Kinh Tố Ngọc nói: “Tóm lại không thể kéo dài chuyện cưới xin được nữa, nếu con không gặp tai nạn thì đã kết hôn với Tịnh Thi từ lâu rồi. 

“Mẹ chỉ có một mong ước, đó là được thấy con lập gia đình!” 

“Tịnh Thi là cô gái tốt, con bé đã cống hiến hết những năm tháng đẹp nhất của mình cho công ty rồi! 

Kinh Tử Sâm cau mày, nếu mẹ đe dọa anh bằng việc không uống thuốc thì mối hôn sự này sẽ thành ván đóng thuyền. 

Suy cho cùng, chữ hiếu vẫn là quan trọng nhất. 

Kinh Tử Sâm không nói thêm gì nữa, quay người rời đi. 

Lạc Vân vẫn luôn im lặng không lên tiếng nhìn theo bóng lưng cô đơn rời đi của Kinh Tử Sâm, trong lòng chợt thấy đau đớn. 

Kinh Tế Ngọc lạnh lùng nhìn Lạc Vân, cho đến khi chiếc Lamborghini rời đi. 

Lạc Vân hoàn hồn, phát hiện bà chủ đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đó... 

Ánh mắt hai người chạm nhau, Kinh Tố Ngọc cảnh cáo: “Lạc Vân, tôi biết cô có cảm tình với Lê Mạn Nhu, nhưng bây giờ nó đã là người của Trương Quân Hạo, cô thấy nó còn có thể bước vào nhà họ Kinh được nữa không?” 

Lạc Vân đau đầu, lắc đầu bảo: “Bà chủ, tôi đi giặt đồ đây ạ” Nói xong cô ấy cũng bỏ đi. 

Kinh Tế Ngọc vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, bà ta cực kỳ thích cảm giác kiểm soát. 

Mà bản thân bà ta cũng từng bị tổn thương trong chuyện tình cảm, nên bà ta tin chắc rằng tình yêu là thứ không tồn tại. 

Được yêu vẫn hạnh phúc hơn là đi yêu người khác. 

Từ góc độ tình mẹ, Kinh Tố Ngọc chỉ mong con trai mình được hạnh phúc, có thể ổn định! 

Thân phận của Lê Mạn Nhu là một điều bí ẩn, bố mẹ không rõ là ai, lớn lên trong thôn làng nhưng lại là một dược sĩ tài giỏi, là một người nguy hiểm. Còn Ngọc Tịnh Thi thì như một tờ giấy trắng, luôn trung thành với nhà họ Kinh. 

Tin tức tổng giám đốc Kinh và phó tổng giám đốc Ngọc tổ chức đám cưới vào tháng sau vẫn đang lan truyền trên mạng. 

Lê Mạn Nhu cũng đã thấy. 

Đây là tin tức duy nhất về anh trên mạng trong ba tháng qua. 

Anh sắp kết hôn với Ngọc Tịnh Thi rồi... 

Chập tối, tại vịnh Phỉ Thúy. 

Minh Triết và Bảo Ngọc vẫn đang ở nhà trẻ, chưa về. 

Quản gia Thẩm và thím Chu đang cắt hoa tỉa cành trong sân, họ cũng đã đọc được tin kết hôn. 

Thím Chu tâm sự nặng nề, cuối cùng quản gia Thẩm thở dài nói: “Thím đừng bận tâm nữa, cứ thế này sẽ ốm đấy, không ai thay đổi được hiện thực đâu” “Nhưng tôi muốn nói với cậu Kinh, người cậu ấy yêu thực ra là cô Lê, họ đã đăng ký kết hôn rồi!” Thím Chu thật sự lo lắng: “Nếu kết hôn với cô Ngọc nữa thì chẳng phải phạm tội trùng hôn ư?” 

“Chuyện này bà chủ sẽ giải quyết, giải quyết chuyện ly hôn cũng không khó.” Quản gia Thẩm lại thở dài: “Thím cũng biết cậu chủ mất trí nhớ mà, dù thím nói cho cậu ấy sự thật thì thế nào? Cậu ấy không nhớ cô Lê là ai, với lại thím đi đâu để tìm cô Lê? Mà cho dù tìm thấy rồi nói với cậu Kinh, thì với cậu ấy, cô Lê vẫn chỉ là người xa lạ.” 

Đây chính là điều thím Chu cảm thấy bất đắc dĩ nhất. 

Quản gia nói: “Thím muốn cậu Kinh đi tìm cô ấy một lần nữa ư? Lỡ xảy ra tai nạn nữa thì sao? Còn may mắn được như thế này nữa không? Một người sẽ không có nhiều lần 

may mắn thoát khỏi tay tử thần thế đâu, có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?” 

...” Thím Chu cắn răng, hậm hực tỉa hoa, chỉ có thể dùng cách này để trút giận. 

“Đến trợ lý Mạc cũng bị gọi đi truyền lời, hiện giờ những người biết chuyện trong công ty đều thống nhất nói như vậy. Nói dối nhiều quá, cậu Kinh sẽ nghĩ là thật, làm sao tin được chúng ta nữa? Với lại, đối đầu với bà chủ chắc chắn sẽ bị đuổi, tới lúc đó ai chăm sóc cậu chủ Minh Triết và cô chủ Bảo Ngọc?” 

“Đúng rồi, có chúng ta ở đây, ít nhất cô Ngọc sẽ không làm tụi trẻ tủi thân” 

Quản gia Thẩm nói: “Vậy nên sau này chúng ta phải chăm sóc bọn trẻ thật tốt, những chuyện khác không cần phải lo, có lẽ đây mới là cái kết tốt nhất, nếu cô Lê và bọn trẻ không xuất hiện, vị trí mợ Kinh vốn đã là của cô Ngọc, thím nghĩ như vậy sẽ thấy lòng dễ chịu hơn đấy” 

eyJpdiI6Im4ySHp3TXNFXC96anZubVhCUWZtZXRRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik9lcE5oUDRLb0MzWG5ERHEyK1dva1BJOHU5MGc1NEtmcHpzM3B3RFAwN3Z6Y0FqV0k4a3p0bHVEa1wvS2JWQ1Y1Y0RjWDhSVGM1TUhJclpadmNocHYzOE9qZWpWTFBIV3o2UU9ZK2Y2TFZ3Z2s5WTJPU0F3OUFqT2I5Mmh0UlwvdVh3VnBKdE1SbHNzNXM3aHVVQjhCY1pnPT0iLCJtYWMiOiI3MTM1YjgzYmQ5MGFiMmFhM2VmZjcyZTM5OTY3YzNmMjYxN2Y4MjczY2FiMDVlN2I4ZGI1OTY0YjJhM2ZmNzYxIn0=
eyJpdiI6Imx4UE40UWpWbGU0eGJvbEJhSDRWa0E9PSIsInZhbHVlIjoiM2UxSVZyN0FhNjJlXC9CTWVxVFpxUnFVZnJuT1wvUTVUNk92QnBGc0pFMVhua2hKMGhPMllYUFJzWDdCZ2Q0MTNkWkdMTTNveE9lUVRCXC8wdEdCTFR1RFNaVUVaeUQ1WnRBU29lVWcxckEwempyVWhVVHR5WDMrSk5pdHRZZHIyK2tuUUdrNkd3TytreHJEM2IxZ0RST3FiRFFWUkdWdElibEI5UWV2bG1SSmpCRit3dForSklKa0xjMzVNZXhWSzdKY01aXC96Mk8xXC92bnZySXM3UUJNSDdNTFRzMUZzR0E4NTZ4Ym1rTnI2cit6eFJKMmFrM0dJVlp5eXloMzJzUWRPbWZKaWxlWG5TczNXSUxOV1crcWF4NlwvdlJDVXRtb0orK25XUHBRanRGd1ZsRHFmRGdkek9OdFNKK1JZS2huSEY4VWdPOHN1Z1RodlZrV2NYb1Ixd3BjYng1bkVlNVByZzRyTkp1QThZUHdZPSIsIm1hYyI6ImQ2ZmYzOTgwMmI2MGFlY2I3MDA5NjY5MDEzYzNkMThlN2ZiMTMxNzkwYjJjZTYxN2UxMjdmYmM2NGExMGI1NzEifQ==

“Không thể để ba cưới người phụ nữ đó được. Minh Triết kiên định nói.

Advertisement
x