Phần Thiên Chúa Tể tán gẫu với Sở Thanh Sơn cùng Sở Mộ Bạch rất lâu, đương nhiên đề tài phần nhiều vẫn là hai người Sở Thanh Sơn đang thăm dò Phần Thiên Chúa Tể có đồng ý bảo hộ Vô Nguyệt Đế Quốc hay không. Có được địa vị Thái thượng hoàng ở Vô Nguyệt Đế Quốc tức là sẽ được hưởng thân phận cùng địa vị chí cao vô thượng, nhưng đi cùng với những quyền lực đó sẽ là trách nhiệm bảo vệ Vô Nguyệt Đế Quốc. 

             Trong cuộc trò chuyện nhìn như bình thường đó, Phần Thiên Chúa Tể cũng nhạy bén nhận ra rằng, quan hệ giữa hai người Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch không hề đoàn kết như vẻ bề ngoài, giữa bọn hắn cũng có một ít tranh đấu qua lại. 

             Đương nhiên Phần Thiên Chúa Tể không biết, tranh đấu giữa Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch đã không còn là bí mật từ lâu. Trong hoàng thất, hai vị Thái thượng hoàng đều có tùy tùng riêng của mình, mà Đại hoàng tử Sở Vô Khuyết cùng Nhị hoàng tử Sở Vô Song lại là đệ tử của hai người bọn hắn. 

             Do đó, việc Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch chia ra ủng hộ Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song cũng không có gì đáng ngạc nhiên. 

             Hoàng thất không hòa bình như trong tưởng tượng, nhất là sau khi cuộc chiến tranh đấu ngôi vị Thái tử nổ ra thì lại càng sôi sục hơn trước. Toàn bộ hoàng thất đã chia làm mấy phe phái lớn, lúc này bọn hắn đều đang điên cuồng tranh đoạt quyền lực. 

             Đối mặt với sự hấp dẫn của quyền lực, có lẽ hai người Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch không quan tâm bởi vì bọn hắn đã có được thân phận cùng địa vị chí cao vô thượng, nhưng những người trẻ tuổi phía dưới bọn hắn lại không làm được vậy. 

             Tuy nhiên, tranh đấu cũng chỉ là tranh đấu, đối với bên ngoài Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch vẫn luôn tỏ ra vô cùng đoàn kết. Giống như khi đối mặt với Phần Thiên Chúa Tể vậy, rõ ràng là hai người đều đang ngồi trên cùng một con thuyền. 

             Đồng thời vẫn còn một điểm mấu chốt nhất, đó chính là võ giả ở cấp độ nào cũng đều cần tài nguyên tu luyện, mà càng về sau thì tài nguyên mà võ giả cần cũng càng nhiều. 

             Tại Vô Nguyệt Đế Quốc, tuy trên lý thuyết mỗi tháng Thái thượng hoàng đều sẽ được cung cấp một lượng tài nguyên tu luyện không nhỏ, nhưng tất nhiên phân phối tài nguyên thì không có chuyện hoàn toàn bình đẳng. Có thể nói trước khi Phần Thiên Chúa Tể tới, tài nguyên được phân phối cho hai người Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch hầu như đều dựa vào thế lực trên tay kẻ đó mạnh hay yếu để quyết định. 

             Quan trọng hơn, đám tài nguyên tu luyện bèo bọt mà hoàng thất phân cho Thái thượng hoàng còn không đủ để một Đạo Hoàng Cảnh đại năng nhét kẽ răng, mà muốn có nhiều tài nguyên tu luyện hơn thì chỉ có thể sai người dưới đi tìm. Còn chuyện có thể tìm được bao nhiêu, vậy phải xem đám thuộc hạ dưới trướng của kẻ đó có năng lực hay không. 

             Cũng chính vì vậy, Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch mới tham dự vào cuộc tranh giành vị trí Thái tử, đồng thời lần lượt nâng đỡ Đại hoàng tử Sở Vô Khuyết và Nhị hoàng tử Sở Vô Danh. Bọn hắn không có hứng thú đối với vị trí Thái tử, nhưng bọn hắn cần người thu gom tài nguyên có ích cho việc tu luyện của bọn hắn. 

             Dù sao thân là một Đạo Hoàng Cảnh đại năng, bọn hắn cũng không có thể tự mình đi tìm tài nguyên tu luyện đúng chứ? Điều này hoàn toàn là chuyện không thực tế. 

             Cho nên Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch mới lần lượt ủng hộ Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song. Song phương đều có nhu cầu riêng, hai người bọn hắn lợi dụng Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song thu thập tài nguyên mình cần, còn Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song thì mượn tay hai người để đoạt lấy vị trí Thái tử, nắm trong tay nhiều quyền lực của Vô Nguyệt Đế Quốc hơn. 

             Đã hiểu được con đường sinh tồn ở Vô Nguyệt Đế Quốc, hiện tại Phần Thiên Chúa Tể cũng đã trở thành Thái thượng hoàng, thế cho nên Phần Thiên Chúa Tể cũng phải tuân theo con đường ấy mà lựa chọn nâng đỡ một thế lực của riêng mình. Nếu không thì ở phương diện thu thập tài nguyên tu luyện, không những Phần Thiên Chúa Tể không bằng hai người Sở Thanh Sơn mà thậm chí còn có thể ứng phó với rất nhiều rắc rối khác. 

             Hiểu được những thứ này, mà đối với Phần Thiên Chúa Tể thì lựa chọn ai đã là chuyện có đáp án từ lâu. Hai người Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch chọn Đại hoàng tử Sở Vô Khuyết và Nhị hoàng tử Sở Vô Song, tất nhiên Phần Thiên Chúa Tể cũng chỉ có thể lựa chọn Tam hoàng tử Sở Vô Minh. 

             Tán gẫu suốt một ngày, Phần Thiên Chúa Tể mới rời khỏi chỗ hai người Sở Thanh Sơn, sau đó ông ta được Sở Vô Minh đích thân đón về hành cung của hắn. 

             Hiện giờ Thiên Thần Cư của Đế Đô đang được tiến hành xây dựng rầm rộ, trạch viện luôn luôn có sẵn, hơn nữa cũng đã chọn xong rồi. Đó là một tòa đại trạch cách hoàng cung không xa, nằm ở ngay trung tâm Đế Đô. 

             Toàn khu trạch viện chiếm diện tích rất lớn, so với Thiên Thần Cư ở thành Nguyệt Tích, ít nhất tòa trạch viện này phải lớn hơn gấp năm lần. Cho dù là có hơn trăm ngàn người ở thì cũng sẽ không sinh ra tình trạng chật chội. Đình đài lầu các, hoa viên đều có đủ cả, bày trí xung quanh cực kỳ duyên dáng. Hiện giờ chỉ cần sửa sang một phen là có thể ở rồi, có lẽ cũng không mất mấy ngày. 

             Chuyện sửa sang Thiên Thần Cư mới xây được giao cho Sở Vô Minh toàn quyền xử lý, bằng năng lực của hắn ta thì đương nhiên chút chuyện nhỏ này hoàn toàn không có vấn đề gì. 

             Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, Sở Vô Minh đã sửa xong Thiên Thần Cư. Ba người là Tiêu Trần, Phần Thiên Chúa Tể và Trương Kỳ tự mình tới trước. 

             Dạo quanh một vòng thăm quan Thiên Thần Cư ở Đế Đô, Sở Vô Minh cung kính hỏi: "Không biết Phần Thiên tiền bối còn chỗ nào không hài lòng?” 

             "Tốt lắm, Trương Kỳ, có thể dặn đám người Tư Không Minh khởi hành rồi." Nghe Sở Vô Minh hỏi mình, Phần Thiên Chúa Tể khẽ gật đầu. Ông ta thấy tòa trạch viện này rất tốt cho nên lập tức ra lệnh cho Trương Kỳ, nói với đám người Tư Không Minh hiện tại có thể khởi hành đi Đế Đô. 

             Thấy Phần Thiên Chúa Tể vô cùng hài lòng với sự sắp xếp của mình, Sở Vô Minh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hiện giờ Phần Thiên Chúa Tể chính là chỗ dựa lớn nhất của Sở Vô Minh, cho nên hắn không dám chọc cho Phần Thiên Chúa Tể không vui dù chỉ một chút. 

             Sở Vô Minh cung kính thi lễ, sau đó nói với vẻ rất hiểu chuyện: "Như vậy đêm nay vãn bối cũng không quấy rầy Phần Thiên tiền bối và Tiêu Trần huynh nữa. Vãn bối xin được cáo lui trước. Nếu Phần Thiên tiền bối có việc cần phân phó thì cứ phái người tới tìm ta.” 

             Biết Thiên Thần Cư đã xây dựng thành công, đám người Phần Thiên Chúa Tể ắt có chuyện cần bàn với nhau, nếu lúc này hắn khăng khăng ở lại đây thì cũng chỉ làm cho Phần Thiên Chúa Tể sinh lòng chán ghét mà thôi. 

             Nghe Sở Vô Minh nói vậy, Phần Thiên Chúa Tể khẽ gật đầu vừa ý, sau đó lại lạnh nhạt nói thêm: "Ta cần một ít tài nguyên tu luyện, hãy chuẩn bị một ít.” 

             Đã biết cách thu thập được nhiều tài nguyên tu luyện hơn ở Vô Nguyệt Đế Quốc, tất nhiên lúc này Phần Thiên Chúa Tể sẽ không khách khí làm gì. Còn Sở Vô Minh sau khi nghe thấy vậy thì cũng không hề do dự mà đồng ý ngay. 

             Hắn không cảm thấy yêu cầu của Phần Thiên Chúa Tể có vấn đề gì. Dẫu sao tài nguyên tu luyện mà một Đạo Hoàng Cảnh đại năng cần cũng là một con số rất lớn, muốn chống đỡ nổi lượng tiêu hao khủng khiếp như vậy mà chỉ dựa vào chút tài nguyên tu luyện do hoàng thất phân phối thì chắc chắn là không đủ. Hơn nữa, mặc dù hoàng thất có quốc khố sung túc nhưng đối với Đạo Hoàng Cảnh đại năng có rất nhiều thứ đã trở nên vô dụng, mà muốn có được thiên tài địa bảo thực sự thì cần phải đi các nơi tìm kiếm hoặc dùng tiền tài để thu thập. 

eyJpdiI6Ik5KTXRPSUVQVnhPU21uOWZBMldRSGc9PSIsInZhbHVlIjoiK2xoeU9jZmg2WDg5REZCMWt0cDYzYXM5QXlaVUkyNHBzUXFyK1hzS2x2TEtxQWpiS0lqY2l6cDBDMWxidU16RG9WUEgyemxycUpMT3pLR2VuR0xyeHY1NzNqeE9tcFpVZ0h6dmEwRmpFWWk1MGxZRzcrWllWclFnbW5cL1wvcnZPQlViaFltZGhUM0s2MXNVZ3dQVmdrXC9hSmxmSmpxbllwRXFjWXp6VWg0dzZ2RTBqXC9pdDdvQVZtXC9lb3g2YnRRR1hHU091YVhKWUJGZUord3dMUmdHa21iNG5KelNUTUVjVzd2UUNZejF1OE04OUZoZ24rM2xvOUdxcCtMS3FEakt1eFZPWGo0SlNmTmx1eFJaWlwvUEw1eVYzYkl2RU5seE1GK2NsQnFDUXNmM0Q5ek56M2p0VnRqWmpKcGV6bGgreiswY1p4NkZcL25CM1BZM29lQ3VqN2o0U08xbkxwZ0hlaDN5VDdsTDJkNlpRZDhmZHdSTjU0eVdaR3U3dEtQcDR3MW8zc3ZKT2VzWFpLb0FiRzZOb0JGVTFWNGxWNTFONk5QQWdVTzFCU3o3YVVNVitNSWlrNE1TSWRxdUloSnRVaFZFelM2WnlsNXlLQ2JiMTJITWRZY2dPb3oyRW1obFRwZ1VzU2s2a3dpUTNHRHdXTmg3dWg5dHkxVytKVjJBRFVEYmV4NnRCdCtTWjE2dzU5Q29VYWlQY3d5TlwvbVdHYk5HZkwyV2RmQ3ZLQloyeHdlV2p4MXVic1VRdkUzcFpVTUhHalVUQURWZVJTMk5VOTEyWExSUzFBPT0iLCJtYWMiOiIyZWZiMGJiMWRiNTJmOWJjNjVhMDhhNWMyZTdkYzc5MDc5ZWJiZWNjNTUzZjRmYzE3MzZkMzZiNjNmOTBmNzI4In0=
eyJpdiI6IjNwb1A5Zm5OYnJhXC9vZGhJMXUwek13PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijd1MGdPMEpoSlNzZTFJOU1vZlwvZWJ3RXg0bVByT3FnTXlJdjlyZldNVmNwZEc2UHhqS2NVWFlWekRjdDR5azhIQ2RIZk1CK0xiZzdBTnorZzhyZXYzdW1OVVhIK0hseDRsamFGbWNSZ3lBWWhYcjYzd3VQNE9qQkhKNWg2bWxSc3ZHMHg4bVZueUw2WFZ6WmlsSytuY01qZHNVYyt2NXBXRWVndFwvXC9LakVPSldzVllpOVh5TDZzc1FVN0hTTkdGWGVwZ1hWV1BhRU1kQngxUGpac1wvNVlzWlwvcWVHSDVTajkxRHl0c1NqbUJqZVwvdnF4ZmQ4UEIwcEtTakp6ODdFQVhhSjd2N255NnFERFBmeGZqSndVenRhVDdCNEVKNkJmem8raVJJdjZKUWE4WmFMUkdoU3lFRmpQaW9aUGNKRndnM1FIbTRLN01idVwvdDhEaFhCVmpYZkJjZzRodGFUdEZzcmZzZFlMbXkybm89IiwibWFjIjoiNDJjMDNiOWNhOGNmZDlmZDAwYTFlMTYxODUzNGY4MWJmNTMzMjQxYjNjNmZjNjUzZmM3MzM3Y2U3OGFlMGM0YSJ9

             Sau khi xây dựng Thiên Thần Cư tại Đế Đô xong, Thiên Tứ đại điển của Phần Thiên Chúa Tể hẳn là sẽ được cử hành trong mấy ngày tới. Đến lúc đó hoàng thất sẽ chiêu cáo thiên hạ, như vậy Phần Thiên Chúa Tể sẽ chính thức trở thành vị Thái thượng hoàng thứ ba của Vô Nguyệt Đế Quốc. Đám người Tiêu Trần cũng thành công đặt chân tại Đế Đô.

Ads
';
Advertisement
x