Thanh quang trên trời hội tụ, trực tiếp hóa thành một vuốt rồng khổng lồ, ập thẳng về phía Bạch Sơ Ảnh. 

 

 

Đợi đến khi Bạch Sơ Ảnh ra tay, đánh tan được cái vuốt kia, Tiểu Băng Phượng đã ôm lấy Tiểu Tặc Miêu, chạy xa khỏi đó. 

 

Trông hai kẻ kia như sắp chạy vào tới Tử Lôi Phong nhưng sắc mặt Bạch Sơ Ảnh vẫn bình thản, không hề tỏ ra sốt ruột. 

 

Ngay tại chỗ, hai tay nàng ta không ngừng biến hóa, đến khoảnh khắc ấn quyết kết thành. 

 

Một tiếng quát khẽ bật ra từ đôi môi đỏ mọng. 

 

"Khóa Khốn Long!" 

 

Bốp! 

 

Thánh huy trên người Bạch Sơ Ảnh lập tức nổ tung, tựa như vạn nghìn tơ sáng, từ bốn phương tám hướng bắn ra. 

 

Ngay sau đó, phía sau nàng ta như mở ra một cánh cửa cổ xưa, từng sợi xích to lớn từ đó lao ra, truy đuổi về phía trước. 

 

Véo! Véo! Véo! 

 

Xích khóa như tia sáng, nhanh đến mức gần như không thấy được bóng, chỉ trong nháy mắt đã đuổi kịp Tiểu Băng Phượng. 

 

Keng! 

 

Đúng lúc này, một tiếng kiếm ngâm vang vọng trời đất, một thanh bảo kiếm từ trên trời giáng xuống. 

 

Keng! Keng! Keng! 

 

Thanh bảo kiếm vô chủ, lại tựa như có người cầm nắm, thi triển một môn kiếm pháp, chém đứt toàn bộ xích khóa. 

 

"Ai?" 

 

Sắc mặt Bạch Sơ Ảnh hơi biến đổi, cách không ngự kiếm mà lại có thể chém đứt bí thuật nàng ta thi triển. 

 

Kẻ đến là cao thủ! 

 

Vút - nhưng không ai trả lời nàng ta. Sau khi chém đứt xích khóa, bảo kiếm liền bay ngược lại, lao thẳng đến chỗ nàng ta. 

 

Bùm! Bùm! Bùm! 

 

Trên thân kiếm ẩn chứa kiếm ý, khủng bố đến tận cùng. Mới va chạm vài chiêu, mặt đất bốn phía đã liên tục nổ tung. 

 

Chỉ một thoáng, đủ loại cổ thụ, kỳ thạch, thậm chí cả mặt đất đều nổ tung không ngớt. 

 

Cuồng phong gào thét, cát đá bay mù mịt. 

 

Trong màn kiếm ảnh đan dệt, Bạch Sơ Ảnh bị ép lui liên tiếp, nàng ta phải lùi hẳn mười bước. 

 

Thế nhưng Bạch Sơ Ảnh vẫn không tìm ra sơ hở trong thế kiếm đó, cuối cùng chẳng còn cách nào, chỉ đành rút thanh tiểu kiếm hình mai hoa bên hông. 

 

Ầm! 

 

Khoảnh khắc kiếm quang xuất vỏ, Bạch Sơ Ảnh quả quyết kích phát tinh diệu ẩn trong đó, một tiếng nổ giòn vang lên. 

 

Thanh bảo kiếm đang lao đến bị bắn văng đi xa. 

 

Bạch Sơ Ảnh không hề thả lỏng, trái lại lông mày càng nhíu chặt hơn, bởi vì cô bé kia đã đi xa hẳn. 

 

Ngoài sơn môn Tử Lôi Phong. 

 

Một đạo kiếm quang bay vụt đến, Lâm Nhất vươn tay khẽ hất một cái. 

 

Kiếm Táng Hoa bị chấn ngược trở về lập tức chuẩn xác rơi vào vỏ kiếm. 

 

Cùng lúc đó, tiếng vó ngựa vọng đến. 

 

Chính là Tiểu Tặc Miêu hóa thành ngựa Huyết Long, chở Tiểu Băng Phượng tới nơi này. 

 

"Đồ cặn bã, ngươi mà còn không chịu xuất hiện thì bổn Đế mất mạng thật rồi, hu hu hu..." 

 

Tiểu Băng Phượng tháo chiếc mặt nạ Ngân Nguyệt xuống, gương mặt tái nhợt, tủi thân nói. 

 

Lâm Nhất nhìn mà xót ruột, lại không tiện hỏi nguyên do, chỉ nói: "Vào kiếm hạp trước đã". 

 

Một người một mèo chui vào bí cảnh Tử Diên, Lâm Nhất còn chưa kịp vào núi, kiếm tâm Thương Long trong cơ thể đã cảm ứng được khí tức của Bạch Sơ Ảnh. 

eyJpdiI6IkVBOEppcUNkQ21GUnZ1UGsrY0NPMXc9PSIsInZhbHVlIjoiNzhXcFNYZVBRbW9JZU1XRUVIWSs0SmNSZHZiVURDRzZDa2FRblRmWGVwTGg2SG9Fb2V3d1R4TzRCc3AwMFVERyIsIm1hYyI6ImZiYzg3ODIwMWZhNTNkNWQyOGE1ZmMyODc1MTI5NjQzN2RjYTdmOGI1ODhmYzU2Yzg0MGJiZTEzYjkwZjk3NmQifQ==
eyJpdiI6IjBOYWtsODRBS2VUaWo1WUlIQ1hXWmc9PSIsInZhbHVlIjoiUVZkbk10QUM4QUlzTU1UeW5iTkYxcmduTVdxb1JcL0c4OExqWEJCRXFJb2Jua0VHXC9xTWNsRkI4WmV3UVE1MUVPTmNXQitsMHluNitRdGVmN1FsRXpOem03YmhreklwYXlRM1ZUWWRWMU9cL3JsKytDazRhQUQ5ZG1YQ1wvTnM4Wmo4ZmtIN0dPdnJXMmViXC94ZEZKc2xhcVE9PSIsIm1hYyI6ImYxZmUwZjBjY2ZhNzgwN2UwZDI3NjE2MjFlMDEzZDRjNzg4ZTg0ZTU4ZTViYTJhOTgxOTU0NThmODRlZmJmNGMifQ==

Advertisement
x