Y đang chống đỡ ý cảnh của khúc Đua Ngựa, biểu hiện rõ ràng đang cười, nhưng cố nhịn, cả khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Ngũ quan vốn đẹp trai, giờ nhìn qua giống như thằng hề.
Nghĩ kỹ sự ngông cuồng trước đó của y, mọi người trong Thiên Đạo Tông chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái, niềm vui tràn trề.
Vô Sương công tử thì đã sao, trước mặt Dạ Khuynh Thiên của tông chúng ta, rốt cuộc cũng chỉ là trò cười!
Chỉ riêng cảnh này, đã đủ khiến Thần Đạo Các nửa năm cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Ai là lão đại của Đông Hoang?
Chung quy vẫn là Thiên Đạo Tông chúng ta định đoạt!
“Đám người Dạ Thanh Hồng, Bạch Dịch Châu không trông cậy được, dương uy của tông môn ta, vẫn phải dựa vào Dạ Khuynh Thiên sư huynh.”
Có người cảm khái, lập tức khiến mọi người đều sâu sắc tán đồng, nói trúng vào điểm mấu chốt trong lòng mọi người.
Sắc mặt đám người Dạ Thanh Hồng thay đổi, sắc mặt đều vô cùng âm trầm.
Xoạt!
Cuối cùng cũng diễn tấu xong khúc Đua Ngựa, mọi người ở Thần Đạo Các vẫn theo thói quen múa tay nhảy chân, đến khi tỉnh thì ai nấy cũng đều đỏ mặt, vô cùng xấu hổ.
Nhao nhao cúi đầu không nói gì, hận không thể tìm khe đất chui vào, quá xấu hổ rồi!
Gò má Nhiếp Vô Sương co giật, ánh mắt y không tự chủ được nhìn về phía Bạch Sơ Ảnh, vô cùng lo lắng hình tượng của mình trong mắt Bạch Sơ Ảnh.
Nhưng không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thì tức đến suýt bùng nổ, ánh mắt Bạch Sơ Ảnh chăm chú rơi thẳng trên người Lâm Nhất.
“Âm luật coi như ngươi thắng, nhưng Dạ Khuynh Thiên, ngươi dám so kiếm không?”
Trong lòng Nhiếp Vô Sương bốc lên ngọn lửa, không chỗ phát tiết, vẻ mặt nhìn về phía Lâm Nhất trở nên có chút vặn vẹo.
Không còn phong lưu tiêu sái như trước, phần ung dung của công tử thế gia cũng sớm không còn.
“Hử?”
Lâm Nhất thu đàn Hề, vốn định kết thúc ở đây, nghe lời này không khỏi kỳ quái nhìn đối phương.
“Sao, sợ rồi à?”
Nhiếp Vô Sương thản nhiên nói: “Chẳng lẽ lời đồn sai rồi, ngươi không phải là kỳ tài kiếm đạo mới quật khởi của Thiên Đạo Tông sao?”
Mọi người bừng tỉnh, vị Vô Sương công tử này vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Âm luật mạnh nhất của y đã bị Lâm Nhất đánh bại, muốn ở thủ đoạn mạnh nhất của đối phương, dùng cách tương tự đánh bại đối phương.
“Nhiếp mỗ cũng hiểu sơ chút kiếm thuật, Dạ Khuynh Thiên, có thể chỉ giáo không!”
Nhiếp Vô Sương vừa nói, kiếm ý mạnh mẽ từ trên người y bùng phát, rõ ràng là Thần Tiêu Kiếm Ý đại thành.
Ầm ầm!
Trong kiếm ý này, còn ẩn chứa sức mạnh gió mạnh mẽ, y còn nắm giữ ý chí gió bão cấp sáu.
Sắc mặt mọi người Thiên Đạo Tông khẽ thay đổi, Nhiếp Vô Sương này quả thật có chút thủ đoạn, ít nhất riêng ý chí võ học này đã đủ hù dọa người rồi.
“Ta khuyên ngươi vẫn nên thôi đi.”
Lâm Nhất thản nhiên nói, thực sự không muốn ức hiếp người.
“Sợ rồi hả?”
Nhiếp Vô Sương nheo mắt, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo.
“Nếu luận âm luật, ngươi còn có thể đấu với ta, nếu so kiếm pháp...”
Lâm Nhất dừng chút, sau đó không khách khí nói: “Ngươi xách giày cho ta cũng không xứng.”
Vừa dứt lời, Lâm Nhất nâng kiếm ý lên đến cảnh giới Bán Bộ Tinh Hà, cong ngón tay khẽ búng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất