn mọn của Thiên Tông Môn mà hắn ta đã phải lập tức xuất ra át chủ bài rồi sao?
Hắn ta không cam tâm, nhưng nếu như không thi triển át chủ bài thì cũng . chẳng còn biện pháp nào nữa. Hai người đã chiến đấu kịch liệt lâu vậy rồi, Chu Hoa cũng nhận thấy được, không thi triển át chủ bài thì căn bản không thể thắng được Tiêu Trần.
Do dự một hồi, cuối cùng Chu Hoa vẫn quyết định sử dụng át chủ bài của hắn ta. Sát khí trong mắt đột nhiên hiện ra, một kiếm đánh bay trường kiếm của Tiêu Trần, Chu Hoa lui về sau một bước, thành công kéo dài khoảng cách cùng Tiêu Trần.
“Tiêu Trần, hôm nay ta nhất định sẽ giết chết ngươi.” Sát khí dày đặc hướng về phía Tiêu Trần, giọng Chu Hoa lạnh lẽo vang lên.
Một khi đã quyết định sử dụng át chủ bài vậy thì nhất định phải giết chết Tiêu Trần, như thế mới có thể hoá giải được mối hận trong lòng hắn ta.
Cảm thấy được sát ý trên người Chu Hoa lại nhiều thêm vài phần, Tiêu Trần khẽ mỉm cười nhưng cũng không để ý đến, đồng thời hắn cũng đoán được, chỉ sợ lúc này Chu Hoa đã thi triển ra chiêu thức mạnh nhất rồi.
Đối với át chủ bài của Chu Hoa, Tiêu Trần cũng hết sức tò mò, thân là một trong ba đệ tử đứng đầu Thiết Kiếm Môn, át chủ bài này của Chu Hoa đến tột cùng là mạnh đến mức nào.
Nhận thấy vẻ mặt của Tiêu Trần không hề biến đổi dù đã nhìn thấy sát khí nồng đậm của mình, sự tức giận trong lòng Chu Hoa càng lớn. Hắn ta không nói thêm lời nào nữa, vận linh lực trong cơ thể mạnh mẽ mà bộc phát, trường kiếm trong tay cũng bị một trận lửa lớn tầng tầng bao quanh, tựa như một con Hoả Long đang quấn vòng quanh thân kiếm.
“Tiêu Trần, có thể chết dưới Hoả Long Kiếm đã đủ để ngươi tự hào rồi. Chết đi cho ta, Hoả Long Kiếm.” Lạnh giọng quát lên một tiếng, sau đó mạnh mẽ chém ra một đạo kiếm khí, ngay lập tức, một con Hoả Long mãnh mẽ nhanh chóng tấn công về phía Tiêu Trần.
Một kiếm này chính là đòn sát thủ của Chu Hoa, đồng thời cũng là một trong số những Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ của Thiết Kiếm Môn.
Vốn dĩ một chiêu này Chu Hoa muốn giữ lại nhằm đối phó mấy tên trong Tam Đại Tông Môn kia, nhưng hiện tại hắn ta phá lệ thi triển nó để đối phó với Tiêu Trần. Nhìn Hoả Long tấn công mạnh mẽ về phía Tiêu Trần, trên mặt Chu Hoa để lộ ra một nụ cười lạnh lùng.
“Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ, xong rồi, Tiêu Trần hoàn toàn tiêu rồi.” Nhìn sức công kích của Chu Hoa, đệ tử của các đại tông môn xung quanh cũng thì thầm nói khẽ.
Dù bọn họ cũng không trực tiếp đối mặt với Hoả Long Kiếm của Chu Hoa, nhưng mọi người vẫn cảm nhận được một luồng uy lực khó mà chống cự lại được trên thân Hoả Long không ngừng tản mát ra, chỉ dựa vào khí thế kia lập tức có thể nhận ra, một kiếm này, bọn họ không thể ngăn cản được.
Không hổ là một trong ba đệ tử giỏi nhất của Thiết Kiếm Môn, sức mạnh quả nhiên vô cùng kinh người.
