Không tới một ngày, Tư Không Minh đã dẫn mọi người chạy tới Đế Đô. Về phần Thiên Thần Cư ở thành Nguyệt Tích bên kia thì cũng không bị bỏ hoang mà giao lại cho lão giả được Tiêu Trần cứu trông chừng.
Cuối cùng cũng thành công đứng vững ở Vô Nguyệt Đế Quốc, bây giờ Phần Thiên Chúa Tể đã là Thái thượng hoàng của Vô Nguyệt Đế Quốc, cũng có thể nói là bước đầu sát nhập vào Thiên Hà lục địa.
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong mấy ngày ngày, Tiêu Trần cũng lần lượt luyện hóa hai quả Huyễn Nguyệt.
Trước đây vẫn luôn không có thời gian, mấy ngày nay nhàn rỗi hiếm thấy, dĩ nhiên Tiêu Trần cũng sẽ không lãng phí. Hắn luyện hóa hai quả Huyễn Nguyệt liên tiếp, số lượng linh lực dự trữ trong cơ thể Tiêu Trần đã tăng lên mười phần trăm so với trước đây.
Không hổ là chí bảo của Vô Nguyệt Đế Quốc, chẳng trách ngay cả môn phiệt cấp Thánh như Thiên Phong Thánh Tông cũng không ngừng mơ tưởng đến quả Huyễn Nguyệt.
Mặc dù tu vi vẫn chưa đột phá thế nhưng thực lực đã tăng lên. Điều đáng tiếc duy nhất chính là số lượng của quả Huyễn Nguyệt này quá ít, trăm năm mới ra quả một lần, hơn nữa lại phải chia cho nhiều người như thế. Lần trước Sở Vô Minh cho Tiêu Trần năm mươi quả Huyễn Nguyệt cũng là do hắn ta hao tổn rất nhiều tâm lực mới lấy được, hơn nữa còn góp nhặt rất lâu.
Trong đầu nghĩ nếu có đầy đủ quả Huyễn Nguyệt vậy thì linh lực dự trữ trong cơ thể sẽ không thể ép thẳng đến võ giả Vấn Đạo Cảnh. Đương nhiên Tiêu Trần cũng không biết, nếu luyện hóa quả Huyễn Nguyệt này càng nhiều thì hiệu quả sẽ càng nhỏ. Muốn luyện hóa vĩnh viễn thì về cơ bản là không thể nào.
Ngay khi Tiêu Trần vừa hoàn thành luyện hóa quả Huyễn Nguyệt, hoàng thất truyền tin tức tới, rằng Thiên Tứ đại điển của Phần Thiên Chúa Tể đã được chuẩn bị ổn thỏa, ngày mai sẽ được cử hành.
Cuối cùng cũng chuẩn bị xong, tuy nhiên cho dù là nhóm Tiêu Trần hay Phần Thiên Chúa Tể thì cũng không quá xem trọng Thiên Tứ đại điển. Trong mắt mọi người Thiên Tứ đại điển này cũng chỉ là một hình thức gì đó, không có lợi ích thật sự.
Tuy rằng mấy người Tiêu Tần không quan tâm nhưng các phe hào cường ở Đế Đô đều sững sờ trước tin này. Trước đó, hoàng thất cũng chưa từng tiết lộ một chút phong thanh nào liên quan tới Phần Thiên Chúa Tể, cho nên các phe hào cường ở Đế Đô cũng không biết đến sự tồn tại của Phần Thiên Chúa Tể. Thế mà bây giờ, hoàng thất lại muốn cử hành Thiên Tứ đại điển cho vị Thái thượng hoàng thứ ba, tin tức này vừa được truyền ra, toàn bộ Đế Đô, thậm chí có thể nói là toàn bộ đế quốc đều chấn động.
Tất cả gia tộc đều biết rõ Thái thượng hoàng của Vô Nguyệt Đế Quốc đại diện cho cái gì, đó chính là một vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng. Bây giờ hoàng thất lại cử hành Thiên Tứ đại điển, đây chẳng phải đã nói rõ lại có một vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng vừa mới đản sinh trong hoàng thất sao?
Các gia tộc lớn chấn động, nhất là những thế gia vọng tộc ở trong Đế Đô, bởi vì bọn hắn ở gần trung tâm quyền lực thế nên bọn hắn nhận được một số tin tức mà người khác không biết trước tiên.
Lúc này, ở khắp các nơi trong Đế Đô, trong phủ Tứ Đại Thân Vương cùng Bát Đại Chư Hầu, mấy gia tộc này chính là hào tộc cấp thứ hai đứng sau hoàng thất ở Vô Nguyệt Đế Quốc. Lúc này nguyên lão của từng gia tộc tập trung lại một chỗ để thảo luận về chuyện Thái thượng hoàng thứ ba của đế quốc.
Tứ Đại Thân Vương bao gồm các gia tộc Phùng Trần Sở Vệ và Tám Đại Chư Hầu gồm có Hùng Kỷ Thư Khuất, Hạng Chúc Đổng Lương, giờ đây tất cả bọn hắn này cũng đang âm thầm bàn luận về chuyện Thiên Tứ đại điển.
Nhất là Tứ Đại Thân Vương gia tộc, nếu so với Tám Đại Chư Hầu thì thực lực của bọn hắn mạnh hơn rất nhiều. Mặc dù bên trong Tám Đại Chư Hầu có cường giả Đạo Tôn Cảnh siêu cấp trấn giữ, thế nhưng nếu so với Tứ Đại Hôn Vương gia tộc thì số lượng và chất lượng đều yếu hơn rất nhiều.
Tứ Đại Thân Vương gia tộc gồm Phùng gia, Trần gia, Sở gia, Vệ gia, trong tộc không chỉ có một vị cường giả Đạo Tôn Cảnh siêu cấp, thậm chí mỗi một gia tộc đều có ít nhất một cường giả Đạo Tôn Cảnh đại viên mãn siêu cấp. Chỉ với một điểm đó, lực lượng của Tám Đại Chư Hầu còn lâu mới có thể sánh được với Tứ Đại Thân Vương gia tộc.
Lúc này, bên trong sảnh chính ở trạch viện của Phùng gia có hơn mười nhân vật quan trọng của Phùng gia đang ngồi vây xung quanh. Người ngồi ở vị trí chủ tọa chính là Phùng Đan, đại gia chủ đương thời của Phùng gia, đồng thời cũng là Cung Thân Vương của đế quốc, một nhân thần vô cùng tốt, địa vị đứng sau hoàng đế đương thời là Sở Mục, có thể nói là dưới một người mà trên vạn người.
Sắc mặt ông ta có chút nghiêm trọng, ánh mắt quét qua những người ở dưới, Phùng Đan thấp giọng nói.
"Đã điều tra xong, người được tổ chức đại điển chính là một vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng, thế nhưng dường như ông ta là người được Tam hoàng tử tìm tới."
Quả không hỗ là gia tộc Thân Vương, ở Vô Nguyệt Đế Quốc, chỉ cần là chuyện mà bọn họ muốn biết thì dường như không có chuyện gì không tra ra được. Hiện tại chỉ mới có mấy tiếng thế mà Cung Thân Vương phủ cũng đã có thể tra rõ chuyện có liên quan tới Phần Thiên Chúa Tể.
Nghe thấy lời này của Phùng Đan, chỉ chốc lát sau mấy nam nhân trung niên có tướng mạo khá giống nhau chậm rãi lên tiếng nói.
"Đại ca, nếu người này được Tam hoàng tử đưa tới thì e rằng Đế Đô sẽ không bình yên nổi. Có lẽ Cung Thân Vương phủ chúng ta cũng phải sớm chuẩn bị."
Nam nhân trung niên đang nói chuyện chính là nhị đệ của Phùng Đan, khi nghe thấy lời này, những người đang ngồi cũng khẽ gật đầu.
Ai cũng có thể nghĩ ra, vào lúc này Tam hoàng tử Sở Vô Minh đột nhiên đưa một vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng vào Đế Đô, mục đích là gì thì không cần nói cũng biết.
Sở Vô Minh vốn không có Đạo Hoàng Cảnh đại năng ủng hộ, suýt nữa đã bị đào thải ra khỏi vòng, thế nhưng bây giờ không biết Tam hoàng tử này có cái vận cứt chó gì mà lại có thể lôi kéo một vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng. Thế thì Tam hoàng tử Sở Vô Minh lại có tư cách tranh đoạt vị trí Thái tử.
Thế nhưng đối với việc này, hiển nhiên là hai người Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song sẽ không bằng lòng, thế thì Đế Đô sẽ loạn. Có lẽ các gia tộc lớn sẽ phải chọn lại hàng ngũ một lần nữa.
Không chỉ có Cung Thân Vương Phùng gia ý thức được việc Đế Đô sẽ loạn mà ba gia tộc Thân Vương, Tấn Thân Vương Trần gia, Vũ Thân Vương Sở gia, Yến Thân Vương Vệ gia cũng đều ý thức được.
Việc Sở Vô Minh quật khởi đã trở thành lẽ đương nhiên, như thế thì hắn ta nhất định phải nhanh chóng phát triển thế lực của mình. Một khi Sở Vô Minh quật khởi ắt sẽ động đến Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song, e rằng giữa ba huynh đệ họ sẽ không tránh khỏi việc long tranh hổ đấu.
Thế nhưng đừng nghĩ rằng ngôi vị Thái tử này chỉ là cuộc cạnh tranh giữa ba huynh đệ Sở Vô Minh, nó còn dính líu tới các thế lực trải rộng khắp Vô Nguyệt Đế Quốc.
Cho nên tranh đoạt ngôi vị Thái tử không chỉ là sự tranh đấu giữa các hoàng tử mà còn là cuộc tranh đấu của các phe phái lớn ở Vô Nguyệt Đế Quốc. Có tranh đấu thì sẽ có lợi ích, mà đối mặt với lợi ích lớn như thế có gia tộc nào là không động lòng? Hơn nữa cho dù không động lòng, thế nhưng với tư cách là hào tộc của Vô Nguyệt Đế Quốc, làm sao có thể giữ được mình không quan tâm đây?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất