Lâm Nhất lặng lẽ đặt kiếm vào kiếm hạp, sau đó xếp bằng ngồi xuống, nhắm mắt nhập định. 

 

Chỉ mấy hơi thở, Bạch Sơ Ảnh đã nhẹ nhàng đáp xuống. Khi trông thấy Lâm Nhất, trong đôi mắt nàng ta rõ ràng lóe qua một tia kinh ngạc. 

 

"Bạch sư tỷ". 

 

Lâm Nhất mở mắt, trên mặt hiện lên vẻ bất ngờ. 

 

"Dạ Khuynh Thiên, sao ngươi lại ở đây?" Bạch Sơ Ảnh nghi hoặc hỏi. 

 

Lâm Nhất mỉm cười đáp: "Câu này đáng lẽ phải là ta hỏi sư tỷ mới đúng. Ta là đại sư huynh của Tử Lôi Phong, đương nhiên phải ở đây rồi. Trái lại là sư tỷ, đêm hôm khuya khoắt đến nơi này, không biết là vì chuyện gì?" 

 

Bạch Sơ Ảnh không muốn nhiều lời với hắn, ánh mắt đảo qua một vòng, rồi dừng lại trên chiếc kiếm hạp đang dựng thẳng, thần sắc trở nên cổ quái. 

 

Nàng ta bán tín bán nghi, đang do dự không biết có nên bảo đối phương mở kiếm hạp ra hay không. 

 

Lâm Nhất đã cười đi tới, nói: "Đây là kiếm hạp của ta, sư tỷ hứng thú sao?" 

 

Vừa nói, hắn vừa tiện tay mở kiếm hạp, lộ ra thanh kiếm Táng Hoa nằm bên trong. 

 

Bạch Sơ Ảnh hơi thất vọng, nhưng rất nhanh lại thấy yên tâm. 

 

Ta đang nghĩ cái gì vậy chứ. Cách không ngự kiếm, còn phá được khóa Khốn Long của ta, thực lực người đó ít nhất cũng phải ngang với ta. 

 

Cho dù Dạ Khuynh Thiên có đoạt hạng nhất tổ Địa, cũng tuyệt đối không có bản lĩnh đến mức đó. 

 

Ta lại đi hoài nghi hắn, hắn còn chưa xứng. 

 

"Sư tỷ, đã đến rồi thì vào Tử Lôi Phong ngồi một lát chứ. Vừa hay chuyện hiểu lầm trước đây, ta cũng muốn giải thích với sư tỷ một chút", Lâm Nhất đóng kiếm hạp lại, làm như chẳng có chuyện gì. 

 

"Không có hiểu lầm". 

 

Bạch Sơ Ảnh từ chối thẳng thừng. 

 

Nếu không gặp Dạ Khuynh Thiên, có lẽ nàng ta còn vào Tử Lôi Phong thăm dò, nhưng đã trông thấy người này rồi, thì hoàn toàn không cần thiết nữa. 

 

Nàng ta xưa nay là vậy, gặp phải người mình không ưa thì đến tâm trạng tùy tiện ứng phó cũng không có. 

 

"'Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn'. Tên của sư tỷ là câu thơ vịnh mai, lại dùng tiểu kiếm mai hoa..." 

 

Đúng lúc nàng ta chuẩn bị quay người rời đi, giọng Lâm Nhất truyền đến. Trong lòng nàng ta khẽ cười lạnh, tên của nàng ta căn bản không phải nghĩa đó. 

 

Nhưng đọc thầm mấy câu, lại cảm thấy câu thơ này dùng để vịnh mai đúng là có một tầng ý cảnh khác, lạnh lẽo thanh cao một cách đặc biệt. 

 

Không hiểu sao, bước chân nàng ta dừng lại, muốn nghe xem đối phương còn định nói gì tiếp theo. 

 

"Tên ta không phải nghĩa đó". 

 

Bạch Sơ Ảnh quay người lại, mặt không biểu cảm nói. 

 

Thấy đối phương dừng bước quay lại, Lâm Nhất hơi ngẩn ra. Hắn vốn chỉ muốn diễn cho tròn vai, không ngờ nàng ta thật sự quay đầu, muốn nghe hắn giảng giải cho hết. 

 

Trong lòng Lâm Nhất kêu khổ, giờ hắn chỉ muốn xem thương thế của Tiểu Băng Phượng, mong Bạch Sơ Ảnh đi cho nhanh. 

 

Lâm Nhất cười gượng: "Hóa ra là ta hiểu lầm, vậy coi như ta chưa nói gì". 

 

Hả? 

 

Đôi mắt đẹp của Bạch Sơ Ảnh khẽ nheo lại, trong đầu hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng, nghĩ mãi không thông. 

 

Nếu nàng ta không nhớ lầm, những lời khi nãy của Dạ Khuynh Thiên rõ ràng còn chưa nói xong mà. 

 

Cái gì gọi là coi như chưa nói gì chứ?? 

 

"Sư tỷ còn chưa đi à?" 

 

Đúng vào lúc nàng ta đang do dự, không biết có nên chủ động lên tiếng hay không, câu sau của Lâm Nhất đã khiến lồng ngực nàng ta phập phồng, tâm trạng dao động dữ dội. 

 

Câu này lực sát thương không lớn, mà tính sỉ nhục lại cực cao. 

 

Bạch Sơ Ảnh vốn luôn lạnh lùng, tâm cảnh rất hiếm khi dao động, sự kiêu ngạo đã khắc sâu vào xương tủy. 

 

Không cần cố ý thể hiện, nhưng từ sau khi Dạ Khuynh Thiên quay về, mỗi lần gặp tên này, cảm xúc của nàng ta đều ở bên bờ vực mất khống chế. 

 

Bạch Sơ Ảnh ngẩn người nửa ngày mới hồi lại, sắc mặt lạnh tanh, tức giận nói: "Ngươi tưởng ta muốn tới chắc? Dạ Khuynh Thiên, ta đi là được chứ gì. Ta không chỉ đi ngay bây giờ, mà sau này cũng tuyệt đối sẽ không đến Tử Lôi Phong này nữa, phạm vi mười dặm xung quanh ta cũng vòng qua mà đi, tuyệt đối không đặt chân đến đây!" 

 

Nàng ta xoay người dứt khoát, chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng. 

 

Lâm Nhất khẽ thở dài, xem ra hiểu lầm này không cách nào hóa giải được rồi. 

 

Đợi trở về chỗ ở, Lâm Nhất lập tức tiến vào bí cảnh Tử Diên, vội vã chạy đến trước cây thần Ngô Đồng. 

eyJpdiI6Ilwvc1NhdXdFcXQ5YmZZcVwvSHdNT25NZz09IiwidmFsdWUiOiJHeTJHVlQwOXkrOGF4MDREOFVSVml1UTR2SFpBMTdXRmNzempMWWZFS0NHNk9uRFo4UHJwdVk2M2VPUEc4MTl1IiwibWFjIjoiNDg0NjRkNjIwYmYzNjM4MThhYjllMDQ3NDdlOTExMTI0MTA5NzI2ZWU0ZGMxNzIxZmUyODhiMTBhYTNiMDI0YyJ9
eyJpdiI6IkdXRG44eGhCUTNDbHk2XC9rWVZXcmN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkFXUXNzU0lBTnN1UWtEVm1BSEJxZmlxVGVpeGlwNHRJYmhEK1pTamVEMk9nTkQ4VkZ4MDNmUnNHUEN4dUVjS3YwalViU09ORmVHTVpSY0p5OU5LVVRVaWxaY2RuclM1dTIzM0FXN2huUlNWMDV6UXh0SDFwTWZjZzhTTGl3MlhKUWdSdEdncCtXbVp1czVzVVpFUFwvNURNSmFXb1ZiR2VvOXY3cFlkOUM4VTdHSU9CaGUrdzVJY040ZkJIb1c4bmpkdjVOb005QXNOVUFTN2pzWE5NR1RRPT0iLCJtYWMiOiI4MDgzZjBhMmE1YWU0ZWI0YjM1ZGViODhlNTYyMTA2OGE5NDBlZDQxZTNjOGEyYjFjNzFiYTJkZWRlOTJhNjlhIn0=

Thấy Lâm Nhất đi tới, nàng ta mở mắt ra, khinh bỉ nói: "Đồ cặn bã, quả không hổ là ngươi, vô tình!"

Advertisement
x