Mọi người đều cho rằng Tiêu Trần đã xong đời, tưởng rằng vốn dĩ hắn không thể có khả năng chống chịu được một kiếm này. Nhưng trước sự suy đoán của mọi người, Tiêu Trần lại lộ ra nụ cười lạnh nói: “Đây chính là át chủ bài của ngươi sao? Cũng chỉ đến thế là cùng.”
Hoả Long Kiếm khiến mọi người ai nấy đều phải khiếp sợ, mà Tiêu Trần lại nói “chỉ đến thế là cùng”, nghe được lời này sát ý trong mắt Chu Hoa càng lớn hơn, hừ lạnh một tiếng nói: “Hừ, miệng lưỡi vô cùng lợi hại, hãy nhìn một kiếm này của ta giết chết ngươi đi.”
Nói xong, Hoả Long đã là vọt đến trước mặt Tiêu Trần, một phát đã nuốt chửng hắn vào trong bụng.
Tiêu Trần trực tiếp bị Hoả Long cắn nuối cả cơ thể, ngay lập tức ngọn lửa cuồng nộ kia như thể muốn thiêu đốt bầu trời thành tro bụi.
Xong rồi, Tiêu Trần khẳng định xong rồi, nhìn thấy một màn này, trong lòng mọi người đều có suy nghĩ như vậy, bao gồm cả mấy lão cường giả tại Thiên Phong Thánh Tông cũng đều cho là Tiêu Trần chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Đối với kết quả như vậy, trên mặt tên Bán Thánh cường giả của Thiết Kiếm Môn lộ ra một nụ cười. Hiển nhiên hắn ta đang có tâm trạng rất tốt, mà nhìn lại nhóm người Điền Quốc Xuyên, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ lo lắng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào màn sáng, chỉ có điều đáng tiếc khi đó đã không thấy bóng dáng của Tiêu Trần đâu cả, chỉ có biển lửa ngập trời trong tầm mắt.
Sau khi nuốt chửng Tiêu Trần xong, Hoả Long biến hóa thành biển lửa ngập trời, mà Tiêu Trần lúc này có lẽ đã rơi vào bên trong biển lửa ngập trời kia rồi.
Đối với Hoả Long Kiếm này, Chu Hoa tự tin tuyệt đối, cười to một tiếng nói: “Ha ha ha ha ha, Tiêu Trần ơi ta đã nói rồi, ngươi được chết dưới Hoả Long Kiếm này là sự may mắn cả đời của ngươi.”
Hắn ta căn bản không hề nghĩ đến việc Tiêu Trần còn có thể sống sót, Hoả Long Kiếm này là Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ. Chỉ có điều trong khi lúc Chu Hoa nhịn không được mà cười to, tiếng cười còn chưa hết vang vọng thì bên trong biển lửa đã truyền ra một giọng nói lạnh lùng.
“Có phải ngươi vui mừng chút hơi sớm rồi không? Với lại, cái Hoả Long Kiếm này của ngươi… Chậc chậc, thật sự chẳng có gì đặc biệt, muốn giết ta sao, nhiệt lửa còn chưa đủ đâu.”
Cùng sự xuất hiện của giọng nói này, nụ cười trên mặt Chu Hoa đông lại trong nháy mắt. Ngay sau đó, biển lửa ngập trời đang bùng cháy lại bắt đầu tách ra hai bên. Biển lửa đã bị vạch ra một khoảng chân không ở giữa một cách mạnh mẽ.
Những ngọn lửa này như thể bị người nào đó cưỡng ép đẩy ra hai bên, cùng với biển lửa bị tách ra, giữa đám người, một nam tử áo trắng trên người phát ra dày đặc kim quang, mạnh mẽ hiên ngang đứng giữa bầu trời. Người này không phải ai khác, thật sự là Tiêu Trần mà trước đó đã bị Hoả Long một ngụm nuốt chửng.
Đối với Hoả Long Kiếm của Chu Hoa, Tiêu Trần tự nhiên không thể tiếp tục che giấu sức mạnh được nữa, lập tức thi triển ra Bách Luyện Chiến Thể.
Đối mặt với sự kinh hãi của Chu Hoa, Tiêu Trần chậm rãi bước ra từ trong biển lửa, trên mặt hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt nói: “Không có gì là không thể, chỉ có thể nói là do ngươi quá yếu mà thôi.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất