Lâm Nhất nói: “Ta hỏi ngươi, ngươi có cách nào lên được Thiên tầng năm không?”
“Cái này… Đã có thể dùng ngoại vật, trong tay ngươi bảo vật nhiều như vậy, nhân lúc ít người đi thử chẳng phải được sao?” Tiểu Băng Phượng nhẹ giọng nói.
“Không được.”
Lâm Nhất cũng đã cân nhắc qua cách này.
Nhưng uy lực thánh khí Tinh Diệu đương nhiên là cực lớn, tiêu hao cũng rất lớn, mà linh khôi thì liên tục không dứt.
Bất kể là chiếc ô Thương Long Nhật Nguyệt, hay là Huyền Lôi Bảo Liên, hoặc là Lôi Âm Phục Ma Châu.
Đều không thể chống đỡ quá lâu, đoạn đường đó quá dài.
Ngay cả Vương Mộ Yên và Bạch Sơ Ảnh, một người dùng lụa đỏ, một người dùng tiểu kiếm hoa mai.
Đều là thánh binh Tinh Diệu mà bản thân họ thường dùng, chắc chắn tiêu hao sẽ ít hơn rất nhiều, giống như hắn dùng Táng Hoa vậy.
Nhưng chỉ dựa vào Táng Hoa, không thể làm hai việc, vừa chống kiếm thế kia, vừa chém giết linh khôi trên đường.
“Có lẽ, có thể dùng âm luật?” Tiểu Băng Phượng đề nghị.
“Âm luật? Hình như… Khoan đã.”
Lâm Nhất đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó trên mặt lộ ra ý cười, nói: “Ta có cách rồi.”
“Cách gì!” Tiểu Băng Phượng chớp chớp mắt, vô cùng tò mò.
“Không nói cho ngươi, ha ha!”
Lâm Nhất xoa đầu nhỏ của nàng ta, vẻ mặt vui mừng, trong mắt bắn ra ánh sáng sắc bén.
Lần này nhất định được!
“Hừ, đồ tồi, đợi trời tối rồi, bổn Đế phải đến viện U Lan. Xem ra vẫn phải đi hồ Thánh Tiên…” Tiểu Băng Phượng chống cằm, lẩm bẩm tự nói.
Lâm Nhất nói: “Không được, hồ Thánh Tiên là cấm địa, quá dễ bại lộ. Tạm thời ngươi đừng đi, đợi ta quay về nghĩ cách đã.”
Tiểu Băng Phượng nghe vậy cười gian xảo, nói: “Vậy ngươi đồng ý với bổn Đế, đi hồ Thánh Tiên rồi à?”
Mặt Lâm Nhất tối sầm, cảm thấy mình trúng kế rồi.
Hồ Thánh Tiên, làm sao hắn có thể đi thêm lần nữa, khi bị phát hiện thì thật sự rửa cũng không sạch.
Đừng nói hồ Thánh Tiên, cho dù là viện U Lan, hiện tại hắn cũng không thể đi.
“Hừ, dù sao ngươi cũng đã đồng ý với bổn Đế rồi, không được nuốt lời.” Tiểu Băng Phượng đắc ý nói.
Đợi đến khi trời tối hẳn, hai người tách ra hành động.
Lâm Nhất đi núi Phi Vân, Tiểu Băng Phượng thì cầm theo Tiểu Tặc Miêu, tiếp tục đến viện U Lan điều tra thần văn Nhật Nguyệt.
…
Khi hai người có động tác, trong cung Đạo Dương, Chương Nhạc cũng đang ra sức khuyên can Đồ U Thánh Tôn.
“Sư tôn, thật sự có thể thử xem, Dạ Khuynh Thiên kia vô cùng khả nghi. Rất có khả năng đã không còn là Dạ Khuynh Thiên nữa, mà là người khác giả mạo, ngay cả sư huynh cùng tộc của hắn là Dạ Phi Phàm cũng nói như vậy.” Chương Nhạc gấp gáp nói.
Đồ U Thánh Tôn thở dài nói: “Con cho rằng những trưởng lão cảnh giới cấp Thánh chúng ta đều mù cả sao? Đã sớm nghi ngờ rồi, nhưng căn bản không tìm ra sơ hở, thậm chí ban ngày còn vận dụng mắt thánh, cũng không thể tìm ra chút dấu vết nào, hắn chính là Dạ Khuynh Thiên.”
“Chuyện này... Không thể nào, chỉ trong thời gian ngắn một năm, sao có thể tiến bộ lớn như vậy!”
Chương Nhạc không thể tin được nói.
Thật sự giống hệt lời yêu nữ Vương Mộ Yên kia nói, trưởng lão cảnh giới cấp Thánh quả nhiên không phát hiện dị thường, gã vội vàng nói: “Nhưng Dạ Khuynh Thiên này, rõ ràng rất không đúng!”
Đồ U Thánh Tôn thấy gã không chịu dừng, nổi giận nói: “Sư tôn thấy con mới là không đúng, cho dù Dạ Khuynh Thiên thế nào cũng chỉ là nhất thời đắc ý nên phách lối chút, chứ không đến mức như con, cầm theo Kình Thiên Đan bên người, còn tin mấy lời quỷ quái cùng trải qua đêm xuân gì đó.”
Khóe miệng Chương Nhạc khẽ giật, vẻ mặt vô cùng xấu hổ, hết lần này đến lần khác trước mặt là sư tôn của gã.
Giận mà không dám nói, bị mắng đến run sợ, vội vàng quỳ xuống xin lỗi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất