Xếp thứ bảy là Vương Tử Nhạc, thời gian ba ngày, gã ở tổ thua liên thắng ba mươi trận, mạnh mẽ tiến vào chung kết. 

 

Còn Lâm Nhất, cũng được người có tâm xếp vào hạng mười. 

 

 

Mặc cho người khác không thích thế nào, Lâm Nhất dựa vào sáu chiêu Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, trong cuộc chém giết của tổ Địa này triệt để đứng vững gót chân. 

 

 

Lâm Nhất nghe Trần Phong ở bên cạnh nói, vốn không quá để tâm, kết quả phát hiện danh sách một trăm người còn lại. 

 

 

Mười người phía trước, cơ bản đều xếp theo thứ tự này, tương đương với việc chính thức ngầm thừa nhận rồi. 

 

 

“Thật là quá đáng mà, Chương Nhạc và Dạ Phi Phàm xếp trong hạng ba thì thôi đi, sư huynh, kẻ thua dưới tay huynh, vậy mà xếp thứ bảy!” 

 

 

Trần Phong rất không phục nói, không chỉ là y, đệ tử Tử Lôi Phong cũng không phục. 

 

 

Hôm nay Tử Lôi Phong đến rất nhiều người, toàn bộ đều đến cổ vũ cho Lâm Nhất, hiện tại hắn là nhân vật quan trọng của Tử Lôi Phong. 

 

 

Đúng lúc này, La Thừa dẫn theo người của viện U Lan đi đến. 

 

 

Gã liếc Trần Phong, cười khinh nói: “Vương sư huynh chỉ là nhất thời sơ ý, không ngờ Dạ Khuynh Thiên nắm giữ Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, nếu sớm biết, sao có thể bị hắn làm bị thương? Còn thật sự cho rằng, Tử Lôi Phong có thể đè đầu viện U Lan ta sao?” 

 

 

“Đúng vậy, hôm đó Dạ Khuynh Thiên thắng cũng không quang minh chính đại, rõ ràng Vương sư huynh đã nương tay.” 

 

 

“Cứ chờ mà xem, hạng mười này cũng chỉ là thứ tự tạm thời thôi, lát nữa thật sự lên đấu, có vào được hạng mười hay không còn khó nói!” 

 

 

Đệ tử viện U Lan rối rít mở miệng, bọn họ vốn đã có hiềm khích với Lâm Nhất, Vương Tử Nhạc là người của mình, tất nhiên không vui với đám người Trần Phong. 

 

 

Cuộc tranh luận như vậy, mãi đến khi Trì Quân Bán Thánh đến, mới tạm thời lắng xuống. 

 

 

Lâm Nhất nhìn qua, các tổ Thiên, Huyền và Hoàng khác, chung kết đều còn chưa bắt đầu. 

 

 

Số người mỗi tổ không giống nhau, thời gian cũng vì thế mà lệch ra. 

 

 

Nói chung, số người của tổ Thiên và tổ Hoàng nhiều nhất, tất nhiên thời gian chậm hơn chút. 

 

 

Tổ Huyền thì còn ít người hơn tổ Địa, trận chung kết hôm qua đã đánh xong rồi. 

 

 

Trì Quân Bán Thánh lơ lửng giữa không trung, thản nhiên nói: “Tin rằng chư vị đều đã thấy danh sách thứ tự, hạng mười là do chúng ta căn cứ vào biểu hiện và tu vi của chư vị mà đưa ra.” 

 

 

“Hôm nay quy tắc tỷ thí rất đơn giản, một trăm người chia thành mười tổ, mười người đứng đầu toàn bộ tách ra, sau đó người đứng nhất mỗi tổ, chính là hạng mười của toàn bộ tổ Địa...” 

 

 

Lâm Nhất nghe hiểu rồi, quy tắc này cũng đơn giản dễ hiểu. 

 

 

Các vị trưởng lão Bán Thánh cho mười người họ cho là hạng mười, lần lượt xếp vào mười tổ khác nhau, để tránh bọn họ sớm chạm mặt mà bị loại. 

 

 

Vút vút vút! 

 

 

Từng tấm lệnh bài, từ trong tay áo Trì Quân Bán Thánh, bay về phía đám người Lâm Nhất. 

 

 

Lâm Nhất đưa tay nhận lấy, hắn bị phân vào tổ mười, số thứ tự là không. 

 

 

Số thứ tự này, tương đương với việc định hắn làm người thách đấu, phải tiếp nhận sự khiêu chiến liên tiếp của những người khác. 

 

 

Người thách đấu có chỗ tốt, đó là có thể thua một lần. 

 

 

Người khác thua thì bị loại, không còn bất kỳ tư cách nào tranh đoạt hạng mười. 

 

 

Ngay khi mọi người đang xem lệnh bài, phía chân trời có bóng người áo xanh bay đến, kiếm trong tay mọi người lập tức không ngừng rung lên. 

 

 

“Đừng sợ.” 

 

 

Ngay cả Táng Hoa trong tay Lâm Nhất, cũng không nhịn được rung động, Lâm Nhất đưa tay ấn xuống. 

 

 

Những người khác cũng đều tỏ ra chật vật, cố sức giữ vững bội kiếm của mình. 

 

 

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bóng người áo xanh kia, bay ngang bầu trời, rất nhanh đã hạ xuống tế đàn Thiên Đạo, cùng các vị trưởng lão cảnh giới cấp Thánh ngồi xuống. 

 

 

Chư vị trưởng lão cảnh giới cấp Thánh trên tế đàn, vội vàng đứng dậy chắp tay hành lễ, Đồ U Thánh Tôn cũng không ngoại lệ. 

 

 

Chỉ có Long Vận Đại Thánh không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu, xem như đã chào hỏi. 

 

 

“Thiên Tuyền sư thúc, sao có hứng thú đến xem trận đấu hạng cuối năm này, chẳng lẽ là phát hiện ra hạt giống tốt nào sao?” Đồ U Thánh Tôn cười nói. 

 

 

eyJpdiI6IkM4Rjl6NWc1MzZqMDBOMlRcL0NaMzZRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InJ4NTA1K0RJSUFGNURxeDZRODNHbEE3aUpjSXhOMU41ajMyVUVqdTRGa0UrMlBFTE9DREIzVDgyYUFxWFNaWHJcL0ViV3YxUGFPZGJjUTRQSzFHcWRcLzVLQ1hGd0lITytKUjdPRGp0blJEbFo2NEVmS1VHYm05akkyazZodmxLNzUxc2x0VlNvNVR5U1JGRTFOMTBnNFNoQjZxSDdIeVwvWlltMFJyTFwvUVFtS3hWTUt3YkpjaGpKR3E3RDB6NVwvVHYxNHNhVHI1S3ZhTGMrZzVTWGZOM0pxcnhNWmc2ekxVWkVvUW5sTHRVYkhHNTJcL0ZGMlZNZFVLZk5NREJpTkpIZ2NKWWh4XC85K3YweTBNQm9zbWkwWHhxS0I3bnVRNGRkNkZBYVYwQlVzY2doSFwvT2lXSDNLbU42em1VRkdHQjNrTnB1TlZ1TStvdFROTU5Ra2J5VXVwdXg4eHpFZDlMU2JHWFdTZTJOUFVRbm55VUhVNCt2ZlIrTUsyOWhZcGI5MWpxcnlSZDdtdTZFWXdnV1lodmU5bG1hUT09IiwibWFjIjoiNWQ5MWVkNTk3MzcyZmU3NWI5ZmIzNzZlM2E4YWVkOTIwNjUyNWNmN2E3N2RiYTcxNjI4YTBkNTZhOTUyOGUzMCJ9
eyJpdiI6IjNCWFlkaE95OFNSSFA2U00zRHpMYXc9PSIsInZhbHVlIjoiU2hsWjNaWG5nKzVObU1NeWNiamtscWlmd09nTlwvbWVIWGhnQWVIMXU4ZHBuVlVNVnBXY3hIVmdlVlwvZmZvRjdyQWVpUjRtZWhcL1hQZ0dUNGhtQ2hDYXNUS1ppZk1VTEZoNjA5cjQxdThmbkpCdTNXM3IwV1pvRkVxc0VEVndueld4VnFhYzhNNjZCSW5QNVRSbzBRNGhuWmFYbytOeTg3OHJUUzcrMzF0TUVJVlRibGExWVdTc1YxdTR0QkZub3RwN01ZRlwvc3p2SHBxY1RBUGJ2aHBsN0lYVlVLV3lkamhGREJMSUhpbFJTZnhKNm03QlZ2WDgrYzl4OThSeHZPdEdrWVl5R3EwZzdHZjBDWE92aG1xNEVRc1ZFQkRTb3pJWEJzbk5PREE1b1NVVnV0N2F1Qlp3d1FuNlVzQVwvNlB6NTBmR2dwcWlqb3QyZWtoWU9YUXg5RlBHSGxRdGJ3cnF2Z3dPZmk4K2s3U3ZBcVpXOGg4QnZxVWpTeVArV3lBSnc4Z1VJUVV4SGN4Ylc5VURWTDJvNTZ2QkwzUkdsS0d6KzFqYzRRSVE0UHpBPSIsIm1hYyI6IjgyZWEwZTliZDg1MzM5MzkwNDYyNjk1ZGE5Y2UzMzJlZjQwZmE0OGYyMjFiNWRjMmM5NTg3N2Q0Yzk3ZDhmZTYifQ==

 

Advertisement
x