“Thưa sư huynh, sư đệ biết sai rồi.” Dạ Phi Phàm cúi đầu chắp tay xin lỗi, nhỏ giọng nói: “Sư đệ có mắt như mù, lần này sư huynh bỏ qua cho đi.”
“Muốn ta thu tay? Lúc nãy khi ngươi hùng hổ dạy dỗ ta, có từng nghĩ đến việc chừa cho ta chút thể diện không?”
Lâm Nhất cười khinh, vạch trần đối phương.
“Muốn ta thu tay cũng được, ngươi liếm sạch quả Thiên Vân này cho ta là được.”
Mặt Lâm Nhất không biểu cảm, thản nhiên nói.
Vừa dứt lời, sắc mặt đám người cung Đạo Dương đều thay đổi, Dạ Phi Phàm càng trợn tròn mắt.
Hoàn toàn không ngờ đối phương chơi lớn đến vậy?
“Đùa thôi, không phải là sư huynh cùng tộc không chơi nổi chứ?”
Lâm Nhất cười, tiến lên chỉnh cổ áo cho Dạ Phi Phàm, cười nói: “Dù sao ngươi cũng là sư huynh cùng tộc của ta mà, Thiên Đạo Tông ai mà không biết, sư huynh cùng tộc Dạ Phi Phàm phong độ phiên phiên, với ai cũng lễ độ nhã nhặn, nho nhã hòa ái.”
“Chỉ riêng với sư đệ cùng tộc của mình thì chưa bao giờ khách khí, thường xuyên ra tay dạy dỗ, chỉ mong sư đệ cùng tộc của mình có chí tiến thủ hơn chút. Sư huynh cùng tộc à, bây giờ sư đệ cùng tộc có chí rồi, đã là thân truyền Đại Thánh, sau này cũng đừng đến dạy dỗ hắn nữa nhé, ha ha ha!”
Bốp bốp!
Lâm Nhất vừa nói, vừa nhẹ nhàng tát hai cái lên mặt gã.
Sau đó cười lớn mấy tiếng, ngẩng đầu rời đi, phong thái ấy, quả thực vô cùng ngông cuồng.
Mọi người tại hiện trường nhìn mà trợn mắt há mồm, Dạ Khuynh Thiên này thật sự đã làm mới quan điểm của bọn họ, rất khó tưởng tượng người nào có thể ngông cuồng đến mức như vậy.
“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đã là thân truyền Đại Thánh, bảy ngày sau, có dám chọn đấu hạng tổ Địa đánh hay không, hai huynh đệ chúng ta chơi cho đã!”
Mặt Dạ Phi Phàm lạnh như băng, bỗng nhiên xoay người, hướng theo bóng lưng Lâm Nhất nói.
“Yên tâm, ta vốn đã định chọn tổ Địa rồi, cơ hội rửa nhục ngươi muốn, chính là ta cho ngươi.”
Tiếng cười của Lâm Nhất không dứt, ung dung rời đi.
Trần Phong lén liếc nhìn Dạ Phi Phàm, rồi vội vàng đuổi theo đại sư huynh nhà mình, tim y đập đến mức sắp nhảy ra ngoài.
“Tổ Địa?”
“Dạ Khuynh Thiên này điên rồi sao, giới hạn của tổ Địa là Niết Bàn tầng bốn, kẻ cảnh giới Tử Huyền như hắn thì đấu với người ta kiểu gì!”
“Lên đấu võ đài, chẳng ai quản ngươi có phải thân truyền Đại Thánh hay không.”
“Chỉ là nói khoác thôi, ta không tin hắn thật sự dám chọn.”
Bốn phía xôn xao, chấn động, không ai tin Lâm Nhất dám đi chọn tổ Địa.
Trên đỉnh núi, bóng người chậm rãi bước ra, chính là Thần Chung của viện U Lan.
“Hắn muốn chọn tổ Địa? Chuyện này đúng là có chút thú vị rồi.”
Thần Chung trầm ngâm suy nghĩ, rồi lập tức cười lên.
“Cứ chờ xem!”
Răng Dạ Phi Phàm run lên, không dừng chút nào, xoay người bỏ đi, lao đi như điên.
Trong lòng gã đầy bụng lửa, không chỗ phát tiết, không muốn trước mặt mọi người mà thất thố.
…
Trở về tiểu viện trên Tử Lôi Phong, Lâm Nhất không nghỉ ngơi, tiến vào hộp kiếm Tử Diên.
Sau khi chứng kiến thực lực của đám người Thần Chung ở núi Phi Vân, Lâm Nhất ý thức được mình vẫn còn có khoảng cách với những người này, nhất là hai đại thánh nữ, thực lực càng không thể xem thường.
Nếu thật sự tiến vào tổ Địa, trong tình huống không bại lộ át chủ bài, dựa vào tu vi hiện tại rất khó tiến vào hạng ba.
Cho nên nhất định phải để tu vi tiến thêm, kiếm ý cũng phải tiến them bước nữa.
Trong bí cảnh Tử Diên, Lâm Nhất nhìn thấy đại đế đang chỉ điểm Tiểu Tặc Miêu tu luyện.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Tiểu Hồng ở hình thái mèo đang tu luyện chưởng pháp, thân thể trông không lớn, nhưng chưởng phong đánh ra vô cùng kinh người.
Ngay cả Lâm Nhất nhìn cũng không khỏi kinh động, dường như sức chiến đấu ở hình thái mèo, cũng không kém hình thái Long Viên là bao.
Hơn nữa tốc độ linh hoạt hơn, còn có thể sử dụng vuốt nhận cùng dao găm, thân hình nó quỷ mị, biến hóa khó lường.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất