Nếu không, sẽ có vô số kể các cô gái yêu anh không lối thoát. 

Lê Mạn Nhu tự cho rằng định lực của mình rất tốt. 

Kinh Tử Sâm nhắm mắt lại nhưng cũng chưa ngủ, anh đang chờ cô lên giường, chỉ có ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên người cô thì anh mới an tâm. 

Anh đã quen với tần số nhịp tim của cô. 

Sáng sớm hôm sau. 

Lê Mạn Nhu gần như cả đêm không chợp mắt, cô lái xe ra khỏi nhà từ rất sớm, cũng chưa kịp ăn sáng. 

Lúc Kinh Tử Sâm tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh trống không. 

Đôi mắt của người đàn ông lóe lên vẻ buồn bã, trong lòng trống trải. 

Sau khi xuống lầu. 

“Cậu Kinh, tôi đã nấu mỳ cho cậu rồi, có muốn nếm thử không?” Thím Chu quan tâm hỏi han: “Cũng theo quy trình bình thường mợ chủ làm, tỷ lệ nguyên liệu không thay đổi, màu sắc trông giống nhau và hương vị cũng vậy. 

Kinh Tử Sâm ngước nhìn bà ấy, sau đó cất bước đi tới nhà ăn. 

Ngồi xuống ghế ăn màu trắng, thím Chu vô cùng vui mừng bưng mỳ lên và đưa đôi đũa cho anh, sau đó đứng sang bên cạnh với vẻ cực kỳ mong chờ mà nhìn anh. 

Kinh Tử Sâm quan sát thấy màu của món mỳ này giống hệt do Lê Mạn Nhu nấu. 

Anh gắp một ít cho vào miệng, tỉ mỉ nhai vài cái rồi nuốt xuống. 

Thím Chu vui sướng trong lòng. 

Tốt quá rồi. Cuối cùng cậu Kinh cũng ăn món do bà ta nấu. 

Nhưng một giây sau, anh khẽ nhíu mày, buông đũa xuống rồi nôn vào thùng rác. 

Thím Chu giật mình, vội đưa khăn tay và bưng nước súc miệng đến. 

Bụng anh đang cồn cào, kinh tởm, khó chịu, thậm chí muốn nôn cả dạ dày ra ngoài. 

“Cậu Kinh, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.” Thím Chu hoảng sợ, không phải lo mình bị mắng mà lo đã kích thích dạ dày của anh: “Tôi xin lỗi, cậu không sao chứ? Có cần tới bệnh viện không? Để tôi đi gọi điện cho bác sĩ Thẩm 

“Thôi khỏi” Kinh Tử Sâm vừa nôn ọe, vừa đưa tay ra hiệu chuyện này không liên quan đến bà ấy. 

Thím Chu cũng rất bối rối, tại sao mình học theo cách làm của mợ chủ mà vẫn không thành công chứ? 

Ba phút sau... 

Anh nôn sạch mỳ trong dạ dày ra, sau khi súc miệng thì mới cảm thấy thoải mái hơn. 

Thím Chu cũng không dám tự ý nấu đồ ăn cho anh nữa. 

“Tôi xin lỗi cậu Kinh. Tôi thật lòng xin lỗi. Tôi không cố ý đâu. Thím Chu chảy nước mắt: “Tôi xin lỗi.. 

Anh ngước mắt nhìn bà ấy: “Không sao đâu, không phải tại thím” 

Nói xong, anh đứng dậy đi vào trong sân. 

Thím Chu buồn bã nhìn anh đi, bà ấy cũng không biết chuyện lại như vậy. 

Tài xế mở cửa sau xe giúp anh. Sau khi Kinh Tử Sâm lên xe, bác tài nhanh chóng lái xe đi. 

Mà lúc này, xe của Lê Mạn Nhu dừng tại biệt thự của Thẩm Tư Trung. 

Năm phút trước gọi điện liên lạc, Thẩm Tư Trung định ngủ nướng, khi nghe máy thì vội vàng thức dậy xuống lầu, vừa khoác áo vừa đi ra phòng khách. 

Thấy một mình Lê Mạn Nhu từ ghế lái đi ra, anh ấy nhìn trong xe: “Sư phụ, một mình tới đây ạ?” 

“Nếu không thì còn ai?” Cô xuống xe rồi chỉnh lại quần áo. 

“Mời vào, mời vào.” 

Thẩm Tư Trung còn bối rối, tại sao tổng giám đốc Kinh không đến? 

“Cậu chữa cho mẹ của Kinh Tử Sâm rồi phải không?” Sau khi đi vào thì hỏi thẳng: “Rốt cuộc tình hình bà ấy thế nào? Tại sao cậu không chữa? Với năng lực của cậu, không đến mức chữa không được, vấn đề thời gian phải không?” 

“Sao vậy? Tổng giám đốc Kinh tìm chị vì chuyện này à?” 

"Ùm." 

Thẩm Tư Trung bất ngờ nhìn sang cô: “Chị đồng ý rồi ư?” 

“Đồng ý rồi. 

Hai người nhìn nhau, dường như thời gian đứng lại. 

eyJpdiI6ImhFSHU2cDhHcGFVUFA0NndWXC9XZElnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imw2Nm9nWjFmbFJlREVybmZTQWxaeVY5TlFLQ1dBWk9mRHpXSXRDeWJFeTdVVXUzdnBZQStOVzQ5K0RRVHlpR2tDQ1JvcExhZmM1dmVIcVNQWjE0UlNPS3d0TkJGRUtjK1M1STJVU0ROTHJvcW5LeFozZkF3a1FoTnYyWVVYbUV4UFJhK1JqZFBYRkM2N0NuME9jYlViSVJ2VGhjZkxXTFBiTE5kUlcyMklTRjFoV2UzQlwvSmluYXFucnIwY3N3UXVpcjI1SnZ2azh1UmszbjBMdDhYaU9SZ1VReVRKNlwvTHB5SGRraHFqTjhYWmhScDBGK1FMc3dCUXBNT1JnTFp3aFwvNUVMXC9cL2dDcGNOUG5yKzVod0xGK2REMHlIVUpreVhKVnJPV280bzZJR0V5YmRsWDBxME4zU1JoTHZYY29FVmlNYURxcjd3aG5PXC9WZFo4UnM1RVdtREtLT3U0dWNoNTV5TVBHS2IwSlRrVGthWEhNaE9yMFl4ajg3VjRmQXBpTjRRUUR0anQ0VEp6TEtZa1wvY012OE91c0U1Rko3U3laTzRSbGpadTNFQ24xMkd2Y0lcL3RaUkpwSnhIc2hyWmxaNmxzYXIrQVwvdHJGK1JpZHJoS0pyNFpXT2w4ZFNmVHk1YWtpdUYyOG5FaUd1b3l5RjlabUY5OUpZeVJ4bkFBSXN4cVFVRDJEVU9IYTEySFdWa0RBRWMrdWZFYjN2QjV6OHNxRGcxXC9HQlJzOFF6M1VcL0w2eGEzYm1KXC9sZitueDJqRTVSSEQxazNpeWRvVVBSM0RDenJ1c2c9PSIsIm1hYyI6ImUyMWUyYzUwMWU3MmE5NDZkNGYwYTliNjAxNTczM2E4MmU3Yzg4ODUzOTJlZjhiYTY4NGIzMGJjOWZiNDgwNmEifQ==
eyJpdiI6Ik13N1RLVjZ1NHp4ckdrRkhxeFM4Rmc9PSIsInZhbHVlIjoiZmQ5dFlmbmtiN01mWTV1c3BWYm9lNlwvTHh0MUs4Q21rN1hhZTdVSVBKUWM0VGtQWDM1WXVsS012MklyRSt0YWVSTjBUdDZHcE1wWGJxUEZIdndiN2RTU1FqcEJaV3B3RCtrRmtneno0MW5MeUxYU1ZHOU1WNm04OU5IazlYN1FMNUpGQ0ZQd2NlYmRtdFFIU2Z4QzE4RzVxcjZXYm1YVUtRM0pubjBZcEJaSlJQZ1N1Y3V2MHdjbVwvVVwvZXgyY3FcL0dVXC8rV3BZXC9HbEFQNGs3dUZPNnM0a0JyV1pYK3dwZlpsUTRHT0pUOEJDNXJTUlVEY21CNkF1enRhTVB5V2dYUWErWG1MSWtIeVwvSTB3K2Y5T2dCR2pESnNNeTY0VGhWS0NGR0FHQVVGOXVQUWhudEZtWHJ5bllLZ0FQeWo1XC9ydUJsT1Ruem5EVWN4SGR2OUxxaHJEcVduKzlkYVhTNE5aMFpcL2tKS1N2MGo0b2xERDZ1M3UxUXVvelhGUE81aXQ2ZzA4XC95WCtEeXFrZHBsNXdITGdFVjRUNDZsV3pkWXhwelEybVdsTUR5UHRpRklKaEQ2UjQxMURkeUNNeFJFQTkiLCJtYWMiOiI2OGVlODQ3ZGNiNmNhYmI2ZDcxM2VlN2QwYWUyNzIxMmNhNTQ2YjFlYWYwZmU4MjY5MzdiZWIzODU4YjczYjU1In0=

Thẩm Tư Trung ngạc nhiên: “Vậy bà ấy bằng lòng cho chị chữa à?”

Ads
';
Advertisement
x