Trong vịnh Phỉ Thúy.
Lê Mạn Nhu còn chưa ăn tối, cô không đói chút nào, cứ ngơ ngẩn ngồi trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ chính, vẫn đang đợi anh về.
Nhưng mãi mà trong sân vẫn im ắng, có vẻ là không định về rồi.
Cô cầm điện thoại lên do dự lần nữa...
Rốt cuộc có nên gọi cho anh không?
Nếu gọi thì anh có nghe máy không?
Nếu anh nghe máy, có khi nào anh sẽ mắng cô không?
Nhớ đến dáng vẻ lạnh như băng đó, Lê Mạn Nhu lại dấy lên hồi trống rút quân.
Buổi tối, ở tập đoàn Kinh Thị, bên trong văn phòng tổng giám đốc.
Tay của Kinh Tử Sâm cũng đang cầm điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn vào màn hình một lát, anh đang mong đợi gì vậy chứ.
Rõ ràng là cô làm lỗi chọc cho anh giận, khiến nhà họ Kinh xấu hổ, thế mà lại không gọi tới xin lỗi một câu?
Chồng mình không về, chẳng lẽ cô không quan tâm chút nào sao?
Ngọc Tịnh Thi ngồi gần đó, cô ta không nhận ra được hiện tại lòng của Kinh Tử Sâm không có ở đây.
Dưới góc nhìn của cô ta, anh không đuổi cô ta đi nữa đã là may mắn lớn nhất của cô ta rồi.
Nhưng lời trong lòng tích tụ rất nhiều rất lâu, cũng không có thời gian nào thích hợp để nói ra như tối hôm nay.
"Kinh Tử Sâm, anh không vui sao?" Ngọc Tịnh Thi cầm tách cà phê, cô ta nhìn anh với vẻ đau lòng: "Ai ai cũng ngước nhìn anh, ngưỡng mộ anh, chỉ có mình em biết, thật ra anh cũng không vui, đúng không?"
Anh hoàn hồn nhìn về phía cô ta.
Cô ta hơi cong môi cười: "Vì em cũng không vui"
Vịnh Phỉ Thúy, màn đềm nhàn nhạt, hương hoa tường vi lan tỏa trên cửa sổ sát đất.
Lê Mạn Nhu đứng dậy gõ cửa phòng các con: "Các con ngủ chưa?"
"Mẹ vào đi ạ."
Cô đẩy cửa ra, thấy hai con khỉ con đang ngồi trên cây!
"Mẹ!"
Minh Triết và Bảo Ngọc trượt xuống cầu trượt.
"Có chuyện gì vậy mẹ?" Hai đứa chạy đến chỗ cô.
Lê Mạn Nhu đưa tay xoa đầu hai đứa nhỏ: "Bọn con gọi cho ba đi, hỏi thăm giúp mẹ xem ba đang ở đâu"
"Da."
Nếu là hỏi thăm thì Minh Triết rất giỏi, cậu bé không nói nhiều mà lấy điện thoại ra bấm số gọi.
Trong văn phòng tổng giám đốc.
Lúc điện thoại reo lên, lòng bàn tay của Kinh Tử Sâm run lên, trong lòng cũng nóng bừng lên!
Nhưng khi anh nhìn vào màn hình điện thoại, không phải Lê Mạn Nhu... Trong lòng anh mất mát thấy rõ.
Sau khi hoàn hồn lại thì thấy là con trai gọi, anh vẫn nghe máy: "Alo, Minh Triết à"
"Ba, ba đang ở đâu vậy ạ?" Nhóc con hỏi nhỏ: "Tối nay ba có về không?"
"Ba đang giải quyết chút chuyện ở công ty, có chuyện gì à?"
"Không có chuyện gì, con chỉ hỏi vậy thôi ạ, ba ngủ ngon nhé."
"Vậy con với em gái cũng nghỉ ngơi sớm đi"
Cuộc trò chuyện kết thúc, Lê Mạn Nhu làm động tác tay nói “cảm ơn” với hai đứa nhỏ, sau đó vội vàng xuống lầu.
Cô lấy chìa khóa xe từ tay của quản gia.
"Mợ chủ, đã trễ vậy rồi cô còn định đi đâu? Để tài xế đi chung với cô đi!"
"Không cần đâu" Lê Mạn Nhu mở cửa xe ngồi vào ghế lái: "Tôi đến công ty xem anh ấy thế nào!" Nói xong cô khởi động xe rồi rời đi.
Để lại quản gia Thẩm nhốn nháo đứng trong cơn gió lạnh!
Cái gì vậy trời!
Trong văn phòng tổng giám đốc, Kinh Tử Sâm ngồi trước bàn làm việc kiểu Tây khắc hoa văn cổ điển. Tung hoành trong thương trường nhiều năm, từ lâu anh đã rèn luyện được khả năng không để lộ cảm xúc vui buồn.
Ngọc Tịnh Thi chìm đắm trong tâm trạng của mình, kỷ niệm dâng trào như cơn sóng, chảy xuôi trong lòng thật sự ấm áp.
"Tử Sâm, mấy năm nay em vẫn luôn cố gắng, em tin anh cũng thấy được." Cô ta nói với vẻ xúc động: "Em không hề cao thượng đến thế, em không chúc anh hạnh phúc được, em chỉ muốn tự tay mình đem đến hạnh phúc cho anh"
Kinh Tử Sâm dời mắt sang phía cô ta, biểu cảm lạnh nhạt.
"Anh có biết không?" Cô ta nói từ tận đáy lòng: "Em đã từng nghĩ sẽ bên anh đến già"
Kinh Tử Sâm nhìn cô ta với vẻ sâu xa, đôi đồng tử co lại: "Cô nghĩ nhiều quá rồi"
Lê Mạn Nhu dừng xe dưới lầu, sau khi cô xuống xe thì lập tức nhanh chóng đi vào sảnh lớn, đi thang máy lên lầu.
Cô ta cười: "Em biết anh cũng không yêu thương gì Lê Mạn Nhu, nhưng vì con cái nên mới phải trói buộc với cô ta, anh không cảm thấy khó chịu sao?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất