"Chuyện không phải như vậy đâu!" Cô cực kỳ cạn lời, giận điên hết cả tiết: "Làm gì mà thân mật như vậy? Có một con côn trùng bay lên đầu tôi, anh ta bắt nó xuống cho tôi thôi! Chụp cái gì vậy chứ! Vấn đề về góc chụp! Cố tình dựng chuyện ác ý!"
Đương nhiên là quản gia tin cô, nhưng cư dân mạng thì làm gì tin?
"Mợ chủ, tin tức này đã được đè xuống rồi."
Cô hít vào một hơi sâu, bỗng trừng to mắt: "Vậy Kinh Tử Sâm... Anh ấy cũng thấy rồi hả?"
Vừa mới nói xong, cô cảm thấy câu hỏi này của mình rất ngu ngốc!
Chắc chắn là do Kinh Tử Sâm đè tin tức này xuống! Sao anh không thấy cho được?
Thôi xong rồi! Mối quan hệ của anh với Trương Quân Hạo tệ như thế thì chắc chắn anh sẽ nổi giận rồi.
Lê Mạn Nhu uể oải chán nản kết thân lên lầu...
"Mợ chủ.." Quản gia cũng không biết làm thế nào cho phải.
Lê Mạn Nhu than thở, ngồi khoanh chân trên chiếc ghế sofa trước cửa sổ trong phòng ngủ chính, đầu óc bỗng trống rỗng.
Anh giận nên mới bỏ đi ư? Hay là vì chuyện trong công ty?
Cô cầm điện thoại tìm số của anh, nhưng cuối cùng lại do dự... Gọi rồi thì nên nói gì?
Giải thích thế nào?
Anh có tin lời giải thích của cô không?
Cô còn chưa ăn tối, ban đầu còn thấy hơi đói, nhưng bây giờ buồn phiền đã đủ no rồi. Cô ngơ ngác nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, chờ đợi chiếc xe kia về.
Trong chiếc Lamborghini đã chạy đi.
Hàng lông mày rậm của Kinh Tử Sâm hơi cau lại, đôi môi mỏng gợi cảm hơi mím, đôi mắt sâu thẳm như dải ngân hà cổ xưa, rõ ràng tâm trạng không tốt.
"Cậu Kinh" Tài xế hỏi nhỏ: "Không phải công việc của hôm nay đã kết thúc rồi sao? Còn đến công ty làm gì ạ?"
Kinh Tử Sâm không trả lời ông ấy.
Tài xế đành phải lái xe về công ty, dừng dưới lầu tòa nhà chính của tập đoàn.
Mở cửa xe ra, Kinh Tử Sâm bước xuống, anh đút hai tay vào túi quần rồi bước vào sảnh lớn, vào thang máy lên văn phòng tổng giám đốc.
Lúc này Mạc Tử Văn đã tan làm.
Ánh đèn trong văn phòng sáng rực, căn phòng mấy trăm mét vuông với phong cách trang trí hiện đại, trống trải nhưng lại xa hoa, bố trí đơn giản khéo léo.
Kinh Tử Sâm ngồi trước bàn làm việc một lát, anh mở ngăn kéo lấy ống tiêm và dịch dinh dưỡng ra, thong thả tiêm vào tĩnh mạch của mình.
Ngọc Tịnh Thi đi ngang cửa thì chợt dừng lại, không phải anh đã về từ sớm rồi sao?
Thấy Kinh Tử Sâm bơm một chút chất lỏng màu xanh lam vào trong cơ thể, Ngọc Tịnh Thi hết sức đau lòng.
Chẳng phải Thẩm Tư Trung nói anh đã ăn được cơm rồi ư?
Ngọc Tịnh Thi quay người rời khỏi, cũng không biết tại sao Kinh Tử Sâm còn ở lại đây, nhưng trong lòng cô ta thấy rất vui.
Trong văn phòng, Kinh Tử Sâm cũng không biết tại sao trong lòng mình lại rối rắm như tơ vò.
Chắc là vì quan tâm?
Ngọc Tịnh Thi cầm hai tách cà phê tới, cô ta mặc đồ công sở, trong nét thời thượng lại mang vẻ thanh lịch, trở thành vẻ ngoài mãi mãi tinh tế đẹp đẽ.
Cô ta nhẹ nhàng đặt một tách cà phê lên bàn làm việc của anh: "Sao anh còn chưa về đi?"
"Cô ra ngoài đi" Kinh Tử Sâm giương mắt lên, ánh mắt sắc bén.
Nhưng cô ta lại không nghe theo: "Anh sao vậy? Sao tâm trạng lại tệ thế?"
Kinh Tử Sâm không muốn quan tâm tới cô ta.
Nhưng cô ta lại dửng dưng tự tiện ngồi xuống ghế sofa: "Lúc tâm trạng không tốt thì tốt nhất là tìm người để tâm sự, có chỗ để trút thì sẽ tốt hơn nhiều"
"Tôi nói cô ra ngoài" Anh lặp lại lần nữa: "Cầm cà phê theo luôn."
"Kinh Tử Sâm" Ngọc Tịnh Thi nhìn về phía anh, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt: "Sao anh lại phải đối xử với em như vậy?"
Anh không trả lời.
Cô ta nói: "Cho dù không thể ở bên nhau, nhưng quan hệ của chúng ta cũng là hợp tác mà. Em là phó tổng giám đốc của tập đoàn, chúng ta cùng chung một mục tiêu, nhưng tại sao... lại giống như kẻ thù vậy chứ?"
Tối nay tâm trạng của Kinh Tử Sâm không tốt, anh không muốn thảo luận.
"Dì Kinh muốn gán ghép chúng ta, đó là chuyện của dì Kinh, có liên quan gì em đâu?" Ngọc Tịnh Thi làm ra vẻ rất vô tội.
Kinh Tử Sâm không trả lời cô ta.
Ngọc Tịnh Thi thoáng yên tâm hơn một chút, ít nhất anh không còn đuổi cô ta đi nữa.
"Em thừa nhận, em thích anh" Cô ta nhìn gương mặt đẹp trai hoàn hảo của anh, không kìm được mà bộc lộ lòng mình: "Nhưng thích một người thì có lỗi gì sao? Em đã làm gì chứ? Em đã làm gì mà khiến anh thấy phản cảm đến thế?"
Người phụ nữ đó lại bỏ ngoài tai lời của anh!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất