Mắt nhìn nhát kiếm của mình sắp giết chết ông lão, nhưng vào thời khắc cuối cùng, có một thanh niên mặc bạch y lại đứng chặn trước mặt mình, hơn nữa chỉ dùng hai ngón tay đã có thể chặn được nhát kiếm đó.
Mặt Ngô Đức lộ ra vẻ ngạc nhiên, nghi hoặc nhìn thanh niên mặc bạch y trước mặt, trước nay chưa từng gặp qua người này, nhìn tuổi tác dường như cũng không chênh lệch với hắn ta là bao, khôi ngô tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, đồng thời trên người chàng thanh niên mặc bạch y này lại tản ra khí chất bất phàm, khiến cho Ngô Đức cảm thấy tim đập rất nhanh, loại cảm giác này, Ngô Đức chỉ từng cảm nhận thấy từ trên người của các vị hoàng tử ở Đế Đô, đây là khí chất chỉ có ở một người có địa vị cao, được nhiều người cung kính ngưỡng mộ, một người là con cháu gia tộc lớn như hắn ta còn lâu mới so bì được.
Thanh niên mặc bạch y hiển nhiên chính là Tiêu Trần, vào thời khắc cuối cùng, Tiêu Trần cuối cùng vẫn là nhịn không được, không có cách nào bèn lựa chọn ra tay, bản thân không thể cứ mở to mắt nhìn ông lão chết ngay trước mắt mình.
So với sự ngạc nhiên và nghi hoặc của Ngô Đức, Tiêu Trần lại tỏ ra rất bình tĩnh, búng một ngón tay, làm thanh kiếm trong tay của Ngô Đức rung lên, sau đó lạnh nhạt nói:
“Ông ta đã là người sắp chết rồi, hơn nữa ngươi vốn dĩ đã giết chết cháu gái của ông ta, chuyện này dừng lại ở đây đi.”
Không hề làm khó Ngô Đức, Tiêu Trần không muốn gây chuyện là thật, có điều nghe thấy Tiêu Trần nói vậy, Ngô Đức lại không muốn rút lui, ngược lại còn chau mày hỏi:
“Ngươi là ai?”
Có chút bị khí chất trên người của Tiêu Trần làm cho sợ hãi, cho nên Ngô Đức không có ngang nhiên hành động, sợ Tiêu Trần là một nhân vật có bối cảnh lớn, nếu như không phải vì thế, Ngô Đức sớm đã bộc phát rồi.
Nghe thấy Ngô Đức hỏi vậy, Tiêu Trần cũng biết hắn ta đang nghĩ cái gì, giọng nói vẫn lạnh lùng:
“Ta là ai không quan trọng, chuyện này cứ làm như vậy đi, ngươi đã đánh ông ta ra nông nỗi này rồi, hà cớ gì cứ phải đoạt lấy sinh mạng của ông ta chứ.”
Tiêu Trần không chịu để lộ thân phận của mình, nghe thấy vậy, hai mắt của Ngô Đức nhìn chằm chằm vào Tiêu Trần, đầu mày càng nhíu chặt hơn, trong lòng không ngừng suy nghĩ.
Ngô Đức là con cháu nhà thế gia, chuyện này đúng là không sai, nhưng hắn ta vốn dĩ không phải là kẻ ngốc, khí chất trên người Tiêu Trần khiến hắn nghĩ đến những nhân vật lớn đã từng gặp qua ở Đế Đô.
Mặc dù ở thành Nguyệt Tích không ai dám chọc giận Ngô gia, nhưng Ngô gia cũng chỉ có danh tiếng ở trong thành Nguyệt Tích này mà thôi, so với những nhân vật lớn ở Đế Đô, Ngô gia của hắn ta quả thực chỉ là tép riu, cho nên đối mặt với Tiêu Trần, Ngô Đức có chút sợ hãi.
Nếu như Tiêu Trần thật sự có bối cảnh kinh thiên động địa gì đó, vậy thì tuyệt đối không thể đắc tội, nắm bắt không chắc Tiêu Trần, cuối cùng Ngô Đức chọn cách lùi bước, trong lòng nghĩ đợi hắn ta trở về nhất định sẽ điều tra kĩ thân phận của Tiêu Trần, nếu như hắn thật sự có bối cảnh gì đó mà Ngô gia không chọc giận được, vậy chuyện này cũng coi như xong, chỉ là nếu như Tiêu Trần là tên tốt mã dẻ cùi, vậy Ngô Đức nhất định sẽ khiến hắn hiểu rõ hai chữ hối hận viết như thế nào, thế mà lại không sợ chết dám quản chuyện của Ngô Đức hắn ta.
Thu kiếm lại, Ngô Đức cười khẩy nói:
“Chúng ta đi.”
Nói xong lập tức đem theo đám hộ vệ xoay người rời đi.
Ánh mắt dõi theo Ngô Đức bỏ đi, Tiêu Trần cũng không nói thêm gì, mặc dù đã đoán được Ngô Đức nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này, một khi để hắn ta điều tra ra mình vốn chả có bối cảnh gì, hắn ta nhất định sẽ đến gây phiền phức, có điều Tiêu Trần không hối hận, nếu đã làm rồi, vậy tự nhiên sẽ không sợ Ngô Đức, hơn nữa Tiêu Trần không muốn kiếm chuyện, nhưng không có nghĩa là Tiêu Trần sợ xảy ra chuyện, một Ngô gia nhỏ bé, Tiêu Trần còn không để ý, với thực lực của mọi người, tùy tiện cũng có thể tiêu diệt được cả họ nhà hắn ta, còn không đáng để Tiêu Trần để ở trong lòng.
Phiền phức duy nhất chính là là sau khi tiêu diệt Ngô gia, rất có thể sẽ kéo theo nhiều thế lực mạnh khác đến quấy nhiễu, đây mới chính là điều mà Tiêu Trần lo lắng.
Xoay người đi đến trước mặt ông lão, cúi người xuống Tiêu Trần phát hiện vết thương của ông lão quả thực rất nghiêm trọng, hiển nhiên chỉ còn lại một hơi thở, nếu như cứ bỏ mặc không quản như vậy thì ông ta cũng sống không được bao lâu nữa.
Từ trong nạp giới lấy ra một viên đan dược trị thương, viên đan dược trị thương này là đan dược kim sắc cấp cao, là Đan Vân Chúa Tể luyện ra cho Tiêu Trần, ở thành Nguyệt Tích này có thể gọi là thần đan.
Không hề có chút tiếc nuối nào, Tiêu Trần trực tiếp đưa đan dược cho ông lão uống, sau đó Phần Thiên Chúa Tể thông qua Huyền m Phù gọi một võ giả của Thiên Thần lục địa đến, bảo hắn chăm sóc cho ông lão, sau đó hai người họ mới tiếp tục lên đường đi đến phủ thành chủ.
Chuyện của Ngô Đức chẳng qua chỉ là một tiểu đoạn xen ngang vào, trên đường tiếp tục đi đến phủ thành chủ, Phần Thiên Chúa Tể khẽ mỉm cười nói:
“Lúc nãy cứu ông lão đó, có hối hận không?”
Nhìn thấy được trước khi Tiêu Trần ra tay đã phải đấu tranh tư tưởng rất kịch liệt, đối mặt với Thiên Hà lục địa xa lạ, làm bất cứ chuyện gì cũng phải thận trọng hơn rất nhiều so với lúc ở Thiên Thần lục địa, nghe thấy Phần Thiên Chúa Tể nói vậy, Tiêu Trần thật lòng đáp lại:
“Trước khi ra tay quả thật đã nghĩ rất nhiều, có điều sau khi ra tay thì không như vậy nữa, dù sao ta cũng không thể trơ mắt nhìn ông lão đó bị đánh chết được, chỉ là hơi có lỗi với các vị, e là sẽ lại gây thêm phiền phức cho mọi người.”
Nghe Thấy câu trả lời của Tiêu Trần, Phần Thiên Chúa Tể cười nói:
“Đến Thiên Hà lục địa, chúng ta đúng là đã trở nên thận trọng hơn rất nhiều, đương nhiên đây là điều bắt buộc, có điều bất kỳ chuyện gì cũng đều có mức độ của nó, gọi là hăng quá hóa dở, chính là nếu như quá thận trọng mà làm trái cái tâm ban đầu của mình, khiến chúng ta trở nên gặp chuyện là sợ, vậy thì không phải xôi hỏng bỏng không sao, nhớ rằng chúng ta đến Thiên Hà lục địa là vì trưởng thành, là vì cứu vớt Thiên Thần lục địa, chứ không phải đến để lánh nạn, thận trọng không sai, nhưng không thể vì thận trọng mà trở nên nhu nhược được.”
Còn việc Tiêu Trần ra tay, Phần Thiên Chúa Tể không những không trách tội mà ngược lại còn rất hài lòng, bởi vì Tiêu Trần không vì thận trọng quá mức mà trở nên nhu nhược, nếu như lúc nãy Tiêu Trần không có ra tay, thì trong lòng Phần Thiên Chúa Tể mới thật sự thất vọng, bởi nếu như vậy mục đích mọi người đến Thiên Hà lục địa là vì cái gì? Chỉ vì muốn trốn tránh ư?
“Đa tạ Thiên thúc dạy bảo.”
Nghe thấy Phần Thiên Chúa Tể nói vậy, Tiêu Trần khẽ cười gật đầu đồng ý, không sai, câu nói này của Phần Thiên Chúa Tể khiến bản thân nhất thời sáng suốt, đúng vậy, mục đích mọi người đến Thiên Hà lục địa là gì? Là vì trưởng thành, không phải vì trốn tránh, thận trọng không đại diện cho sợ hãi, có những chuyện nếu đã xảy ra rồi, đương nhiên sẽ gây ra phiền phức, nhưng mà có sao chứ, tục ngữ có câu, có phúc ắt có họa, là họa tránh không được, cùng lắm là chiến đấu thôi.
Thấy Tiêu Trần nghĩ thông suốt chuyện này, Phần Thiên Chúa Tể khẽ mỉm cười gật đầu, sau đó hai người nhanh chóng đi tới bên ngoài phủ thành chủ, nói rõ với hộ vệ mục đích đến đây, hai người nhanh chóng bước đến viện trước của phủ thành chủ, một nơi chuyên phụ trách việc mua bán phủ đệ.
Cùng lúc hai người Tiêu Trần đến phủ thành chủ thì Ngô Đức cũng về đến Ngô gia, ngồi trên chiếc ghế trong nhà của mình, trước mặt Ngô Đức, có một nam nhân trung niên tu vi cấp Vấn Đạo Cảnh đang cung kính đứng đó, người này là đại quản gia của cả Ngô gia, tên là Ngô Phúc.
Nhìn Ngô Phúc, Ngô Đức lạnh nhạt nói:
Nghe thấy Ngô Đức nói vậy, Ngô Phúc gật đầu đồng ý, sau đó bèn xoay người đi ra ngoài.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất