“Thật sự tìm được rồi, ngay tại hồ Thánh Tiên!” Tiểu Băng Phượng khẳng định nói. 

 

Bút mực trong tay Lâm Nhất khẽ khựng, khóe miệng khẽ giật, hắn đại khái biết vì sao miệng nàng ta ngọt như vậy rồi. 

 

 

“Hì hì, Nhất ca ca, khi nào ngươi đi giúp ta đi đến hồ Thánh Tiên vậy, hay là trận đấu xếp hạng kết thúc thì đi đi!” Tiểu Băng Phượng cười híp mắt nói, dáng vẻ đáng yêu 

 

 

“Để nói sau đi.” 

 

 

Lâm Nhất thản nhiên nói. 

 

 

“Hừ, đồ tồi, trở mặt là vô tình, rõ ràng đã đồng ý với bổn Đế rồi mà!” Tiểu Băng Phượng lập tức không vui. 

 

 

Lâm Nhất cũng từ Nhất ca ca biến thành đồ tồi, Lâm Nhất cười, tiếp tục viết. 

 

 

Đợi đến khi viết xong chữ cuối cùng, Tiểu Băng Phượng thấy Lâm Nhất chậm chạp không để ý mình, vẫn chủ động tiến đến. 

 

 

“Ngươi đang viết gì, bổn Đế xem…” 

 

 

Tiểu Băng Phượng chạy đến, đọc: “Ta thấy cỏ cây đều mục nát, đầy mắt toàn kẻ tầm thường, chỉ mình ngươi mười tám, phong hoa chính mậu.” 

 

 

“Ta nhìn thiên hạ trăm chim ríu rít, dường như an nhiên tự đắc, đứng riêng như phượng, đón gió bay cao.” 

 

 

Sắc mặt Tiểu Băng Phượng đỏ lên, ngượng ngùng nói: “Cũng được thôi, bổn Đế cũng không tốt như ngươi nói vậy.” 

 

 

Lâm Nhất ngẩn ra, cười nói: “Đây là người khác viết cho ta.” 

 

 

Lập tức, kể đơn giản trải nghiệm của mình ở núi Phi Vân cho nàng ta nghe. 

 

 

Tiểu Băng Phượng hết hứng thú, thản nhiên nói: “Hừ, cho dù nói tốt thế nào thì nó cũng là phượng giả, bổn Đế là phượng thật, nếu nó gặp bổn Đế, chắc chắn dập đầu mà bái, chắc chắn không dám bày trò gì.Cái gì kiếm Nhân Hoàng, dâng lên, đâu còn phải lên Thiên tầng chín.” 

 

 

Lâm Nhất cười, tiện tay giương hai bức chữ lên, rồi nhìn chúng cháy thành tro trước mắt. 

 

 

“Vậy ngươi đi giúp ta lấy kiếm Nhân Hoàng, ta đi giúp ngươi lấy thần văn Nhật Nguyệt.” Lâm Nhất ngẩng đầu nói. 

 

 

Lúc này Tiểu Băng Phượng đã ngồi ngay ngắn trên Tử Diên Kiếm Thánh, hậm hực trừng Lâm Nhất, tức giận nói: “Đồ tồi.” 

 

 

“Chuyện thần văn Nhật Nguyệt, vẫn phải tính lâu dài, tuyệt đối không đơn giản như ngươi nghĩ.” Lâm Nhất dặn dò. 

 

 

“Bổn Đế tự nhiên biết, nhưng gần trong gang tấc mà không lấy được, bổn Đế thật sự rất gấp.” 

 

 

Tiểu Băng Phượng chống cằm, ủy khuất nói. 

 

 

Lâm Nhất thấy nàng đáng thương như vậy, thở dài nói: “Được rồi, hôm nay đấu xếp hạng kết thúc, ta sẽ nghĩ cách đi hồ Thánh Tiên.” 

 

 

“Thật sao?” 

 

 

Hai mắt Tiểu Băng Phượng sáng lên, dáng vẻ ấm ức quét sạch, nhẹ nhàng bay lên đã ngồi lên vai Lâm Nhất. 

 

 

Nàng ta cười hì hì nói: “Bổn Đế biết mà, Nhất ca ca tốt nhất, nhất định sẽ đi.” 

 

 

Lâm Nhất cười khổ, đoán rằng vừa rồi nàng ta đáng thương như vậy, cũng là giả vờ. 

 

 

“Ngươi cứ yên tâm đi, Bạch Sơ Ảnh tuyệt đối sẽ không chém chết ngươi đâu, đợi bổn Đế hàng phục thần văn Nhật Nguyệt, sẽ đưa nàng ta cho ngươi làm người hầu, đến lúc đó ngươi muốn sai bảo thế nào thì sai bảo thế ấy, muốn cưỡi thế nào thì cưỡi thế ấy…” 

 

 

Còn chưa nói xong, Lâm Nhất đã kỳ quái nhìn nàng ta, con nhóc này không đúng lắm. 

 

 

“Phì, đồ tồi nhà ngươi nghĩ đi đâu vậy, bổn Đế chỉ là nói ra điều ngươi nghĩ trong lòng thôi.” 

 

 

Sắc mặt Tiểu Băng Phượng đỏ lên, lập tức chạy đi. 

 

 

Lâm Nhất đuổi cũng đuổi kịp, lắc đầu, đi về phía tế đàn Thiên Đạo. 

 

 

Trận chung kết đấu xếp hạng cũng nên bắt đầu rồi!

 

Trải qua ba ngày kịch liệt tranh đoạt ở tổ thua, tổ Địa cuối cùng cũng chọn ra một trăm tuyển thủ cuối cùng, tham gia trận chung kết. 

 

Chung kết sẽ chọn ra mười vị trí đầu và hạng nhất, đây sẽ là những cuộc đối đầu tàn khốc nhất cũng đặc sắc nhất. 

 

 

Chỉ cần vào được hạng mười, có thể nhận được rất nhiều phần thưởng, riêng đan Niết Bàn cũng nhiều đến mức khiến người ta đỏ mắt. 

 

 

Với tu luyện giả cảnh giới Niết Bàn, đan Niết Bàn là tài nguyên tu luyện cực tốt, bình thường muốn có chỉ có thể dùng điểm cống hiến để đổi. 

 

 

Ngoài ra, còn có lượng lớn điểm cống hiến làm phần thưởng, muốn đổi gì thì đổi đó. 

 

 

Quan trọng nhất là, còn có cơ hội vào tháp Thiên Luân tu luyện. 

 

 

Quảng trường tế đàn Thiên Đạo, sớm đã tụ tập rất nhiều đệ tử, có đệ tử nội môn, cũng có đệ tử Thánh truyền đã bị loại. 

 

 

Tuy vẫn chưa thực sự chọn ra hạng mười, nhưng căn cứ vào biểu hiện của vòng trước, những ứng cử viên sáng giá cho hạng mười đã xuất hiện. 

 

 

Xếp vị trí thứ nhất tất nhiên là Vương Mộ Yên, nàng ta là thánh nữ Thiên Âm, tuổi nhỏ nhất, nhưng đã sớm được vào tháp Thiên Luân tu luyện trước. 

 

 

Hơn nữa thiên phú căn cốt, vượt xa các đệ tử Thánh truyền khác, đã không còn cùng cấp bậc nữa. 

 

 

Xếp thứ hai và thứ ba là Chương Nhạc và Dạ Phi Phàm, hai người đều là thiên kiêu, đều có cường giả cảnh giới cấp Thánh làm sư phụ. 

 

 

Vài năm trước đã là Thánh đồ rồi, sự khác biệt giữa Thánh đồ và đệ tử Thánh truyền vẫn là tương đối lớn. 

 

 

eyJpdiI6ImU2ak5GdENia3d1a0p3WG1LcGM0bmc9PSIsInZhbHVlIjoic2dLc0dHK0RReEpPUGRkWDFSUmMyTCt5dVwvQ1wvOFV4RnJDTWhuclBEUTJKVzMwUmxsWVBaME9ubEJBbjY4QjFVQ3I0MnhnSVhGNTVQYlFUY0lDbmxkTHVtZUVcL2tremxhUGdiZTlNTEJIa3U2MUFhVFlqeXVmeTVKVGFTYlwvU1ltQnNacXdoem1VR2h4NGw4ZlJHcHF5aTd1ek1teFVwSHhvZGo5M3NURHNIRWNFWnpNeTlaWlorNENjeE0wTTVsTGl2UkRSNzBwMHFcL09MaEM5enFxM0g2ZmpIZ1VQb3JYUVgzRWN2RWNXbVAzcWtGUzU1MXdQVzdvK3VDcDFYS3YwazlWbVBwSyszSUdDYTdaT043ZkJkRmlhVkwwWlNtUmhKWHJibU1SRkI2Q3dVZjRmWUY2STRKZXBWQm9JeGhIQlBRRFwvWXFPK3IrNXFWZmNUNG5Rbkh6OEF3cDI1NTcrdGt0WFJnRUhUNTJJPSIsIm1hYyI6IjM1ZDRiZjIyNGVjNGU0MTkyNmQ3MTI4Y2ViMDBiYWExOTZiOTgxYzJiNWQwM2I1MWU5YjYzZWJiMmFmMzBmNzMifQ==
eyJpdiI6IldWSVc1eXpcL3ZhN1dteDNtWXJqTmxnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNmbFVWdDlqQUlwRldmWmc5R1VGdkc5SWh4SUZ0VXd5OGo0VEYzTTg3K1NsMXFSQXNhOWVhVDJSeFdaZ1JOK0ZpcUNZT1NsRnBkalBGc3Vic1ZoelhBPT0iLCJtYWMiOiI4YTZjODcxM2UxODhjYmRlZDVkN2Y3MTIwYzA5ZDg0ZDIyZTQwNTAzYmE3NzkxOWM4YjhhMzNmNTQzYWRjOTJkIn0=

 

Advertisement
x