Sau khi thu xếp mọi người đợi ở trong tửu lầu ổn thỏa, hai người Tiêu Trần và Phần Thiên Chúa Tể đi mua phủ đệ, sau khi hỏi thăm khắp dọc đường, Tiêu Trần biết được nếu muốn mua phủ đệ ở thành Nguyệt Tích phải đi đến phủ thành chủ, tất cả phủ đệ còn trống đều quy thuộc dưới tên của phủ thành chủ. 

             Biết được quy trình mua phủ đệ, hai người bọn Tiêu Trần bèn đi về hướng phủ thành chủ, là một thế lực hàng đầu trong thành Nguyệt Tích, phủ thành chủ tự nhiên không khó tìm, chính là ở trung tâm của thành Nguyệt Tích, chiếm diện tích rất lớn. 

             “Tiêu Trần, sau này ở Thiên Hà lục địa, hai người chúng ta cứ xưng hô thúc cháu đi.” 

             Vừa đi, Phần Thiên Chúa Tể vừa mở miệng nói. 

             Ở Thiên Hà lục địa tự nhiên sẽ không thể dễ dàng tiết lộ thân phận thật sự của mọi người, ai mà biết được người của Thiên Hà lục địa đối với người đến từ lục địa khác là có thái độ gì, nếu như Thiên Hà lục địa cực kì kị ngoại, vậy há chẳng phải là tự mình tìm lấy phiền phức hay sao. 

             Cho nên  Phần Thiên Chúa Tể cho rằng, quan hệ giữa người với người là chủ nô, còn Tiêu Trần lại là cháu trai của mình, sau này những người khác gọi Phần Thiên Chúa Tể là đại nhân, gọi Tiêu Trần là công tử. 

             Nghe thấy câu nói này của Phần Thiên Chúa Tể, Tiêu Trần gật đầu đồng ý, ở Thiên Hà lục địa quả thực vẫn cần chú ý ẩn giấu thân phận thật của bản thân, dù gì mọi người cũng không phải là người của lục địa này. 

             Đi nhanh về phía phủ thành chủ, cũng chính là lúc hai người Tiêu Trần men theo đường phố mà đi, ở phía xa, Tiêu Trần đã nhìn thấy ở phía trước có một đám hộ vệ mặc hán phục đang vây quanh tay đấm chân đá một ông lão tóc bạc trắng, đồng thời trước đám hộ vệ đó còn có một tên công tử trẻ tuổi ăn mặc sang trọng đang cười khẩy chăm chú nhìn tất cả chuyện này. 

             Rất rõ ràng tên nam nhân trẻ tuổi ăn mặc hoa lệ đó chắc là con cháu của một đại gia tộc nào đó trong thành Nguyệt Tích, còn đám hộ vệ kia chính là người đi theo hắn ta, còn về ông lão, nhìn cách ăn mặc chắc chẳng có thân phận gì, tu vi cũng chỉ thuộc cấp bậc Địa Minh Cảnh mà thôi. 

             Nhìn thấy một màn này, đầu lông ngươi Tiêu Trần hơi chau lại, nhưng lại không ra tay, nếu như lúc này ở Thiên Thần lục địa, Tiêu Trần nhất định sẽ mở miệng dạy dỗ, có điều bây giờ, nơi này là Thiên Hà lục địa, thứ nhất không biết thân phận của thanh niên này, hai là Tiêu Trần cũng không muốn gây thêm chuyện. 

             Trong lòng biết rõ hơn mười thanh niên to khỏe thế mà lại đi đánh đập một ông lão sắp chết, hơn nữa nhìn thấy mức độ những người nay ra tay, rõ ràng là không hề có chút nể tình, rất độc ác. 

             Còn ông lão bị đám người vây đánh sắc mặt đã trắng bệch, hơi thở yếu ớt, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, rõ ràng là bản thân đã bị trọng thương rồi. 

             Những người đi đường xung quanh ai nấy cũng không dám ra mặt ngăn cản, chắc là kiêng kỵ thân phận của thanh niên này. 

             Cũng giống như những người qua đường khác, lặng lẽ bước qua đám người này, ngay khi Tiêu Trần và tên thanh niên đó bước ngang qua nhau, Tiêu Trần chỉ nghe thấy thanh niên đó giễu cợt nói: 

             “Một lão già sắp chết, còn dám lo chuyện bao đồng, không phải chỉ là một nữ nhân hạ tiện sao? Bổn công tử đánh chết thì đánh chết, ông còn dám đi phủ thành chủ tố cáo ta. Hừ, đúng là không biết tốt xấu, đánh cho ta, đánh mạnh vào.” 

             Thanh niên đó vừa dứt lời, ông lão bị đánh đập lại nói một cách yếu ớt: 

             “Ngô Đức, ngươi không phải là người, cháu gái ta năm nay mới chỉ có mười hai tuổi, thế mà ngươi lại dám ra tay độc ác, nó trong mắt ngươi chỉ là một nữ nhân hạ tiện, nhưng nó lại là người thân duy nhất của lão già này, hai ông cháu chúng ta ở thành Nguyệt Tích sống nương tựa vào nhau, sao ngươi có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy chứ, hôm nay ông già này lập lời thề tại đây, chỉ cần ta vẫn còn một hơi thở, cho dù tố cáo ngươi đến Đế Đô, ông già này cũng phải đòi được công đạo, ta không tin Ngô gia nhà ngươi thực sự có thể một tay che trời.” 

             “Còn muốn đi Đế Đô tố cáo? Lão già không biết sống chết, ông đang nằm mơ sao? Hôm nay ông có thể sống sót được hay không phải xem sắc mặt của bổn thiếu gia, đánh cho ta, đánh mạnh vào, đánh chết lão già này.” 

             Dường như bị lời của ông lão thật sự kích nộ, trong mắt Ngô Đức đầy sát ý nói. 

             Nghe thấy Ngô Đức nói vậy, mười mấy tên cẩu thuộc hạ ra tay cũng càng ngày càng độc ác. 

             Từ lúc đi ngang qua Ngô Đức, từ trong đoạn đối thoại của hai người, Tiêu Trần cũng nghe ra được chút manh mối, sự việc chắc là cháu gái của ông lão bị Ngô Đức nhìn trúng, sau đó bị cưỡng hiếp, cuối cùng bị Ngô Đức giày vò tới chết, trong lòng ông lão đau đớn phẫn nộ, bèn đi đến phủ thành chủ cáo trạng Ngô Đức, kết quả bị Ngô Đức biết được, cho nên mới đánh đập ông lão giữa đường phố như vậy. 

             Cháu gái của ông lão theo như ông nói năm nay mới chỉ có mười hai tuổi, với tuổi tác như vậy, chỉ có thể coi là một bé gái, nhưng chính vì vậy, Ngô Đức lại giày vò cô bé đến chết. 

             Vốn dĩ định không quản chuyện này, nhưng lúc Tiêu Trần chuẩn bị rời đi, đằng sau lưng mình truyền đến tiếng gào thét của ông lão. 

             “Ngô Đức, ông già ta có làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi  đâu, ngươi cái tên súc sinh này, á...” 

             Dường như là dùng hết hơi thở cuối cùng của mình, nên tiếng gào thét vừa dứt, ông lão nghiễm nhiêm đã không còn chút sức lực nào nữa, bơ phờ nằm trên mặt đất, để mặc cho mười mấy tên nô bộc ác độc đó đánh lên người, cơ thể nhất thời run rẩy, trong miệng không ngừng có máu tươi chảy ra,  hai mắt dần dần rời rạc, có điều trong khóe mắt của ông lão lại âm thầm rơi xuống hai hàng nước mắt. 

             Hai hàng nước mắt trong xanh đó, dường như là đang tố cáo thiên đạo bất công, là đang nói rõ sự đau lòng phẫn nộ trong lòng, vô đạo vô tình, coi vạn vật như cỏ rác. 

             Tại sao con người vừa sinh ra đã bị phân thành cấp bậc tam lục cửu? Tại sao  người không có thân phận, không có bối cảnh còn bị người ta ức hiếp sỉ nhục? Tại sao tục ngữ có câu ông trời có mắt, nhưng từ trước đến nay lại chưa từng có ai nhìn thấy ông trời có thực sự mở qua đôi mắt hay không? 

             Hơi thở càng ngày càng yếu ớt, ở khóe miệng của ông lão máu tươi không ngừng chảy ra, đồng thời theo từng hơi thở của ông lão,  bởi vì trong miệng có máu tươi lưu lại, nên mới phát ra những âm thanh lộp bộp nhè nhẹ, giống như bong bóng bị vỡ vậy. 

             Đã bước ngang qua tên thanh niên đó, nhưng vào lúc này, Tiêu Trần lại dừng bước chân lại, lý trí nói với Tiêu Trần không nên quản chuyện này, đến bây giờ mọi người vẫn còn chưa có chỗ ở trong Thiên Hà lục địa, vẫn còn đang đứng đợi ở thành Nguyệt Tích, không nên gây thêm chuyện phiền phức. 

             Có điều đối diện với tiếng gào thét của ông lão, Tiêu Trần lại không có cách nào thuyết phục bản thân đứng nhìn không quản, nhìn thấy Tiêu Trần đang trầm lặng, Phần Thiên Chúa Tể ở bên cạnh cũng không nói gì, dường như tất cả đều đang nhìn Tiêu Trần vậy, nếu Tiêu Trần muốn quản, vậy thì hắn sẽ kiên định đứng sau lưng Tiêu Trần, cho hắn đầy đủ sức mạnh, còn nếu Tiêu Trần lựa chọn bỏ qua, vậy thì hắn cũng không muốn nói thêm gì nữa. 

             Im lặng không nói, đồng thời lúc này, tên thanh niên sau lưng đã rút trường kiếm trong tay ra, từ từ đi đến trước mặt ông lão, mặt tỏ vẻ lạnh lùng nói. 

eyJpdiI6InFBaEJhK3IzOVBLZyt5YUFtKzlzaWc9PSIsInZhbHVlIjoiM3hPNzNCNHh5THJtRlRaN1NqZHNBSERRSDdDdWtKYUlCZnhGOFVzVEYxNUJBWXNNODJSZUcraU41NVRZNCtKYWpzU3BZVXZtVlpYVzNhSEhsdkNIK1NsRWVsUFhHTlJVS1dMWUNBZ25zd3VNbjRXemd2eDVFejdjK2dIRlZzdjdZYTZhMkhMRHVZTmdtdDJ1VWE3KzZrSFlYVDRGNHNBZDREZnNjTWU1S0FxMmR6RGNKMWprSG9EQk1QMENCWXk5Snh2bng3dzhjWFFyM0l2SnNFeno4SDN4M044dnZDN2JKMnhqWW8ramVpalE5NWdnU3ozOEpSWTdMUWlSZ2VSMGFRWm5ST0VDVlRTUkwrVWV1OWxYM255SGdNaklLdGVwUHdJMXNQc0d1NGE5TGVQXC9MUVVSN3BHb1BGS1g3VVM5bmZyMlJpXC9hWDBRU1lLZkVZTVJ3bVFmcldRUlBKeXFETUMyQ2NmOFhxZktmS1psTjRUdkdUTkZtWjRGM3I4U0FQSk05cUtrS1BRQTNaUHRZamowUEp6UTZCNGVHa21EanZhVkJxd2ZrZ3ZDWW5oRk5zb2lrUGs3WkEwS1VBc05UdGdFSXRtd1BVNGNMd3k3SUdkUlA1UT09IiwibWFjIjoiNDNkOWRiODIzYzIwMzM0NGZjMTQ0MjE2ZDA2MTM2NTQwOTAxYWNkYzdkNzRiNmJmYmEyMWJlZDk4NDk4OGZlMSJ9
eyJpdiI6Im1GMlJYRFNIakdDdmd4bDc2VkFhOGc9PSIsInZhbHVlIjoiTU13WDFLTmNcLzFZcklpZTB6ZktSMDFhWnlKUEdrYmM0Mkh5ZDR0eGYycDFqOFBXSGNocGZ5WWdBckxrV3Q5ZGRqQ2Z1TWpoR3NrV01XdjFoSmlDaGVVM0ZQS0ZLTEJNYUN3YjRvNlFUblpJNXoxcXVzVkpEaVprVTJkUWFmQTFyT1M3WWZJaGFjY3JBWHBzUGNyZ25CUm1jWTRla051MzlNU3haVG9WaXZtdzR5UVhmNHZZbmxyZ3J1T2o4blBxXC9pWDA0UVhFWUNueWRCMjlIWFVpSmdPazJaU2MrKzYzXC9TT1wvZDFlUCthTUFuUjNcL09tc3hLT0FzMnlLbzRrdUVETGd2WTVMelpIQ0dkS1VmK1RINFJXZHJtekNQMUhxM2FDYm0yYnlUUDN2SFJ5MVNwSFdaWHozSGhwVjg2RWl1V0tSdW1qc25DazRYNytnVDg4YWIzeWx5dnhIRUMrS1htcjV5SlFkVXY4ZEZcL0I5QTN6Tk8rRzJTS0UwKytpTXZ2NVB0NHREdkhpMmNic2JnMW1JUWliVzBhK2YwcHFIbWprUkRRcUpGdkF2QU55b1BJT0lxa1k4SVVvMXpXTTRtdnNtTDBTYnI0eXpjRklnN2VNY1VXRWJZMXdMRE13OXFwVHRRUmM2RFNGVVRwZGNzdjlIaVRGWFQyOUk5MUZNSHMzdU5IZVhScHFPVHd4eHROaVdTOW42eWVFRFFcL2RkRmwybVowM0hiQ1wvUFwvXC9nQiszSmRqcmNOQ3FMRzBLVUpxNkxURURRTTRSOG0yUzBmTlYzMTIxbzlVTHk1VHY5MGZnTmk5VWg1TGU3Q3Qxb04zSk5Vdzd1QXdUNjhyd3Q2c09MaFF2MHlKajJ1dUVWQWRnRzl2Vm9xWlYxblVNUVBBSTIwTEZKRVZtUEpiZVhmWFBMT05JcHBuZWNCNTQ0dEdoRFwvMEFBKytaZXhrZGJJbXB1S2hNeHRNa2hzUVdrRXQzM2Y4NFRJSGIwMGZISFVQRUVVeUVWUTFacWxkazNkWGpDZW9GODJJdVwvcE9WUUt0Tk9QaXowamhRSU5IMkJ5SVlHeFZ1enJTUkdmaz0iLCJtYWMiOiJjNjcwNzQwMDE1ZTEyNzI5ZmQyMTViOTUxMDU1YmQ2OTljNDA5NGMzODczNzE5MWI4NWFjY2Y1NGUxNmJhNTc1In0=

             Chỉ thấy một thanh niên vận bạch y không biết từ đâu xuất hiện, trong phút chốc đã đứng ngay trước mặt ông lão, hay ngón tay phải giơ lên, dùng chúng kẹp chặt lấy lưỡi kiếm của tên thanh niên kia.

Ads
';
Advertisement
x