Mạc Tử Văn cũng vừa nghe tin này: “Bà chủ là người cho đưa tin, thiệp mời cũng đã chuẩn bị xong rồi.” 

” Kinh Tử Sâm hơi tựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhắm hai mắt lại. 

Mạc Tử Văn tiến thoái lưỡng nan, trong lúc anh ta đang định nói gì đó thì Kinh Tử Sâm đã cất lời: “Có ảnh của mẹ các con tôi không?” Anh đã tra tìm ở trên mạng, không có chút thông tin gì hết. 

Thậm chí ngay cả chuyện anh có đứa con này cũng không thấy tin tức gì, như là có người cố ý xóa đi vậy. 

“Không có ạ.” Mạc Tử Văn lảng sang chuyện khác: “Tổng giám đốc Kinh, thứ bảy này anh có thời gian cùng phó tổng giám đốc Ngọc đi chụp ảnh đồ cưới không? Công việc tôi đã dời sau rồi” 

“Dời ngày cưới đi. Kinh Tử Sâm day day ấn đường, nhìn về phía anh ta: “Tôi không muốn kết hôn” 

“Chuyện này...Chuyện này e là anh phải bàn bạc lại với phó tổng giám đốc Ngọc.’Mạc Tử Văn khó xử: “Tôi cũng chỉ là truyền lời thôi, dù sao hôn nhân cũng là chuyện hệ trọng của nhà họ Kinh, được bên ngoài quan tâm. 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Mạc Tử Văn bất an: “Tổng giám đốc Kinh... 

Kinh Tử Sâm đứng dậy quay người đi ra ngoài. 

“Anh định đi đâu?” Mạc Tử Văn luống cuống nhìn về bóng lưng kia: “Lát nữa còn có một cuộc họp nữa đó ạ!” 

“Cậu đi họp đi, tôi đi gặp mẹ tôi” Chẳng mấy chốc anh đã biến mất sau cánh cửa. 

Mạc Tử Văn kinh ngạc, cảm giác anh không hề thay đổi, tuy đã mất trí nhớ, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến việc anh bài xích gần gũi với Ngọc Tịnh Thi. 

Không thích một người, dù thế nào cũng vẫn không thích thôi phải không? 

Chiếc Lamborghini chạy về hướng vịnh Minh Hà. 

Kinh Tử Sâm ngồi sau xe, sắc mặt lạnh như băng, trầm mặc kiêu ngạo. 

Lúc này, xe của Trương Quân Hạo đang đỗ bên bờ sông. 

Kính xe hạ xuống, gió sông thổi hơi lạnh qua cửa sổ, nhưng cũng không thổi tan được hàng lông mày đang nhíu chặt lại của anh ta. 

“Cậu thích cô ta sao?” 

“Cậu thích Lê Mạn Nhu?” 

Lời nói của Ngọc Tịnh Thi như vang vọng trong không khí, quanh quẩn bên tai anh ta, không thể nào xua tan. 

Trương Quân Hạo không dám thừa nhận, nhưng dường như có thứ gì trong anh ta bừng tỉnh, ngày hôm qua anh ta tức giận tới vậy, hóa ra là vì anh ta yêu cô ư? 

Thấy cô phải chịu ấm ức, anh ta chỉ ước gì có thể băm vằm đối phương ra thành trăm mảnh, không cần biết đối phương là ai đi chăng nữa. 

Trước giờ Trương Quân Hạo chưa từng vì một người phụ nữ mà tức giận đến vậy. 

Anh ta yêu Lê Mạn Nhu... Đến giờ anh ta mới nhận ra. 

Một người phụ nữ đã sinh cho người khác hai đứa con, vậy mà lại làm anh ta mê đắm, Trương Quân Hạo cảm thấy mình sắp điên rồi. 

Anh ta cần hóng mát một chút, cần bình tĩnh lại. 

Chẳng mấy chốc chiếc Lamborghini đã dừng trong sân vịnh Minh Hà. Sau khi lấy lại tinh thần, Kinh Tử Sâm liền xuống xe. 

Kinh Tế Ngọc đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách thưởng trà, sau khi nghe tin thì hơi giật mình, đang ngày làm việc mà còn chạy tới đây? Không phải tin gì tốt lành. 

Cho nên bà ta đã kịp chuẩn bị tâm lý. 

“Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ!” Kinh Tử Sâm cất lời ngay khi vừa bước vào cửa, âm lượng không lớn nhưng giọng điệu vô cùng kiên định: “Con không muốn kết hôn. 

“Con đã ba mươi tám tuổi rồi, mặc dù trông còn trẻ, nhưng tuổi tác thật thì rành rành ra đấy.” Sắc mặt Kinh Tố Ngọc trầm xuống: “Chuyện này con phải làm theo ý mẹ, mẹ có bệnh tim, nếu con còn từ chối, mẹ sẽ không uống thuốc nữa!” 

Kinh Tử Sâm khó tin nhìn về phía bà ta. 

Sắc mặt của bà ta cũng rất kiên định, tựa như không chấp nhận sự thương lượng nào. 

Sau đó, trong phòng khách tràn ngập sự yên lặng đè nén lòng người. 

Dù sao cũng là mẹ ruột của mình, Kinh Tử Sâm không thể nào trơ mắt nhìn bà ta chết đi. 

Là một người con, anh chỉ có thể nhượng bộ, thử thương lượng với bà ta: “Mẹ cũng biết con đang mất trí nhớ, cũng không nhớ cô ta, bây giờ kết hôn với cô ta cũng như kết hôn với người lạ, mẹ từng suy nghĩ cho cảm nhận của con chưa?” 

“Mẹ có bằng chứng chứng minh hai đứa quen nhau. Bà ta nói: “Mẹ có video và cả hình ảnh, hai đứa không phải người xa lạ. 

“Cô ta có cho con xem rồi? Kinh Tử Sâm day day ấn đường: “Nhưng đối với con, cô ta như người lạ vậy. Nếu con kết hôn với cô ta, có cô ta nằm cạnh, con thấy không tự 

eyJpdiI6IllnRWk2bGRnbmYyWnQzQjVOOWxQWUE9PSIsInZhbHVlIjoiUVBjenlmWlJcLzNFTU5IYUFmamN0OXZsWmlIMGw3R1RxZFJ1MTdlWDdsdEJhMmplOU5nakNXUkdYem13SHFhUXRjaDhScEpDMEsyZW9lMVZtdWJFZzg5dmpNaWVMYjlzN21FU0puZ2pDVFNjPSIsIm1hYyI6IjMxNDUwZjA4MjJmODA3ZjFhMTk2M2E5Y2FiYWI5NGEzNjcxYmM5ZWQwMzNhNWI0OGI1MzM4MWM3MThlNWEyNTUifQ==
eyJpdiI6IjNoanBHYU5mZG9OMkg0SlBRaTE3T3c9PSIsInZhbHVlIjoiNG50SFpWVzZHczBsQnBHR1pEK0xTVlRrZTBEa2FxQWNpMGc4TytHWlRXbk9qaVZiME9HR2NOa1JvS1JxYjFxOUpZXC9uS0xINHMxTWwzNEhDa2lvTktRRE9YMUJpZ1cya2ltTzQ2RVZNSmRJSDRzM01EbGxtd1dLajBsUDNYZkdjYTZxZ0dWUzdIYklXRXdOYnJjTVQxWGVIZk5SVUVuSHkrTE04SUlFTlhpYjcwTkVBRFZ5ZzZ3VElIN3BZeXBJNHlHdlYweHFrT1B5VE5lSEkrdHcxNW5hTHc4aWl0ZEJPeFJhRTltODcyXC96UE0wQlhTTUd1KzgyUFFiZ0RjUTIxbFhYMFZNOVwvSXJpZHR5cDlmKzZKZHFCSFZueVR5cyt4bjVqTDFuZnh6ZSt0TyszaGRXQmY5ZDVDUWxxNlRhcGI3ME9GcFNwMFIwQzE5NmxGSEdJVHdVc0NkQkdidWMzUU5yZnp5K0hmZUR1cVk5YkIyZGdcL1NcL2Nrd2JScENPME44OThIU3A4a3djVVR4bVJNc2M3M2dQa3JYY0JYWE9yY2VoUVo4SmtvS3RCUVZBSm5kcUNqT1RBeWdlZ3p4MUd5OGFwWmdYSWp0UUtXK1RhK1c5WTk3WVlDWURFanpDSFpBY3FieThJd216eDcwdFo5bFRzQ1NcL0FhaFdzTEJFZTYiLCJtYWMiOiIwYTY1NmViMmQ1MjFlOTJlNTQ1Yjc3ZWZmZDJmMmVhM2U3NzNlYWU4NzcwYzMzNTY5ZTNmMTU1MzE4OGQ4ZGNjIn0=

.”Anh không còn lời nào để nói: “Mẹ suy tính chu đáo thật đấy ạ.

Advertisement
x