“Cho nên tôi cần phải lấy thân phận Nhan Khả tiếp cận bà ấy, che giấu thân phận mợ Kinh” Lê Mạn Nhu hỏi: “Thông qua hiểu biết của cậu về bệnh tình của bà ấy, có chia sẻ kinh nghiệm gì không?”
Đây mới là mục đích hôm nay cô tới.
“Nếu cho tôi đủ thời gian, tôi có thể chữa khỏi cho bà ấy. Nhưng chính bà ấy không có kiên nhẫn.” Thẩm Tư Trung nói: “Suy cho cùng vẫn là không tin tưởng người khác.
“Chắc bà ấy rất bi quan, xác suất diện tích bỏng lành lặn thì không lớn, chắc chắn bà ấy cũng đã tra trên mạng” Trong giọng điệu của Lê Mạn Nhu lộ vẻ tiếc nuối nhẹ: “Làm sao kiểu vết thương lâu năm này có thể chữa khỏi trong chốc lát được? Đây vốn dĩ là một quá trình gian nan.
“Bà ấy sẽ làm người khác bị thương lúc cảm xúc không ổn định.” Thẩm Tư Trung nhắc nhở: “Bà ấy bi quan chán đời nên mọi ban công phía trên tầng hai của Vịnh Minh Hà đều được trang bị lưới an toàn.
Bên này hai cô trò trao đổi kinh nghiệm.
Còn tại văn phòng tổng giám đốc đơn giản và sang trọng trong tòa nhà cao ngất trời của tập đoàn Kinh Thị.
Kinh Tử Sâm quần áo chỉnh tề và sạch sẽ không hề có nếp nhăn, ngũ quan lạnh lùng hoàn hảo mang lại cảm giác đáng kinh ngạc cho người đối diện.
Anh ngồi trên ghế văn phòng, đặt tài liệu trong tay xuống, bất chợt nhớ đến Lê Mạn Nhu.
Cô dậy sớm như thế để đi đâu chứ?
Nhớ đến nụ hôn chuồn chuồn như có như không, tâm trạng của Kinh Tử Sâm rất phức tạp.
Cô đang đồng cảm với anh à?
Hay là thích anh?
Không biết thế nào, anh trước giờ chưa hề phân tâm khi ở công ty, nhưng khoảng thời gian này cứ hay mất tập trung vì Lê Mạn Nhu.
Bản thân anh bị gì rồi ư?
Chẳng lẽ anh thật sự thích cô?
Anh cưới cô chỉ vì muốn cho bọn trẻ một gia đình hoàn chỉnh, để tụi nhỏ có tình thương của mẹ mà thôi.
Tiếng bước chân đi vào khiến anh dừng suy nghĩ này lại, Kinh Tử Sâm ngước mắt lên, thấy Ngọc Tịnh Thi cầm một tập tài liệu đi vào.
“Tổng giám đốc Kinh, phiền anh ký tên vào đây ạ. Cô ta cẩn thận từng li từng tí đặt tài liệu lên, dáng vẻ làm việc nghiêm túc.
Trên thực tế, trợ lý Tô Uyển Đình có thể làm chuyện này, cô ta không cần tự chạy sang đây một chuyến.
Kinh Tử Sâm bình tĩnh liếc cô ta một cái, nhận lấy tài liệu rồi duyệt xong, cuối cùng đặt bút xuống ký tên vào.
Toàn bộ quá trình Ngọc Tịnh Thi đều nhìn anh đầy dịu dàng. Thật hy vọng thời gian có thể trôi chậm lại, như vậy thì cô ta có thể ở cạnh anh lâu một chút, cảm nhận cảm giác bình yên theo năm tháng.
Anh ký xong tài liệu rồi đưa lại cho cô ta, phát hiện cô ta mất tập trung.
Hai người nhìn nhau, cô ta hỏi: “Dạ dày của anh đã ổn hơn chưa?” Cô gái mỉm cười, nhận tài liệu từ tay anh: “Có cô ấy bên cạnh, anh có thể ăn uống bình thường đúng không?”
Kinh Tử Sâm cau mày: “Cô hy vọng nghe được đáp án thế nào?”
Bị hỏi ngược lại đến mức không biết nên làm thế nào, Ngọc Tịnh Thi cảm thấy ánh mắt của anh giống một thanh kiếm đâm về phía mình.
“Anh đã mất lý trí rồi đấy, anh có biết không?” Ngọc Tịnh Thi cố nén sự chua xót trong lòng, bình tĩnh đáp: “Lúc trước, chí ít anh cũng xem em là đối tác công việc, không đến mức lạnh lùng thế này”
Cô ta nói: “Những ngày em ở nước ngoài, mỗi tuần chúng ta đều gọi điện, bàn xong công việc còn quan tâm lẫn nhau.”
Cô ta hỏi: “Nhưng bây giờ thì sao? Rõ ràng em chẳng làm gì cả, anh lại xem em như kẻ thù”
“Tôi chỉ không muốn thu hút hiểu lầm không cần thiết. Kinh Tử Sâm thản nhiên nói: “Lúc trước tôi chưa kết hôn, còn bây giờ tôi là người đã có gia đình” “ ” Nghe đến đây, Ngọc Tịnh Thi tức giận, không biết nên nói gì mới.
Anh nhìn sang nơi khác, đáy mắt toát lên vẻ lạnh lùng, không thèm đếm xỉa đến cô ta.
Ngọc Tịnh Thi phớt lờ sự lạnh nhạt của anh, cô ta cầm tài liệu rồi quay người rời đi.
Vịnh Minh Hà.
Một chiếc Volvo đen đậu trong sân, Thẩm Tư Trung bước xuống từ ghế lái, trong tay cầm một tập tài liệu và sải bước đi về phía phòng khách.
Thẩm Tư Trung phát hiện nét mặt của bà ta không có gì thay đổi, điềm tĩnh giống như đang xem một đống giấy trắng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất