Lâm Nhất lập tức sững sờ, sau đó kỳ quái nhìn về phía Tiểu Băng Phượng.
“Làm thế nào vậy?”
“Chỉ là thanh kiếm thôi, không phải thần binh, bổn Đế muốn rút ra chẳng phải rất đơn giản sao?”
Tiểu Băng Phượng trả kiếm, tùy ý nói.
“Vậy Vương Mộ Yên thì sao?”
“Ai?” Tiểu Băng Phượng kinh ngạc nói.
Lâm Nhất giải thích, mặt Tiểu Băng Phượng đỏ lên, khinh bỉ nói: “Ngươi đúng là đồ tồi, vậy mà còn cho rằng bổn Đế cũng là chân mệnh thiên nữ của ngươi, bổn Đế là phượng hoàng, ngươi bớt mơ mộng ban ngày đi, hừ.”
Nói xong thì chuồn mất, cũng không cho Lâm Nhất cơ hội giải thích.
Rất lâu sau, Lâm Nhất mới dần bình tĩnh, Vương Mộ Yên này tuyệt đối có vấn đề.
Quả thật không thể xem thường người phụ nữ này!
Thánh nữ của Thiên Đạo Tông đều không dễ chọc... Trong lòng Lâm Nhất thở dài, nửa ngày sau mới ngừng suy nghĩ.
Hắn không nghỉ ngơi quá lâu, gọi Tiểu Băng Phượng đến, cùng nàng ta bàn bạc làm sao xông qua Thiên tầng bốn của núi Phi Vân.
Vòng thi tiếp theo là ba ngày sau, Lâm Nhất dự định nhân ba ngày này, leo lên Thiên tầng năm, tốt nhất là có thể nắm giữ Tinh Hà Kiếm Ý.
Như vậy mới thật sự ung dung.
Lâm Nhất gọi Tiểu Băng Phượng quay về, chưa vội bàn với nàng ta chuyện núi Phi Vân.
“Chuyện thanh kiếm Táng Hoa là thế nào?”
Lâm Nhất định hỏi cho rõ ràng.
Việc này thực sự rất kỳ quái, Táng Hoa là kiếm của hắn, hàng thật giá thật là bội kiếm của Nam Đế.
Hiện nay nó cũng là thánh khí Tinh Diệu, không có sự cho phép của hắn, người khác rất khó rút ra.
Đương nhiên, nếu là cường giả cảnh giới cấp Thánh cố tình rút, thì cũng không phải không được, chỉ là không cần thiết thôi.
Cưỡng ép rút ra, Táng Hoa không thừa nhận, vẫn không thể phát huy uy lực vốn có của nó.
“Có thể là thanh kiếm này giống ngươi, đều khá là tồi.” Tiểu Băng Phượng cười nói.
Ong ong!
Lâm Nhất khoanh chân ngồi xuống, đặt Táng Hoa ngang trên đùi lập tức tỏ ra bất mãn.
“Hừ, thú vị đấy, thanh kiếm này còn nổi cáu cơ à.” Tiểu Băng Phượng cười nói, vừa nói vừa định cầm Táng Hoa đi.
Lâm Nhất đưa tay đè xuống Táng Hoa, ngăn nó.
Tiểu Băng Phượng ngẩng đầu cười nói: “Có khi đúng như ngươi nói, nàng ta là chân mệnh thiên nữ của ngươi, tình duyên chuyển thế, nhiều lúc người nói vô tâm, vô tình nói trúng tim đen.”
“Không lâu trước con nhóc này còn muốn mạng ta, chắc chắn không phải thăm dò, hơn nữa nàng ta cũng đang dò hỏi thần văn Nhật Nguyệt. Trước đó Dạ Khuynh Thiên chính là bị nàng ta mê hoặc, mới lẻn vào hồ Thánh Tiên.”
Lâm Nhất kể chuyện ở núi Phi Vân đối phương ra tay đánh lén.
Tiểu Băng Phượng nghe xong hơi sững sờ, nói: “Vậy thì người phụ nữ này quả thực có vấn đề, nàng ta nhiều lần tìm đến ngươi, e rằng vẫn có kiêng dè với ngươi. Dạ Khuynh Thiên chắc chắn biết ít bí mật của nàng ta, nàng ta không thể phán đoán sống chết của Dạ Khuynh Thiên, nên mới muốn giết ngươi diệt khẩu.”
Lâm Nhất gật đầu, chỉ là có chút đau đầu.
Dạ Khuynh Thiên nhìn thì chẳng có cảm giác tồn tại gì, vậy mà còn giấu vài bí mật, nhưng người đã chết rồi, Lâm Nhất cũng không có cách nào biết được.
Thân phận này do đại sư huynh tìm cho hắn, không ít phiền phức, hai vị thánh nữ, bất cứ ai cũng khiến người ta không chịu nổi.
“Bổn Đế có thể rút Táng Hoa ra, là vì bổn Đế là phượng hoàng, phượng hoàng là thần thú, vị cách áp chế, cho dù là thánh binh chí tôn, cũng có thể dễ dàng rút ra.”
Tiểu Băng Phượng chống cằm nói: “Người phụ nữ kia có thể dễ dàng rút ra, chẳng lẽ cũng có huyết mạch tương tự?”
“Có lẽ vậy.”
“Hê hê, thật ra cũng không cần phiền phức như thế, tìm cơ hội bắt nàng ta, nghiêm hình bức cung, hỏi là biết ngay. Bổn Đế cũng muốn biết, nàng ta hiểu bao nhiêu về thần văn Nhật Nguyệt…” Tiểu Băng Phượng cười khẽ nói.
“Có thể thử.”
Lâm Nhất tỏ ý tán thành, bị người ta chăm chăm để ý, rốt cuộc vẫn không thoải mái.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất