Đầu ngón tay hắn bắn ra kiếm quang rực rỡ, kiếm ý Bán Bộ Tinh Hà lập tức vọt ra.
Cuồng phong kiếm ý nhìn qua có vẻ rất dọa người kia, dưới uy thế kiếm thuần túy bậc này, trong chớp mắt tan thành từng mảnh.
Phụt!
Nhiếp Vô Sương phun ra ngụm máu, ôm ngực lùi về sau mấy bước.
“Ngươi còn muốn so cái gì?”
Lâm Nhất đứng dậy nhìn đối phương, nụ cười trên mặt thu dần, ánh mắt hắn khinh miệt, thản nhiên nói: “So thân pháp? So quyền cước? So thánh thể? Hay là... so gia thế?”
Sắc mặt Nhiếp Vô Sương hết xanh rồi đỏ, không hiểu vì sao, dưới ánh mắt bức bách của Lâm Nhất, trong lòng y sinh ra ý nghĩ sợ hãi.
Đó là khí phách y chưa từng có, ngạo cốt lởm chởm, chỉ cần đối mắt chút cũng không thể không ngẩng đầu ngước nhìn.
“Trở về đi, đừng làm mất mặt nữa.”
Lâm Nhất tẻ nhạt nói: “Thế tử cũng chỉ là xuất thân tốt hơn chút thôi, nhưng Thịnh thế hoàng kim giáng lâm, thứ không đáng tiền nhất chính là xuất thân.”
“Nếu ngươi vẫn còn kiểu tác phong này, đừng nói ở Đông Hoang không có chỗ đứng, ở gia tộc sớm muộn cũng bị vô số hậu bối vượt qua.”
Sắc mặt Nhiếp Vô Sương thay đổi liên tục, không hiểu sao trong lòng y hoảng loạn.
Lời của đối phương, giống như lưỡi dao găm cắm vào tim y, thế gia Thần Nhạc cành lá sum suê, phân gia không biết bao nhiêu.
Hắn nói là thế tử, nhưng nếu thật xuất hiện tình huống như Lâm Nhất nói, đến lúc đó cũng sẽ trong chớp mắt bị phế bỏ.
Nhiếp Vô Sương không thể trả lời, ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất, hít thật sâu: “Lĩnh giáo.”
Nói xong quay đầu rời đi, những đệ tử Thần Đạo Các khác sớm đã không còn mặt mũi ở đây.
Nhao nhao lấy tay áo che mặt, vội vàng theo sau Nhiếp Vô Sương rời đi.
Vốn dĩ cuộc giao lưu thánh địa khá dài dòng, cứ như vậy vội vàng kết thúc, bằng cách mà không ai ngờ đến.
Nhiếp Vô Sương vốn đã nhiều lần sắp xếp, chuẩn bị ở đây nâng cao tên tuổi, sau đó đứng vững ở Đông Hoang.
Chỉ tiếc sự xuất hiện của Lâm Nhất, đã phá vỡ tất cả.
“Hừ!”
Bốn người Bạch Dịch Châu, Dạ Thanh Hồng, Chương Khôi, Tiêu Cảnh Diễm, mỗi người đứng dậy phẩy tay áo rời đi, trước khi đi đều lạnh lùng nhìn Lâm Nhất.
Lâm Nhất phong mang lộ rõ như vậy, tất nhiên bốn người này khó chịu nhất, đặc biệt là Dạ Thanh Hồng vốn đã kết oán khá sâu với hắn.
“Dạ sư huynh dừng bước.”
Lâm Nhất bỗng lên tiếng, gọi Dạ Thanh Hồng.
Bốn người đồng thời quay người, đều tò mò nhìn Lâm Nhất, tên này muốn làm gì?
Dạ Thanh Hồng cười khinh, mỉa mai nói: “Hôm nay Dạ sư đệ vô cùng nổi bật, đánh vào mặt Vô Sương công tử, chẳng lẽ cũng muốn đánh vào mặt chúng ta.”
Gã không hề sợ hãi, thậm chí còn kèm theo chút khiêu khích, ước gì Lâm Nhất tìm gã ra tay.
Dạ Thanh Hồng có tu vi Niết Bàn tầng bảy, tu luyện công pháp truyền thừa Đạo Dương Kiếm Quyết, tự tin bóp chết đối phương cũng dễ như bóp chết con kiến.
Lâm Nhất đi thẳng vào vấn đề, nói: “Một tháng trước ngươi tặng ta một chưởng, hôm nay, ta muốn trả cho ngươi.”
Hít!
Bốn phía yên tĩnh, mọi người hít thật sâu.
Tu vi của Lâm Nhất, trong khoảnh khắc vừa rồi búng tay, mọi người đều đã cảm nhận được chính là Niết Bàn tầng ba.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất